Chương 38 - Chương 38: Thai Mệnh Tỉnh Giấc: Cánh Cửa Sang Ván Mới
Lối hẹp sau Đạo Bia không giống đường thoát thân. Nó quá thẳng, quá lạnh, hai bên vách đá nhẵn đến mức không bám nổi một vệt rêu, giống như năm tháng ở nơi này từng bị ai đó dùng dao cạo sạch. Người áo xám đi trước, một tay giữ Trấn Danh Bài đã nứt, một tay che nửa mảnh chuông đồng vỡ trong tay áo. Mỗi lần hắn bước xuống một bậc, mặt gỗ trong lòng bàn tay lại hiện lên một nét xám, mờ rồi rõ, rõ rồi lại chìm, như có rất nhiều cái tên đã chết đang muốn mượn thân hắn để tỉnh lại. Mộc Tịch Nhan theo sau, một tay vịn vách, một tay đặt trên bụng. Nàng không dám dùng linh tức quá mạnh nữa. Tỏa Mệnh Hoa Ấn đã mỏng như sương trên mặt nước, chỉ cần gió hơi dữ một chút cũng có thể tan.
Trong Thai Mệnh, Tạ Huyền nằm ở đáy bóng tối, yếu đến mức ngay cả ý nghĩ cũng phải gom lại từng chút. Điểm cháy hắn để trên Đạo Bia không còn trước mắt, nhưng dấu nóng của nó vẫn ở rất sâu trong hắn, giống một vết bỏng nhỏ chứng minh rằng hắn từng tự mình nói không. Cái lạnh từ Thiên Mệnh Cốt áp sát hơn trước. Vòng khóa nứt hai đường, mỗi đường đều giống một khe cửa rất hẹp, đủ để hơi thở cổ xưa luồn qua, không đủ để thứ bên trong thoát ra. Nhưng chính vì vậy, hắn nghe rõ hơn. Tiếng tim của Mộc Tịch Nhan. Tiếng máu nàng chảy chậm vì kiệt sức. Tiếng người áo xám thở nặng hơn bình thường. Và xa hơn nữa, dưới tầng đá đen, có tiếng chuông không phải từ mảnh đồng vỡ, mà từ cả một tòa cửa đang ngủ say.
“Dừng.” Tạ Huyền không phát ra được âm thanh, nhưng trong khoảnh khắc ấy, Mộc Tịch Nhan bỗng khựng bước. Nàng không nghe thấy lời con, chỉ cảm thấy đứa trẻ trong bụng đột nhiên co lại rất nhẹ, không phải vì đau, mà như đang nghiêng tai về phía trước. Người áo xám cũng dừng theo. Hắn giơ Trấn Danh Bài lên sát vách đá. Mặt gỗ rung bần bật, từng vụn bụi xám rơi khỏi khe chữ cổ. Hắn nhìn bóng tối phía cuối lối đi, giọng khàn đi: “Không phải lối chết. Là cửa.” Mộc Tịch Nhan ngước mắt. Cuối đường hầm vốn chỉ có màu đen, giờ hiện ra một đường thẳng đỏ sẫm, mảnh như sợi chỉ căng trên cổ tay người chết. Đường đỏ ấy chậm rãi tách ra, để lộ một cánh cửa đá không khung, không then, trên mặt khắc đầy những nét danh bị xóa một nửa.
Người áo xám không tiến ngay. Hắn đứng trước cửa rất lâu, sắc mặt còn khó coi hơn khi nhìn thấy Đạo Bia. “Tạ thị Táng Danh Môn,” hắn nói. “Năm xưa Tạ gia dựng nó không phải để chạy trốn, mà để đưa người còn sống ra khỏi phần tên đã bị giết. Muốn mở cửa phải có tàn danh Tạ thị, phải có người mang máu mẹ chưa đứt, và phải có Thai Mệnh đã tự chứng.” Mộc Tịch Nhan lập tức hiểu cái giá nằm ở đâu. Ba điều kiện ấy họ đều có, nhưng dùng chúng nghĩa là thừa nhận trước trời đất rằng Tạ thị vẫn còn hậu nhân, rằng thai nhi trong bụng nàng không còn là một cái bóng được che kín hoàn toàn. Nàng thấp giọng hỏi: “Mở cửa, Thần Điện sẽ biết?” Người áo xám đáp: “Không biết vị trí chính xác, nhưng sẽ biết ván này đã đổi. Từ truy danh sang truy môn. Từ tìm một thai tức bị che, sang diệt mọi đường Tạ thị có thể để lại.”
Phía sau họ, đường hầm bỗng sáng lên một vệt bạc. Pháp văn bị chặn ở Đạo Bia không chết, nó chỉ mất chỗ bám cũ. Giờ nó men theo khe đá như nước lạnh, lặng lẽ nối từng đoạn đứt với nhau. Người áo xám chửi rất khẽ, rồi đặt Trấn Danh Bài xuống nền. “Không còn thời gian chọn đường đẹp nữa.” Mộc Tịch Nhan nhìn cánh cửa đá, trong mắt không có hoảng loạn, chỉ có sự mệt mỏi đã bị ép đến tận xương. Nàng từng dùng quá nhiều cách để che con lại: hoa ấn, máu mẹ, cấm thuật, lời nói dối, tên bị giấu. Nhưng sau Đạo Bia, nàng đã hiểu nếu tiếp tục chỉ biết che, con nàng sẽ mãi bị nhốt trong một lớp bảo hộ có thể biến thành xiềng. Nàng đặt tay lên bụng, giọng rất nhẹ: “Huyền nhi, nếu con nghe được, đừng mở vì mẹ. Mở vì con muốn sống.”
Câu ấy rơi vào Thai Mệnh như một hạt nước ấm. Tạ Huyền muốn cười, nhưng không đủ sức. Hắn đã chết một lần ở thế giới cũ, chết trong sự bất lực rất yên lặng, đến khi mở mắt chỉ còn bóng tối và tiếng truy sát. Hắn không biết Tạ gia tốt hay xấu, không biết Mộc Tịch Nhan đã giấu bao nhiêu chuyện, không biết Thiên Mệnh Cốt trong mình cuối cùng là cơ hội hay tai họa. Nhưng hắn biết nếu cánh cửa này không mở, mọi câu hỏi đều sẽ kết thúc ở đây. Sống không phải nhận mệnh. Sống cũng không phải phủ nhận tất cả. Sống là còn quyền nhìn thấy ván cờ trước khi quyết định có lật bàn hay không. Hắn gom hạt bụi đỏ cuối cùng trong Thai Mệnh, không đẩy về Thiên Mệnh Cốt, cũng không mượn huyết khí của Mộc Tịch Nhan, mà kéo nó về phía tiếng chuông đang ngủ ở cuối đường.
Cánh cửa đá đáp lại bằng một tiếng vang rất trầm. Trên mặt cửa, những nét danh bị xóa một nửa lần lượt sáng lên. Không có chữ nào trọn vẹn. Mỗi cái tên đều thiếu một nét, như những người đã chết vẫn cố để lại khoảng trống cho người sống tự viết tiếp. Trấn Danh Bài trong tay người áo xám nứt thêm một đường. Hắn cắn răng, lấy mảnh chuông đồng vỡ ép vào giữa mặt gỗ. Máu từ kẽ tay hắn thấm ra, nhưng cửa vẫn chưa mở. Vệt bạc phía sau đã đến gần, hóa thành một sợi chỉ mảnh, nhắm thẳng vào lưng Mộc Tịch Nhan. Nàng không quay đầu. Nàng chỉ dồn phần linh tức cuối cùng vào Tỏa Mệnh Hoa Ấn, không để nó lao ra đánh trả, mà giữ thành một vòng kín quanh bụng. Nàng không đáp thay con. Nàng chỉ giữ cho câu trả lời của con không bị cắt ngang.
Trong Thai Mệnh, Thiên Mệnh Cốt bỗng rung lên. Nó không còn chỉ dụ dỗ bằng lạnh lẽo, mà đưa ra một cảm giác rất rõ: mượn ta, cửa sẽ mở ngay. Chỉ một hơi thôi. Một hơi sức mạnh đủ lớn để nghiền nát pháp văn, đủ lớn để khiến người áo xám không phải trả thêm giá, đủ lớn để Mộc Tịch Nhan không đau nữa. Tạ Huyền gần như bị kéo về phía khe nứt. Cám dỗ lần này không mang dáng vẻ quyền lực, mà mang dáng vẻ thương xót. Vì thế nó nguy hiểm hơn. Hắn im lặng một nhịp, rồi đem hạt bụi đỏ chạm vào chính vết cháy còn lưu từ Đạo Bia. Không. Hắn không dùng mẹ để sống, cũng không dùng cổ cốt để mở đường đầu tiên của mình. Nếu phải yếu, hắn chấp nhận yếu. Nhưng cánh cửa đầu tiên hắn mở sau khi tỉnh, phải dùng hơi thở của hắn.
Tiếng chuông trong đá vỡ ra. Không lớn, nhưng xuyên qua cả Thai Mệnh, qua Tỏa Mệnh Hoa Ấn, qua những đường nứt trên Trấn Danh Bài. Cánh cửa đá hé một khe vừa đủ cho hai người nghiêng người đi qua. Cùng lúc đó, sợi bạc phía sau đâm tới. Người áo xám xoay người, dùng lưng chắn nửa bước. Pháp văn không xuyên qua hắn, nhưng để lại trên áo xám một vệt cháy bạc, khiến hắn lảo đảo suýt ngã. Mộc Tịch Nhan túm lấy tay hắn kéo vào khe cửa. Khi nàng bước qua, Tạ Huyền trong bụng bỗng nghe được một tiếng rất xa, rất thật, không còn mơ hồ như qua nước. Đó là tiếng gió đêm. Lạnh, sắc, mang mùi tuyết và máu.
Cửa khép lại sau lưng họ không tiếng động. Trước mắt không phải lối thoát yên ổn, mà là một bậc thềm đá đổ nát nằm sau dãy tường cũ của Tạ gia. Bầu trời bên ngoài thấp đến mức như sắp đè xuống mái ngói. Tuyết chưa rơi, nhưng trong gió đã có vị của trận tuyết lớn. Xa xa, từng cột lửa xanh đen dựng lên quanh chủ trạch, nối với nhau thành một vòng pháp chỉ khổng lồ. Mộc Tịch Nhan đứng chết lặng trong một hơi thở. Người áo xám nhìn cảnh ấy, giọng khô đến mức gần như không còn âm: “Chúng động thủ sớm hơn ta nghĩ.”
Trong bóng tối phía sau một cột đá gãy, Tạ Huyền lần đầu tiên cảm thấy mình không chỉ là một đốm ý thức bị nhốt trong bụng mẹ. Thai Mệnh của hắn vẫn yếu, Thiên Mệnh Cốt vẫn lạnh, vòng khóa vẫn nứt, nhưng giác quan vừa mở ra một khe nhỏ. Hắn nghe thấy tiếng người chạy trong Tạ gia, tiếng trận kỳ cắm xuống đất, tiếng một giọng nói xa lạ đọc pháp chỉ bằng ngữ điệu bình tĩnh đến đáng sợ. “Tạ thị cấu kết Quy Khư, trộm Thiên Mệnh Cốt, tội không thể xá. Đêm nay, phong môn.” Hai chữ cuối rơi xuống, toàn bộ tường viện phía trước sáng lên như bị lửa lạnh liếm qua. Mộc Tịch Nhan ôm bụng chặt hơn, không phải để che, mà như sợ con vừa tỉnh đã phải nghe câu tuyên án đầu tiên của đời mình.
Ở nơi rất xa, trước Tầm Cốt Đăng, nữ tu áo trắng nhìn ngọn đèn chuyển từ xanh đen sang xám bạc. Dưới nét chữ lệch, điểm cháy kia không tắt, mà kéo thành một đường cực mảnh chỉ về phía vòng pháp chỉ quanh Tạ gia. Nụ cười trên môi nàng biến mất hoàn toàn. Nàng chậm rãi đứng dậy, chỉnh lại tay áo, rồi nói với người quỳ ngoài điện: “Báo lên trên. Thai Mệnh đã tỉnh, Táng Danh Môn đã mở. Từ giờ không cần hỏi nó mang họ gì nữa.” Nàng ngẩng đầu, đôi mắt lạnh xuống. “Chỉ cần bảo đảm nó không kịp chào đời.”
