Chương 28: Lời Nói Dối Được Thờ Phụng - Thai Mệnh Tỉnh Giấc
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọc“Đã có đường, vậy giao vật giữ đường ra.”
Giọng nói ấy không vang từ trên cao, cũng không trồi lên từ lòng đất như sáu bậc trước. Nó ở ngay trước mặt họ, sát đến mức Mộc Tịch Nhan vừa ngẩng đầu đã thấy bóng tối trên bậc thứ tám tự tách thành một tòa hương án thấp. Trên hương án không có bài vị, không có lư hương, chỉ có từng lớp chữ xám phủ chồng lên nhau như tro nguội. Mỗi chữ đều được viết bằng nét rất ngay ngắn, nghiêm trang đến lạnh người: Tạ gia trộm cốt, Mộc thị giấu tội, thai mệnh bất tường, sinh ra phải nghiệm. Những câu ấy vốn chỉ là phán ngôn, nhưng khi được đặt trên hương án, chúng giống lời tổ tiên để lại hơn là lời vu cáo. Tạ Huyền nằm trong thai tức, cảm giác vệt xám Sinh Lộ trên Tỏa Mệnh Hoa Ấn bị kéo nhẹ một cái, như có bàn tay vô hình muốn lôi nó ra khỏi chỗ trú ẩn.
Người áo xám lập tức hạ Trấn Danh Bài xuống sát ngực. Những vết nứt trên mặt bài sáng lên từng đường, tàn danh bên trong im lặng một hơi rồi khàn giọng: “Phụng Ngôn Đài.” Mộc Tịch Nhan nghe tên ấy, sắc mặt càng trắng. Nàng chưa từng đi hết Tẩy Danh Giai, nhưng là y tu Mộc thị, nàng biết có những thứ không giết người bằng dao mà bằng cách bắt người ta nhận một câu nói dối làm thật. Một khi lời giả được cúng trên đài, nó có thể chui vào hồ sơ, vào miệng người đời, vào pháp chỉ đời sau. Đứa trẻ chưa sinh sẽ không chỉ bị truy vì dấu đường, mà còn bị sinh ra trong một lời kết tội đã được thờ phụng.
“Vật giữ đường là Trấn Danh Bài của ngươi?” Mộc Tịch Nhan hỏi rất khẽ. Người áo xám không đáp ngay, bởi chính hắn cũng biết câu trả lời quá nặng. Ở bậc thứ bảy, Trấn Danh Bài đã ghi chứng rằng mẫu tử đồng hành, mẫu thân không nhận nợ thay. Nếu giao nó ra, Phụng Ngôn Đài có thể lấy lời chứng đó làm lõi, bọc lên một tầng phán ngôn mới rồi trả lại cho đời sau. Khi ấy cùng một dòng chữ sẽ đổi nghĩa: không còn là mẹ giữ cửa sinh cho con, mà thành mẹ dùng thai mệnh để che tội. Tạ Huyền không cần ai giải thích thêm. Hắn cảm thấy các câu chữ trên hương án đang nhìn mình. Không có mắt, nhưng vẫn biết tìm nơi đau nhất để cắn.
“Giao vật.” Giọng nói trẻ kia lặp lại, bình thản đến như đang đọc lễ. “Đường đã lưu, phải có vật phụng. Không vật, đường là giả. Đường giả, người qua cũng giả.” Bóng chữ trên hương án bỗng dựng lên thành từng bóng người quỳ lạy. Tạ Huyền nhìn không rõ mặt họ, chỉ thấy mỗi cái miệng đều lặp đi lặp lại cùng một câu: Tạ gia trộm cốt. Nói đến lần thứ ba, câu ấy đã như tiếng chuông. Nói đến lần thứ mười, nó gần như biến thành luật. Hắn chợt hiểu cái đáng sợ của bậc này không phải sức mạnh áp chế, mà là sự kiên nhẫn. Một lời nói dối nếu được quỳ lạy đủ lâu, người đời sẽ quên nó từng cần chứng cứ.
Mộc Tịch Nhan bước lên một bước, bàn tay vẫn che bụng. Nàng không nhìn người áo xám, cũng không nhìn Trấn Danh Bài, chỉ nhìn thẳng vào hương án. “Nếu ta không giao?” Những bóng người quỳ lạy đồng loạt ngẩng đầu. Tro chữ dưới chân nàng cuộn lên, hóa thành một sợi dây mỏng quấn về phía cổ tay đã rách của nàng. Người áo xám định chặn, nhưng vai áo vừa động, vết mục do Sinh Lộ để lại lập tức lan sâu hơn. Hắn cắn răng, vẫn muốn nâng bài lên. Tàn danh trong bài quát khẽ: “Đừng. Nó không cần vật, nó cần quyền sửa chứng.”
Tạ Huyền ép ý thức tỉnh lại. Sau hai bậc liên tiếp, Quan Linh Tâm Nhãn đau như có cát nóng mài qua, nhưng hắn không mở mắt nhìn toàn bộ hương án nữa. Hắn chỉ nhìn chữ “vật”. Trong cấu trúc lạnh ngắt của bậc tám, chữ ấy không chỉ có nghĩa là bảo vật, mà là vật chứng, ký vật, thứ có thể chứng minh một con đường đã từng tồn tại. Phụng Ngôn Đài cố tình dùng giọng điệu giống đòi pháp khí để ép họ tự giao Trấn Danh Bài. Nhưng luật bên dưới mỏng hơn lời trên mặt. Nó cần một vật giữ đường, không nói vật ấy phải là thứ ghi danh, càng không nói vật ấy được quyền sửa lời chứng đã có.
Ý nghĩ ấy truyền ra rất yếu, chỉ như một nhịp đập lạc giữa máu. Nhưng Mộc Tịch Nhan cảm nhận được. Nàng cúi mắt xuống chiếc trâm gỗ đen vẫn nằm trong tay. Sau khi rạch cổ tay ở bậc bảy, nàng chưa kịp cài nó lại. Chiếc trâm không sắc, không quý, mặt gỗ đã mòn vì nhiều năm sử dụng. Nó từng giữ tóc nàng khi còn là con gái Mộc thị, từng theo nàng vào Tạ gia, từng vấy máu trong đêm nàng mang thai chạy trốn. Nó không giữ danh, nhưng giữ đường. Những con đường một người mẹ đã đi qua thường không được ghi trong pháp điển nào, nhưng không vì thế mà không tồn tại.
“Vật giữ đường ở đây.” Nàng nói, rồi bẻ chiếc trâm làm đôi. Tiếng gỗ gãy rất nhỏ, vậy mà toàn bộ hương án rung lên. Một nửa trâm được nàng đặt vào lòng bàn tay, nửa còn lại chạm lên vệt máu xanh chưa khô trên cổ tay. Nàng không rút thêm mệnh đăng, cũng không dùng thọ nguyên cưỡng ép. Nàng chỉ dùng máu thật, thương thật và ký ức thật, từng nét khắc xuống thân gỗ một câu ngắn: đường này ta đã đi cùng con. Tạ Huyền cảm thấy nhịp mệnh tức của mình run theo từng nét. Hắn không giúp nàng tăng lực, chỉ giữ vệt xám Sinh Lộ không bị hương án kéo đi. Đây là phần hắn có thể làm, nhỏ bé nhưng không vô nghĩa.
Phụng Ngôn Đài im lặng trong chớp mắt, rồi tất cả bóng người quỳ lạy bỗng cười. “Mộc Tịch Nhan,” giọng nói trẻ kia dịu xuống, “ngươi muốn dùng một cây trâm cũ thay Trấn Danh Bài? Muốn dùng tình mẫu tử thay luật? Vậy nói đi. Nói rằng ngươi vô tội. Nói rằng Tạ gia vô tội. Nói rằng đứa trẻ trong bụng ngươi không mang thứ không nên mang.” Mỗi câu rơi xuống, chữ trên hương án lại sáng thêm. Đây mới là lưỡi dao thật. Nếu nàng nói tất cả vô tội, trong khi chính nàng biết có những bí mật chưa thể gọi là sạch, đài sẽ bắt được lời giả. Nếu nàng nhận hết tội, đứa trẻ sẽ bị đóng dấu. Nếu nàng im lặng, hương án sẽ lấy im lặng làm phục tùng.
Mộc Tịch Nhan siết nửa chiếc trâm đến bật máu. Rất lâu sau, nàng đáp: “Ta không nói Tạ gia hoàn toàn không có bí mật. Ta cũng không nói Mộc thị sạch sẽ.” Tạ Huyền chợt lạnh đi. Trong lời của mẹ có một khe tối mà hắn chưa từng chạm tới. Nàng hít một hơi, giọng khàn nhưng không vỡ. “Ta từng tham dự việc phong ấn cổ cốt trong thân con ta. Ta từng nghĩ chỉ cần giấu được nó, con ta sẽ sống. Đó là lỗi của ta, không phải tội để các ngươi thờ phụng thành án chết cho một đứa trẻ chưa sinh.”
Hương án bỗng nổ ra một tiếng rít. Những bóng người quỳ lạy méo đi, bởi câu ấy không phải lời nói dối để nó nuốt, cũng không phải lời thanh minh rỗng để nó bẻ cong. Đó là một phần sự thật, đau đến mức không thể làm vật cúng dễ dàng. Tạ Huyền nghe thấy cụm “phong ấn cổ cốt” như một viên đá rơi xuống đáy lòng. Hắn biết trong thân mình có thứ khiến Thần Điện truy tìm, biết Tỏa Mệnh Hoa Ấn không chỉ là bảo hộ, nhưng đây là lần đầu chính miệng Mộc Tịch Nhan đặt nàng vào câu chuyện ấy. Hắn muốn hỏi. Hắn không hỏi được. Hắn chỉ có thể giữ mình tỉnh táo, bởi bậc tám đang chờ hắn dao động để kéo vệt xám ra ngoài.
“Không đủ.” Giọng nói trẻ lạnh lại. Tro chữ từ hương án hóa thành một bàn tay, chụp thẳng về phía nửa trâm có máu. Người áo xám cuối cùng cũng động. Hắn không đưa Trấn Danh Bài ra, mà dùng cạnh bài ép xuống trước hương án, ghim một dòng nứt vào mặt đá: “Vật chứng ký lộ, không nhận sửa chứng.” Trấn Danh Bài gần như rên lên, vết nứt lan tới đáy. Tàn danh trong bài cười khàn: “Lần này ghi ít thôi. Ghi nhiều là chết thật.” Mộc Tịch Nhan nhân khoảnh khắc ấy cắm nửa chiếc trâm xuống khe đá bậc tám. Máu xanh thấm vào gỗ, nhịp mệnh tức của Tạ Huyền chạm nhẹ lên đó, vệt xám Sinh Lộ bị kéo sang thân trâm một phần như một sợi chỉ buộc tạm.
Cao trào chỉ kéo dài trong vài hơi thở, nhưng với Tạ Huyền dài như một đời. Hương án muốn lấy Trấn Danh Bài để sửa lời chứng, muốn lấy Tỏa Mệnh Hoa Ấn để khóa thai mệnh, cuối cùng lại bị buộc nhận một ký vật vừa thật vừa không đủ để truy tận gốc. Nó giận dữ, bởi cây trâm ấy giữ đường nhưng không giữ danh. Nó chứng minh Mộc Tịch Nhan và thai mệnh từng đi qua, nhưng không mở cửa cho ai lần thẳng vào tên hắn. Đổi lại, một nửa quá khứ của nàng bị đóng lại ở đây. Khi chiếc trâm đen cháy thành một điểm sáng nhỏ trên hương án, Tạ Huyền cảm thấy trong lòng mẹ có thứ gì đó rời khỏi, không phải sinh mạng, mà là đường về một thân phận cũ.
Cuối cùng, những câu “Tạ gia trộm cốt” trên hương án mờ đi, không biến mất, chỉ bị một dòng chữ mới đè lên: Ký vật giữ đường đã phụng. Lời chứng không được sửa. Bậc thứ tám, thông. Mộc Tịch Nhan lảo đảo, tóc xõa xuống vai vì không còn trâm giữ, khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn tỉnh. Nàng đặt tay lên bụng, như muốn xin lỗi mà không dám nói thành lời. Tạ Huyền nằm trong bóng tối, lần đầu tiên thấy tình yêu của mẹ không chỉ là che chở. Nó còn là một lời thú nhận chưa trọn, một món nợ nàng đang cố giữ lại để không rơi hết lên người hắn.
Con đường phía trước mở ra, nhưng không sáng hơn. Từ cuối bậc tám, tiếng nước rửa bia lại vang lên, lần này gần hơn, nặng hơn, như có ai đang chà sạch một cái tên khỏi đá. Người áo xám nhìn Trấn Danh Bài đã nứt đến gần vỡ, thấp giọng nói: “Bậc chín sẽ không còn hỏi đường. Nó sẽ hỏi ai có quyền đặt tên.” Tạ Huyền còn chưa kịp giữ nhịp thở, bóng tối trước mặt đã dựng lên một tấm bia trắng không chữ. Trên bia, một nét mực tự hiện ra, chậm rãi viết thành câu: Muốn qua Vấn Danh Bia, trước hết chọn người được quyền gọi đứa trẻ đầu tiên.
