Chương 57 - Chương 57: Địch Nhân Tạm Thời - Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Chương 57: Địch Nhân Tạm Thời – Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Mộc Tịch Nhan nói xong câu ấy, tổ đường Tạ gia im đến mức tiếng máu nhỏ từ đầu ngón tay tộc nhân xuống nền đá cũng trở nên sắc lạnh. Tạ Huyền nằm trong bóng tối ấm nóng đã bắt đầu lạnh đi của bụng mẹ, cảm thấy sợi chỉ đỏ cuối cùng giữa hắn và nàng khẽ run. Câu “hắn chết trong bụng mẹ hắn” không giống một lời giải thích, mà giống một lưỡi dao mới đặt vào tay hắn. Nếu Tạ Vân Khuyết chưa từng sống để bước vào gia phả, vậy người dùng tên hắn ký pháp chỉ không chỉ mượn danh người chết. Kẻ đó đã mượn một cái tên vốn không nên có quyền tồn tại trong huyết luật Tạ gia.
Tạ Trường Nghi phản ứng nhanh hơn tất cả. Hắn bật dậy nửa người, năm vệt đen trên chủ lệnh trong lòng bàn tay như năm con rắn bị đóng đinh, vừa giãy vừa cắn ngược vào da thịt. “Ngươi im miệng!” Hắn gào lên với Mộc Tịch Nhan, giọng vỡ ra vì sợ nhiều hơn vì giận. “Chuyện đó không được nói trong tổ đường. Không được nói trước gia phả.”
“Vậy là thật.” Tạ Huyền không có miệng để cười, nhưng ý niệm của hắn lạnh xuống. Người sợ bí mật bị nói ra trước gia phả, thường không sợ người khác nghe, mà sợ thứ gì đó trong gia phả nghe thấy. Hắn lập tức nhìn về phía nền đá qua cảm giác của máu. Lưỡi dao cắm trước ba chữ Vân Khuyết vẫn rung rất nhẹ. Dấu nửa vòng trăng bị móc đứt trong Mệnh Đài hắn cũng rung cùng một nhịp, như hai mảnh gương vỡ đang nhận ra nhau.
Không ổn. Cấm Cốt Môn đã khép lại, nhưng vết chạm nó để trong Mệnh Đài chưa hề ngủ. Nó đang nghe tên Vân Khuyết, nghe nỗi sợ của Tạ Trường Nghi, nghe cả hơi thở yếu dần của Mộc Tịch Nhan. Tạ Huyền hiểu ra quá muộn một nửa. Cánh cửa rút đi không phải vì nó thất bại. Nó để lại một cái móc, chờ bọn họ tự kéo sợi dây bằng chính bí mật vừa hé ra.
“Mẹ, đừng nói tiếp.” Ý niệm của hắn men theo sợi chỉ đỏ, ép xuống rất khẽ. Hắn muốn biết sự thật, nhưng muốn nàng sống hơn. Tò mò có thể chờ. Người chết không thể.
Mộc Tịch Nhan nhắm mắt, đầu ngón tay bấu vào vạt áo đã thấm máu. Nàng nghe được hắn. Nét mặt nàng đau đến tái nhợt, nhưng vẫn tỉnh. “Huyền nhi, con nghe cho rõ. Người chết trong bụng mẹ không thể tự để lại ấn. Nếu trên tên Vân Khuyết có ấn mượn mặt, vậy có người đã lấy thứ thuộc về đứa trẻ đó trước khi nó kịp thành người.”
Nền gia phả bỗng vang lên một tiếng nứt nhỏ.
Tạ Huyền lập tức cắt ngang cảm giác đang lan ra. Vết nửa vòng trăng trong Mệnh Đài hắn sáng lên, không rực, chỉ mảnh như sợi tóc trắng trong đêm. Nhưng chính độ mảnh ấy khiến hắn lạnh sống lưng. Một nguyền ấn mạnh chưa chắc đáng sợ nhất. Đáng sợ nhất là thứ đủ nhỏ để chui qua nơi non yếu nhất, đủ yếu để khiến người ta tưởng mình còn chịu được.
Người chủ mạch bị xiềng trên cột đá cũng nhìn thấy vệt sáng ấy qua nền máu. Sắc mặt hắn đổi hẳn. “Nó đang kéo đứa trẻ.”
Một câu này khiến đám tộc nhân vừa mới sống sót khỏi Cấm Cốt Môn lập tức hỗn loạn. Có người lùi lại, có người nhìn bụng Mộc Tịch Nhan như nhìn một mồi lửa đặt giữa kho dầu. Tạ Huyền không trách họ, nhưng hắn ghi nhớ từng ánh mắt. Tạ gia hôm nay đổ máu không phải vì bỗng nhiên có lương tâm, mà vì mọi người phát hiện mạng mình cũng bị buộc chung vào pháp chỉ. Địch nhân tạm thời vẫn là địch nhân. Chỉ là hiện tại, hắn cần họ sợ đúng hướng.
Tạ Trường Nghi nghiến răng: “Giết nàng, cắt đứa trẻ ra, vết ấn sẽ mất.”
Không khí trong tổ đường đóng băng.
Mộc Tịch Nhan mở mắt. Nàng không mắng, không cầu xin, chỉ nhìn Tạ Trường Nghi bằng ánh mắt bình tĩnh đến khiến người ta không dám nhìn lâu. Tạ Huyền thì không nổi giận ngay. Cơn giận đến, nhưng hắn nhốt nó xuống dưới một tầng ý niệm. Người có thể nói ra cách giết mẹ con hắn trong một nhịp thở sẽ không vì hắn phẫn nộ mà ngừng lại. Hắn phải khiến cách đó trở nên đắt hơn cái chết.
Ý niệm của hắn đâm vào năm vệt đen trên chủ lệnh của Tạ Trường Nghi. Đau đớn lập tức phản phệ về Mệnh Đài, khiến vết nửa trăng lạnh hơn, nhưng hắn không rút. Hắn chỉ cần mọi người thấy một chuyện. Năm vệt đen kia không nằm yên. Chúng đang ăn vào chủ lệnh từ trong ra ngoài, từng chút một, giống như Cấm Cốt Môn để lại móng tay trong xương Tạ Trường Nghi.
“Tạ Trường Nghi chết trước.” Ý niệm của Tạ Huyền rơi xuống vòng máu quanh nền đá, không thành tiếng rõ ràng, nhưng đủ để những người còn giữ huyết ấn nghe hiểu. “Chủ lệnh vỡ, pháp chỉ chọn chủ mạch kế tiếp. Giết mẹ con ta không cắt vết ấn, chỉ thả cửa vào Tạ gia.”
Tạ Trường Nghi cứng người. Người chủ mạch trên cột đá nhìn lòng bàn tay hắn, rồi cười khàn một tiếng rất khó nghe. “Hắn nói đúng. Ngươi muốn giết nàng thì giết, nhưng trước khi nàng chết, cửa sẽ lấy ngươi làm then.”
“Ngươi câm miệng!” Tạ Trường Nghi quát, nhưng lần này tiếng quát đã thiếu lực.
Tạ Huyền không buông. Hắn kéo ý niệm qua lưỡi dao cắm trên nền gia phả, rồi qua vết máu của người áo xám, qua chủ lệnh bị cào đen, cuối cùng chạm vào sợi chỉ đỏ của Mộc Tịch Nhan. Bốn điểm. Dao, chứng nhân, chủ lệnh, mẹ. Nếu thiếu một điểm, vết nửa trăng sẽ kéo thẳng vào Mệnh Đài hắn. Nếu đủ bốn điểm, hắn có thể khiến nó tưởng rằng chủ lệnh mới là vật chứa thích hợp hơn.
Đây không phải thắng. Đây là đẩy lưỡi dao khỏi tim sang cổ tay. Nhưng cổ tay còn có thể băng lại, tim thì không.
“Mượn chủ lệnh của hắn.” Mộc Tịch Nhan chợt nói, như đã đọc được cách hắn suy tính. Giọng nàng yếu, nhưng từng chữ rõ ràng. “Không phải để cứu hắn. Dùng hắn làm địch nhân tạm thời. Hắn còn muốn sống, nên hắn sẽ giữ cửa không mở.”
Tạ Trường Nghi trừng mắt nhìn nàng. “Ngươi muốn ta giúp ngươi?”
“Không.” Mộc Tịch Nhan chống một tay xuống đất, máu từ khóe môi rơi lên mu bàn tay. “Ta muốn ngươi giúp chính ngươi. Nếu ngươi không làm, Cấm Cốt Môn sẽ lấy ngươi trước khi lấy con ta.”
Lời này còn hữu dụng hơn bất kỳ lời cầu xin nào. Tạ Trường Nghi run lên vì nhục, nhưng cuối cùng vẫn ép chủ lệnh xuống nền đá. Năm vệt đen lập tức bùng lên, kéo thành những sợi khói nhỏ lao về phía bụng Mộc Tịch Nhan. Tạ Huyền chịu đựng cơn lạnh đâm xuyên Mệnh Đài, ép dấu nửa trăng trong ý thức mình lệch khỏi sợi chỉ đỏ. Cùng lúc đó, người chủ mạch nghiến răng ra lệnh cho tộc nhân: “Đổ máu vào vòng ngoài. Ai giữ máu lại, ta ghi tên người đó lên pháp chỉ đầu tiên.”
Lần này không ai dám chần chừ. Máu người Tạ gia chảy xuống nền đá, loang thành một vòng đỏ sẫm quanh lưỡi dao. Tổ đường nồng mùi sắt, nồng cả mùi sợ hãi. Người áo xám bò tới, không biết vì muốn sống hay muốn chuộc một phần lỗi, lấy mảnh phù cháy dở áp lên chuôi dao. Phù văn đen tắt phụt, nhưng trong khoảnh khắc trước khi tắt, nó soi rõ một hàng chữ rất nhỏ dưới tên Vân Khuyết.
Tạ Huyền không đọc bằng mắt. Hắn đọc bằng nhịp máu.
“Thai danh nhập phả. Sinh tử bất luận.”
Tên thai nhi được nhập gia phả. Sống chết không xét.
Mệnh Đài của hắn như bị một bàn tay bóp nghẹt. Tạ gia từng có một luật cho phép ghi tên một đứa trẻ chưa sinh vào gia phả, không cần nó sống, không cần nó ra đời. Một cái tên như vậy vốn không có mặt, không có thân, không có lời tự chứng. Nếu có kẻ cần một lớp da hoàn toàn sạch, một cái tên không biết phản kháng, Tạ Vân Khuyết chính là chiếc mặt nạ hoàn hảo.
Vết nửa vòng trăng bị móc đứt chợt rời khỏi góc tối Mệnh Đài hắn nửa tấc. Đau đớn khiến toàn bộ ý thức của Tạ Huyền trắng xóa. Hắn không cố nuốt nó, cũng không cố chém nó. Hắn chỉ làm điều mình đã tính: để nó thấy chủ lệnh bị cào đen, thấy máu Tạ gia, thấy một vật chứa già hơn, sâu hơn, hợp với gia pháp hơn một Thai Mệnh chưa sinh.
“Bây giờ!” Mộc Tịch Nhan khàn giọng.
Tạ Trường Nghi gầm lên, ép chủ lệnh vào lưỡi dao. Người chủ mạch cùng tộc nhân đổ máu xuống vòng ngoài. Lưỡi dao rung bần bật, rồi xoay ngược nửa vòng, cắt qua chính bóng của năm vệt đen. Tổ đường vang lên tiếng rít mỏng như giấy ướt bị xé. Vết nửa trăng trong Mệnh Đài Tạ Huyền tối đi một chút, không biến mất, nhưng không còn kéo sợi chỉ đỏ của Mộc Tịch Nhan nữa. Cái giá lập tức hiện ra. Chủ lệnh trong tay Tạ Trường Nghi nứt sâu thêm một đường, máu hắn phun ra giữa kẽ ngón. Mộc Tịch Nhan cũng gục xuống, hơi thở mỏng đến mức Tạ Huyền phải căng toàn bộ ý niệm mới giữ được nhịp của nàng.
Họ chưa thắng Cấm Cốt Môn. Họ chỉ giành lại một khoảng thở.
Tạ Trường Nghi quỳ một gối trên nền đá, mặt trắng bệch. Hắn nhìn Mộc Tịch Nhan, rồi nhìn bụng nàng, trong mắt có hận, có sợ, và một thứ gần như tuyệt vọng. “Ngươi không hiểu đâu. Kẻ mượn mặt Vân Khuyết không cần sống trong Tạ gia mới dùng được gia pháp. Năm đó, có người đưa thai danh ấy ra khỏi tổ đường.”
Tạ Huyền lập tức ép ý niệm nghe tiếp. Nhưng đúng lúc ấy, mái tổ đường phía ngoài vang lên một tiếng chuông rất xa. Không phải chuông Tạ gia. Âm thanh ấy trong trẻo, đều đặn, mang theo uy áp sạch sẽ đến đáng sợ, như có người dùng tuyết rửa qua lưỡi đao trước khi đặt lên cổ người khác.
Tất cả tộc nhân cùng ngẩng đầu.
Ngoài cửa tổ đường, tuyết đêm đột nhiên tách sang hai bên. Một đạo kim quang rơi xuống bậc đá, không ồn ào, không cần phá cửa, chỉ lặng lẽ đè toàn bộ huyết trận vừa dựng lên thấp xuống một tấc. Trên pháp chỉ màu vàng nhạt, hàng chữ đầu tiên tự cháy hiện ra.
“Thần Điện Cửu Vực phụng mệnh tra xét dư nghiệt Tạ gia.”
Hàng chữ thứ hai chậm hơn, nhưng mỗi nét rơi xuống đều khiến sợi chỉ đỏ của Mộc Tịch Nhan run lên.
“Thai nhi trong bụng Mộc Tịch Nhan, tạm ghi danh: Tạ Huyền.”
Tạ Huyền lạnh cả Mệnh Đài. Hắn còn chưa ra đời, nhưng Thần Điện đã biết tên hắn.
