Chương 52 - Chương 52: Lưỡi Dao Không Tiếng - Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Tiếng tim của Mộc Tịch Nhan lệch mất một nhịp, rất nhỏ, nhỏ đến mức trong tổ đường đầy tiếng máu sôi và tiếng pháp chỉ nghiền đá, không một ai khác nghe thấy. Nhưng với Tạ Huyền, nhịp lệch ấy giống một khe nứt mở ngay dưới chân. Bóng tối quanh hắn co lại, chín sợi chỉ đỏ nối với mẫu thân đồng thời căng đến gần đứt. Những sợi máu dựng lên trên nền tổ đường không lao xuống ngay. Chúng đứng yên, đầu nhọn chĩa về phía bụng Mộc Tịch Nhan, như đang chờ một bàn tay vô hình chọn điểm cắt đầu tiên.
Đó không phải sát chiêu kiểu hắn từng tưởng tượng. Không có ánh đao, không có tiếng gió, không có linh lực nổ tung. Chỉ có một đường xám mỏng đến mức gần như không tồn tại, trườn ra từ vòng pháp chỉ rồi áp sát vào nơi tiếng tim của Mộc Tịch Nhan giao với ý thức hắn. Lưỡi dao không tiếng. Nó không định chém thân thể nàng, mà định cắt quyền mẫu thể của nàng trước, tách cái tên chưa sinh của hắn khỏi hơi thở đang nuôi hắn từng khắc. Một khi đường ấy thành công, Tỏa Mệnh Hoa Ấn sẽ mất chủ, Mộc Linh Táng Sinh cũng không còn được Mệnh Đài ghi là ý chí của Mộc Tịch Nhan nữa. Khi đó, mẹ hắn sẽ biến từ người chống lệnh thành vật chứa bị bỏ lại trên bàn cân.
Tạ Huyền ép mình nhìn thẳng vào điều ấy. Sợ hãi có thể làm hắn giãy, nhưng giãy lúc này chỉ là đưa cổ cốt lên lưỡi dao. Hắn đã từng dùng một nhịp sợ thật làm mồi, đối thủ đã nhìn ra. Cùng một cách không thể dùng lần thứ hai. Hắn không có thân thể, không có linh lực, không có quyền cầm kiếm. Thứ duy nhất hắn có là khoảnh khắc đường xám kia phải đi qua luật của Mệnh Đài trước khi chạm tới hắn. Dao muốn cắt, phải có chuôi. Pháp chỉ muốn tách mẹ con, phải có người đứng ra nhận cái giá của việc tách.
Tạ Trường Nghi hiển nhiên cũng biết điểm ấy. Hắn đè bàn tay lên ngọc lệnh đã nứt, máu từ kẽ ngón tay chảy xuống thân lệnh, khiến ánh xám trong đó đậm lên một tầng. “Lấy danh trưởng lão chấp pháp,” hắn khàn giọng, “mẫu thể cấu kết huyết mạch phản tộc, Thai Mệnh chưa sinh đã nhiễu Mệnh Đài. Tách mệnh là vì giữ Tạ gia.” Những chữ cuối rơi xuống, vài tấm bài vị trên cao rung nhẹ, bụi cũ trút xuống như tro. Một số tộc nhân tái mặt, nhưng không ai dám bước ra cản. Tạ Huyền cảm nhận được những luồng huyết khí rời khỏi người họ, mỏng như tơ, bị kéo vào pháp chỉ để bọc quanh lưỡi dao xám.
Mộc Tịch Nhan vẫn đứng. Sắc mặt nàng trắng đến mức ánh xanh trong mắt càng thêm lạnh, nhưng bàn tay đặt trên bụng không hề run. “Giữ Tạ gia?” nàng hỏi, giọng rất nhẹ, nhẹ đến gần như không còn hơi. “Dùng máu Tạ gia bán con cháu Tạ gia, cũng gọi là giữ?” Tạ Trường Nghi không đáp. Người trả lời nàng là giọng nói sau màn trong ngọc lệnh, ôn hòa như một thầy giáo đang sửa một câu sai: “Người còn sống mới có tư cách định nghĩa gia tộc. Người chết chỉ là bằng chứng.” Câu ấy làm người chủ mạch bị xiềng dưới chân đài bật cười khàn. Tiếng cười kéo theo máu, nhưng ông vẫn ngẩng đầu lên được một chút.
“Vậy ghi bằng chứng đi,” người chủ mạch nói. Xiềng trên vai ông siết mạnh, da thịt nứt ra, máu chảy xuống vòng gia phả đỏ sẫm. “Ghi ai mượn danh người sống, giết người chưa sinh.” Tạ Trường Nghi biến sắc. Hắn vung tay, một dải linh văn quất xuống muốn bịt miệng người kia, nhưng đường rễ xanh Mộc Tịch Nhan đã chôn dưới Mệnh Đài bỗng sáng lên. Hạt giống xanh không chống lại linh văn. Nó chỉ chạm vào vết máu của người chủ mạch, kéo một đường rất nhỏ về phía vòng chữ “người ép giá chưa ghi đủ”. Mệnh Đài lại nghiền vang, lần này thấp và nặng hơn, như đáy giếng cổ đang nuốt một lời khai.
Tạ Huyền nắm lấy khoảnh khắc đó. Không phải bằng tay, mà bằng ý thức co lại đến cực hạn. Hắn không đẩy sức mạnh ra ngoài. Hắn đẩy sự chú ý của mình vào đúng chữ “giá”. Nếu pháp chỉ muốn dùng danh nghĩa trưởng lão chấp pháp làm chuôi dao, vậy cái giá không thể chỉ treo trên người Mộc Tịch Nhan. Nó phải đi qua người phát lệnh, qua huyết mạch đã đồng ý, qua vòng gia phả đang bị ép làm chứng. Hắn không sửa luật. Hắn chỉ khiến Mệnh Đài nhìn thấy toàn bộ đường đi của lưỡi dao.
Đường xám đột nhiên khựng lại. Trên nền đá, những sợi máu vốn chĩa về phía Mộc Tịch Nhan đồng loạt run lên, rồi có ba sợi quay ngoắt, đâm vào bóng của ba tộc nhân đứng sau Tạ Trường Nghi. Ba người ấy không chết, nhưng đồng thời quỵ xuống, cổ tay nứt ra một đường như bị dao vô hình rạch qua. Máu của họ không bắn tung tóe, chỉ lặng lẽ chảy thành những chữ nhỏ trên đá: đồng mạch phân giá. Sắc mặt Tạ Trường Nghi xám đi. Hắn có thể ép người khác góp huyết khí, nhưng nếu Mệnh Đài ghi đồng mạch phân giá, đêm nay không còn là xử mẫu thể ngoại tộc nữa. Cả nhánh đứng sau hắn đều bị kéo lên bàn cân.
Người sau màn im lặng trong nửa hơi thở. Nửa hơi thở ấy quý hơn mọi thứ Tạ Huyền từng có từ khi tỉnh lại trong bóng tối. Hắn lập tức dùng nó để cuộn chín sợi chỉ đỏ sát vào nhau, không chống dao, chỉ làm liên kết với Mộc Tịch Nhan dày thêm một lớp như dây thừng bị thấm nước. Cơn đau từ vết khóa mới ở rìa ý thức lan ra, lạnh buốt và nhức nhối. Hắn biết mình đang để lại dấu vết. Pháp chỉ sẽ nhớ cách hắn kéo chữ “giá” về gia phả. Người sau màn cũng sẽ nhớ. Nhưng nếu không trả cái giá này, nhịp tim vừa lệch kia có thể trở thành nhịp cuối cùng hắn được nghe bằng thân phận con của nàng.
Mộc Tịch Nhan cúi đầu rất khẽ, như nhận ra hắn đang làm gì. “Đủ rồi,” nàng thì thầm, không biết nói với hắn hay nói với chính mình. Rồi nàng ấn đầu ngón tay vào Tỏa Mệnh Hoa Ấn lần nữa. Một cánh hoa bạc đã hóa tro bỗng vỡ ra thành bụi xanh, rơi xuống không trung rồi tan vào đường rễ dưới chân. Mộc Linh Táng Sinh mở thêm một chút, vẫn chưa đến mức hiến mạng toàn phần, nhưng sinh cơ của nàng rõ ràng mỏng đi. Tạ Huyền cảm thấy bóng tối quanh mình lạnh hơn. Hắn muốn ngăn nàng, nhưng lần này hắn hiểu nếu hắn kéo nàng lại bằng bản năng, pháp chỉ sẽ lập tức tìm được kẽ hở. Vì thế hắn chỉ giữ im lặng, một sự im lặng đau đến tê dại.
Tạ Trường Nghi không còn giữ được vẻ bình ổn ban đầu. Hắn nhìn ba tộc nhân quỵ xuống, nhìn ngọc lệnh trong tay mình nứt thêm một đường, đáy mắt hiện lên sát ý thật sự. “Tất cả lui ra khỏi vòng đài!” hắn quát. Nhưng đã muộn. Vòng gia phả đỏ sẫm bám vào máu trên nền đá, từng nét từng nét kéo những người từng góp huyết khí vào cùng một vòng. Không ai bị giết ngay, nhưng mỗi người đều cảm thấy cổ tay lạnh đi, như có một sợi chỉ buộc vào mạch máu. Đêm Tạ gia đổ máu không còn là một câu dọa. Nó trở thành luật đang vận hành.
Người áo xám chống một tay xuống đất, ho đến vai run lên, nhưng trong mắt ông lại có ánh sáng lạ. “Đừng chém dây mẹ con,” ông nói với Mộc Tịch Nhan, giọng nhỏ đến gần như chỉ còn hơi. “Bắt nó chém gia phả trước.” Tạ Huyền ghi câu ấy vào lòng. Gia phả trước, mẹ con sau. Đây không phải cách thoát, chỉ là cách kéo dài. Nhưng kéo dài trong trận pháp đôi khi chính là mạng sống. Hắn ép ý thức men theo đường rễ xanh, không xâm nhập Mệnh Đài, chỉ bám vào mép chữ mà hạt giống xanh đã cắt ngang. Nếu đường xám lại hạ xuống, hắn sẽ khiến nó phải trả lời cùng một câu: ai là người cầm dao?
Ngọc lệnh xám tro bỗng truyền ra một tiếng thở rất nhẹ. Sau đó, người sau màn cười. Không phải tiếng cười vì giận, cũng không phải vì bị chọc tức, mà giống như cuối cùng đã xác nhận một món đồ quý đúng là có giá trị. “Thai Mệnh biết đọc luật,” giọng ấy nói. “Mộc thị biết chôn chứng. Chủ mạch Tạ gia vẫn còn một chút xương cứng. Đêm nay quả nhiên không uổng.” Những chữ ấy khiến Tạ Huyền lạnh từ trong ý thức ra ngoài. Đối phương không mất kiên nhẫn. Hắn chỉ đổi cách cắt.
Vòng pháp chỉ trên cao chậm rãi hạ thấp. Lưỡi dao xám rút khỏi liên kết mẹ con, nhưng không biến mất. Nó lướt sang bên, áp vào vòng gia phả đỏ sẫm. Tạ Huyền lập tức hiểu. Nếu chém thẳng phải trả giá qua người cầm dao, vậy đối phương sẽ chém vào thứ đang làm chứng trước. Hủy gia phả, xóa đường ghi nợ, rồi quay lại tách mẹ con. Người chủ mạch cũng hiểu, sắc mặt ông đột nhiên trầm xuống. Ông giãy mạnh trong xiềng, máu từ ngực rơi từng giọt xuống đá. “Tạ Trường Nghi!” ông gầm lên. “Ngươi dám để người ngoài chém tổ mạch?”
Tạ Trường Nghi siết ngọc lệnh đến các đốt tay trắng bệch. Trong mắt hắn có một khoảnh khắc dao động rất nhỏ, nhưng giọng sau màn đã vang lên trước khi khoảnh khắc ấy kịp lớn lên: “Tổ mạch giữ được thì Tạ gia còn tội. Tổ mạch mất đi, tội sẽ do người chết mang.” Lời ấy quá lạnh, cũng quá đúng với con đường Tạ Trường Nghi đã chọn. Hắn nhắm mắt một cái, rồi mở ra. Khi hắn mở mắt, chút dao động cuối cùng bị ép xuống dưới đáy. Hắn nâng ngọc lệnh lên, để máu của mình chảy vào vết nứt trên thân lệnh. “Chém.”
Một tiếng động trầm vang lên từ Cấm Cốt Môn. Khe tối phía sau tổ đường mở rộng thêm bằng bề ngang một sợi tóc, nhưng bóng tối bên trong dày đến mức mọi ngọn đèn trong điện đều lụi xuống. Trên vòng gia phả, nét tên cũ từng hiện rồi tắt lại nổi lên, lần này dài hơn một chút: Tạ Vân… Sau hai chữ ấy, một vệt máu kéo xuống thành dấu ngang, như có người từ trong cửa dùng móng tay cào lên đá. Tạ Huyền còn chưa kịp nhìn rõ chữ tiếp theo, lưỡi dao không tiếng đã hạ xuống vòng gia phả. Và cùng lúc đó, trong bóng tối của Cấm Cốt Môn, có một giọng nói khàn đến gần như mục nát vang lên: “Muốn cứu mẹ ngươi, đừng giữ Tạ gia nữa.”
