Chương 53 - Chương 53: Đường Lui Bị Khóa - Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Lưỡi dao không tiếng hạ xuống vòng gia phả trong khoảnh khắc tất cả tiếng thở đều bị bóng tối của Cấm Cốt Môn nuốt mất. Tạ Huyền nghe thấy câu nói kia trước, sau đó mới cảm thấy cơn lạnh chém qua ý thức mình: muốn cứu mẹ ngươi, đừng giữ Tạ gia nữa. Nó không giống lời khuyên. Nó giống một bàn tay đã chờ rất lâu trong bóng tối, chỉ cần hắn hơi nghiêng về phía nó, bàn tay ấy sẽ nắm lấy cổ tay hắn và dạy hắn cách dùng dao.
Hắn không trả lời. Một Thai Mệnh chưa sinh vốn không có miệng để đáp, nhưng im lặng cũng là một lựa chọn. Trong nhịp tim đang yếu dần của Mộc Tịch Nhan, Tạ Huyền buộc mình tách câu nói ấy thành hai lớp. Nếu hắn giữ gia phả, lưỡi dao sẽ chém vào tổ mạch, chứng cứ có thể còn nhưng mẹ hắn phải tiếp tục đỡ pháp chỉ. Nếu hắn buông gia phả, pháp chỉ mất vật chứng, đường giá bị xóa, kế tiếp lưỡi dao sẽ quay lại cắt dây mẹ con mà không còn ai trả lời câu ai cầm dao. Cả hai con đường đều là bẫy. Khác nhau chỉ là chết chậm hay chết nhanh.
Vậy không chọn cả hai. Tạ Huyền co chín sợi chỉ đỏ lại, không cuộn thêm về phía Mộc Tịch Nhan nữa, mà ép chúng men theo rìa đường rễ xanh Mộc Linh Táng Sinh đã chôn xuống Mệnh Đài. Hắn không có linh lực thật sự, cũng không có thân thể để ra tay, nhưng hắn có thứ người sau màn vừa xác nhận: khả năng đọc luật. Lưỡi dao muốn chém gia phả để hủy chứng, vậy trước khi nó chém, hắn phải khiến chính nhát chém ấy trở thành một phần của chứng cứ.
Dao rơi xuống. Vòng gia phả đỏ sẫm nứt một đường dài, không phát ra tiếng kim thạch, chỉ có tiếng máu trong cổ tay những kẻ từng góp huyết khí đồng loạt chảy nhanh hơn. Ba tộc nhân quỵ dưới chân Tạ Trường Nghi run lên như bị ai lôi linh hồn khỏi xương, nhưng họ vẫn chưa chết. Máu chảy xuống nền đá, gặp vết nứt của gia phả liền tự động bò thành nét chữ đứt quãng. Tạ Trường Nghi thấy nét đầu tiên, sắc mặt lập tức biến đổi. Chữ ấy không phải tội, cũng không phải phản. Nó là lệnh.
Người chủ mạch bị xiềng trên cột đá bỗng bật cười khàn khàn. Tiếng cười kéo theo máu trong cổ họng ông, nghe vừa yếu vừa sắc. “Đúng rồi,” ông nói. “Muốn chém tổ mạch thì phải ghi ai hạ lệnh. Tạ gia có thể mục, nhưng tổ mạch chưa từng là cái thớt để người ngoài muốn đặt dao là đặt.” Tạ Trường Nghi quay phắt đầu nhìn ông, sát ý trong mắt gần như hóa thành thực chất, nhưng chính khoảnh khắc hắn muốn bước tới, vòng máu dưới chân đột nhiên khép lại. Đường lui của hắn bị một nét đỏ cắt ngang.
Không chỉ hắn. Những tộc nhân vừa lùi khỏi vòng đài cũng đồng thời khựng lại. Cửa điện vẫn mở, nhưng ai bước qua ngưỡng cửa đều bị một sợi máu vô hình kéo ngược cổ tay. Không có tiếng kêu thảm thiết, chỉ có những hơi thở rối loạn và tiếng móng tay cào lên đá lạnh. Mệnh Đài đã nhận huyết khí của họ, nhận cả ý niệm phân giá, nên khi lưỡi dao chém vào gia phả, tất cả những người từng dùng máu đẩy pháp chỉ đều bị khóa trong cùng một vòng. Đường lui bị khóa không phải bởi Tạ Huyền mạnh hơn họ, mà bởi chính cái giá họ từng tưởng có thể đẩy sang mẫu tử Mộc Tịch Nhan.
“Thai Mệnh.” Giọng trong Cấm Cốt Môn lại vang lên, mục nát mà tỉnh táo. “Ngươi giữ bọn họ làm gì? Bọn họ muốn mẹ con ngươi chết. Buông đi, để Tạ gia trả hết. Mẹ ngươi còn một đường sống.” Tạ Huyền nghe thấy, cũng nghe thấy phần không được nói ra. Nếu hắn mượn tay Cấm Cốt Môn buông cả Tạ gia vào nhát chém này, hắn sẽ cứu được một nhịp trước mắt, nhưng từ giây phút đó, hắn sẽ trở thành người chủ động cắt tổ mạch. Một Thai Mệnh chưa sinh mà mang tội chém gia phả, sau này dù sống được, mỗi lần nhắc đến hai chữ Tạ Huyền, pháp chỉ cũng có thể gắn hắn với câu phản tổ. Đối phương không chỉ muốn mẹ con hắn chết. Đối phương còn muốn nếu hắn sống, hắn phải sống trong một cái tên đã bị bôi máu từ trước khi chào đời.
Mộc Tịch Nhan dường như cảm nhận được sự giằng co ấy. Nàng chống tay xuống nền đá, đầu ngón tay run đến mức Tỏa Mệnh Hoa Ấn gần như tan khỏi da thịt. “Huyền nhi,” nàng nói rất khẽ, nhưng từng chữ đều chạm được vào vùng tối nơi hắn đang tồn tại. “Đừng nghe cửa. Cũng đừng thay bọn họ gánh tội.” Một cánh hoa bạc nữa trên mu bàn tay nàng hóa thành tro xanh. Sinh cơ của nàng mỏng đi rõ rệt, nhưng đường rễ dưới Mệnh Đài lại sáng hơn trong nửa hơi thở, đủ để Tạ Huyền nhìn thấy vị trí thật của chữ lệnh đang bò trong máu.
Tạ Trường Nghi cũng nhìn thấy. Hắn nâng ngọc lệnh xám tro lên, định ép vết nứt trên thân lệnh nuốt ngược chữ máu. Nhưng vừa chạm vào, lòng bàn tay hắn bỗng rách ra một đường thẳng, máu hắn nhỏ xuống và bị kéo vào chữ lệnh trước máu của tất cả những người khác. Nét đỏ lập tức đổi hướng, viết thêm hai chữ: chủ lệnh. Lần này ngay cả người sau màn cũng im lặng một thoáng. Tạ Trường Nghi không còn đường nói mình chỉ phụng mệnh. Hắn đã dùng máu của mình để gọi dao, vậy dù pháp chỉ đến từ đâu, tay cầm lệnh trong Tạ gia vẫn là hắn.
“Khóa điện.” Giọng sau màn cuối cùng vang lên, bình tĩnh đến lạnh người. Ngay khi hai chữ ấy rơi xuống, bốn vách tổ đường đồng loạt hiện ra linh văn xám. Cấm Cốt Môn mở rộng thêm một đường mảnh, bóng tối tràn ra như nước ngầm, dập tắt nửa số đèn. Những tộc nhân bị khóa trong vòng máu hoảng loạn, có người gọi tên Tạ Trường Nghi, có người mắng Mộc Tịch Nhan, có người quỳ xuống cầu xin chủ mạch. Nhưng không ai ra được. Đêm Tạ gia đổ máu rốt cuộc không còn nằm ở lời nguyền, cũng không nằm trong miệng người ngoài. Nó đang xảy ra trong chính tổ đường này, bằng máu của những kẻ tưởng mình chỉ đứng ngoài xem một mẫu thể ngoại tộc bị xử trí.
Tạ Huyền không có thời gian thương hại họ. Lưỡi dao tuy bị chữ chủ lệnh níu lại, nhưng phần mũi vẫn đang nghiền vào vòng gia phả. Nếu gia phả vỡ hẳn, chữ máu có ghi bao nhiêu cũng chỉ còn là vết bẩn trên đá. Hắn dồn toàn bộ ý thức vào khe giữa dao và chữ lệnh, chịu để vết khóa ở rìa linh hồn mình bị cọ rách thêm một tầng. Đau đớn lập tức nổ tung. Trong một khoảnh khắc, hắn không nghe thấy nhịp tim của Mộc Tịch Nhan nữa. Bóng tối bốn phía trống rỗng, lạnh đến mức hắn tưởng mình lại trở về giây phút chết ở thế giới cũ, không mẹ, không tên, không một bàn tay nào giữ lại.
Rồi Mộc Tịch Nhan gọi hắn. Không phải bằng tiếng nói, mà bằng một nhịp máu yếu ớt đập qua chín sợi chỉ đỏ. Tạ Huyền bấu lấy nhịp ấy, kéo mình quay về. Hắn không đẩy dao, cũng không giữ gia phả nguyên vẹn. Hắn chỉ làm một việc nhỏ hơn: ép nhát chém đi qua chữ chủ lệnh trước khi chạm vào nét tên cũ. Dao đã nhận lệnh chém, thì phải nhận luôn người hạ lệnh. Đây không phải chiến thắng, chỉ là đổi thứ bị cắt đầu tiên. Nhưng trong trận pháp sinh tử, đôi khi thứ đầu tiên bị cắt quyết định ai phải chảy máu trước.
Ngọc lệnh trong tay Tạ Trường Nghi phát ra tiếng nứt giòn. Hắn rên lên, đầu gối khuỵu xuống một tấc, máu từ lòng bàn tay trào ra nhiều hơn. Trên nền đá, chữ chủ lệnh cháy đỏ rồi đóng vào vết nứt gia phả như một cái đinh. Lưỡi dao không tiếng khựng lại. Nó vẫn cắm trong vòng gia phả, khiến những nét tên quanh đó tối đi từng mảng, nhưng nó không thể trượt thẳng sang dây mẹ con như người sau màn muốn. Mộc Tịch Nhan cúi gập người, khóe môi rỉ máu, song Tỏa Mệnh Hoa Ấn vẫn còn một cánh chưa tắt. Tạ Huyền biết cái giá này chỉ mua được vài nhịp thở. Nhưng vài nhịp thở ấy là thứ hắn vừa giành lại từ miệng dao.
Người áo xám chống người dậy, dùng chút sức cuối cùng vỗ tay xuống nền đá. Máu từ lòng bàn tay ông hòa vào vết chữ, khiến hai chữ chủ lệnh rõ hơn. “Nhìn cho kỹ,” ông nói với những tộc nhân đang run rẩy. “Đêm nay ai bảo các ngươi góp máu, ai bảo các ngươi lui ra sau, ai bảo các ngươi coi mẹ con nàng là đường thoát?” Không ai đáp. Sự im lặng lần này không còn là phục tùng, mà là sợ hãi. Tạ Trường Nghi ngẩng đầu, nhìn từng gương mặt đang lùi khỏi mình trong phạm vi sợi máu cho phép, đáy mắt lần đầu tiên xuất hiện vẻ cô độc thật sự.
Nhưng người sau màn không cho hắn thời gian hối. Ngọc lệnh xám tro bỗng hiện lên một dấu ngón tay thứ hai. Dấu ấy rất nhạt, bị tro pháp chỉ phủ kín từ trước nên không ai nhìn thấy, giờ bị chữ chủ lệnh ép ra mới lộ một đường bạc mảnh như cánh hoa. Mộc Tịch Nhan nhìn dấu bạc ấy, thân thể vốn đã suy kiệt bỗng cứng lại. Tạ Huyền cảm thấy chín sợi chỉ đỏ trong ý thức mình cùng lúc căng lên. Hắn không hiểu dấu ấy là gì, nhưng phản ứng của nàng đã nói cho hắn biết: nó không xa lạ với Mộc thị.
Từ trong Cấm Cốt Môn, giọng nói mục nát kia lại cười, rất khẽ, như tiếng xương khô cọ qua đá. “Ngươi khóa đường lui của Tạ Trường Nghi, khá lắm. Nhưng đứa trẻ thông minh, đường lui của mẹ ngươi cũng bị khóa từ mười hai năm trước rồi.” Bóng tối trong cửa cuộn lên. Mảnh tên cũ trên vòng gia phả run rẩy hiện thêm một nét, từ Tạ Vân kéo dài thành Tạ Vân Kh…, rồi lập tức bị máu che khuất. Trước khi Tạ Huyền kịp nhìn rõ, giọng kia đã hạ thấp, từng chữ đâm thẳng vào khoảng tối nơi hắn bám lấy nhịp tim của mẹ: “Muốn biết ai đưa nửa ấn kia vào pháp chỉ, hãy hỏi Mộc Tịch Nhan.”
