Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 27 - Chương 27: Đổi Mạng Lấy Đường Đi - Thai Mệnh Tỉnh Giấc

Chương 27: Đổi Mạng Lấy Đường Đi – Thai Mệnh Tỉnh Giấc

“Thai mệnh có mắt. Sau khi sinh, phải nghiệm mệnh trước khi đặt tên.”

Câu phán ấy rơi xuống như một mũi đinh băng, không đâm vào da thịt Mộc Tịch Nhan, mà cắm thẳng vào nơi sâu nhất của thai tức. Tạ Huyền cảm thấy khe sáng Quan Linh Tâm Nhãn vừa khép lại vẫn còn đau âm ỉ, như có một sợi tơ lạnh quấn quanh đồng tử chưa thành hình của hắn. Hắn biết đó không phải lời dọa. Thần Mục Phù đã không thể cưỡng ép hắn khai chân danh ở bậc thứ sáu, nhưng nó đã để lại một cái cớ hợp luật hơn: đợi hắn sinh ra, đợi hắn cần được gọi tên, rồi dùng hai chữ nghiệm mệnh chặn trước cửa đời hắn.

Mộc Tịch Nhan ôm bụng, ngón tay còn dính máu khẽ co lại. Trong khoảnh khắc rất ngắn, Tạ Huyền cảm nhận được sự lạnh lẽo chạy qua lồng ngực nàng. Nàng không sợ cho mình. Nàng sợ ngày hắn vừa mở mắt đã bị người ta đặt lên bàn cân danh khố, chưa kịp nhận một cái tên từ miệng mẹ đã phải chứng minh mình có tội hay không. Người áo xám nhìn vệt trắng tan trong không trung, sắc mặt càng khó coi. Hắn nâng Trấn Danh Bài lên, định ghi thêm một dòng, nhưng mặt bia vừa chạm ánh trắng đã rít lên, vết nứt lan qua nửa thân bài. Tàn danh bên trong gằn từng chữ: “Đừng ghi phán ngôn của Thần Mục. Bia này không chịu nổi.”

Bậc thứ sáu dưới chân họ tắt dần. Nhưng sự im lặng chưa kịp trở lại, bậc thứ bảy phía trước đã tự mở ra. Lần này không có ánh trắng, cũng không có giọng già nua lập tức hỏi tội. Một đường đá dài hiện giữa bóng tối, mỏng như sống dao, hai bên là vực đen không thấy đáy. Trên mặt đường có những vệt linh văn cũ nát, mỗi vệt như một dấu chân bị người đi trước giẫm đến biến dạng. Ở đầu đường, một hàng chữ chậm rãi nổi lên: Mắt đã thấy, đường phải để lại. Muốn qua Sinh Lộ, lấy một mệnh đổi một đường.

Tạ Huyền lập tức hiểu vì sao người áo xám hít vào một hơi thật sâu. Bậc thứ bảy không tranh luận về danh nữa. Nó chuyển cái bẫy từ chữ sang đường. Nếu Mộc Tịch Nhan mang thai hắn đi tiếp, Thần Mục Phù phải có một sợi đường để ngày sau tìm đến. Nếu nàng không để lại đường, Tẩy Danh Giai sẽ ghi nàng che giấu kẻ đã bị Thần Mục chiếu. Còn nếu nàng để lại đường bằng mệnh của mình, nàng có thể đổi lấy lối qua, nhưng cái giá sẽ không chỉ là vài giọt máu. “Mộc Tịch Nhan,” người áo xám khàn giọng, “đừng dùng thọ nguyên. Đường này ăn mệnh đăng. Một khi nó nhớ hơi sinh mệnh của ngươi, sau này kẻ cầm Thần Mục có thể lần theo ngươi trước khi lần theo đứa trẻ.”

Mộc Tịch Nhan không trả lời ngay. Nàng nhìn con đường hẹp trước mặt, rồi nhìn xuống bụng mình. Bàn tay nàng đặt trên lớp áo đã thấm máu, rất nhẹ, như sợ chỉ cần dùng sức thêm một chút cũng làm hắn đau. “Nếu không để lại đường, nó sẽ không cho qua.” Giọng nàng bình tĩnh đến mức khiến Tạ Huyền càng bất an. “Nếu để con lại đường, sau khi sinh nó sẽ không có một ngày yên ổn. Vậy để ta.” Nói xong, nàng rút một chiếc trâm gỗ đen từ tóc xuống. Chiếc trâm ấy không phải pháp khí sắc bén, chỉ là vật giữ búi tóc đã theo nàng từ lúc chạy khỏi Tạ gia. Nhưng khi nàng dùng nó rạch vào cổ tay, máu chảy ra không đỏ tươi mà pha ánh xanh, từng giọt rơi xuống mặt bậc như những hạt giống sắp nảy mầm.

Tạ Huyền muốn ngăn nàng, nhưng ý thức hắn nặng như chì. Sau bậc thứ sáu, mỗi lần hắn động niệm, Tỏa Mệnh Hoa Ấn đều đau rát, cánh hoa có vệt đỏ khép mở không đều. Hắn không có tay để giữ cổ tay mẹ, không có miệng để nói đừng. Hắn chỉ còn một thứ vừa bị Thần Mục phát hiện: khả năng nhìn vào kết cấu của luật. Hắn ép mình mở một khe rất nhỏ của Quan Linh Tâm Nhãn, không nhìn lên trời nữa, cũng không nhìn sâu vào Mắt Thần, mà chỉ nhìn hàng chữ trên mặt đá. Lấy một mệnh đổi một đường. Chữ “mệnh” ở đây không giống chân danh, cũng không giống thọ nguyên thuần túy. Nó là dấu sinh mệnh dùng để nối một người với một con đường. Bậc thứ bảy cần thứ có thể bị truy lại, không nhất định phải là toàn bộ sinh mạng của Mộc Tịch Nhan.

Ý nghĩ ấy vừa thành hình, máu của Mộc Tịch Nhan đã tụ thành một ngọn đèn nhỏ trên lòng bàn tay nàng. Đèn chỉ cao bằng ngón tay, tim đèn là một sợi sáng xanh yếu ớt, nhưng khi nó xuất hiện, hơi thở của nàng lập tức hụt xuống. Tạ Huyền cảm thấy thai tức quanh mình lạnh đi. Đây không phải hi sinh đẹp đẽ trong lời kể. Đây là máu, là tuổi thọ, là căn cơ y tu của nàng bị rút từng sợi. Nếu ngọn đèn ấy đặt lên Sinh Lộ, con đường sẽ mở, nhưng mẹ hắn sẽ mang một vết rỗng không thể lành. Một ngày nào đó, khi nàng cần chạy nhanh hơn, chữa thương sâu hơn, hoặc chống lại một pháp chỉ mạnh hơn, phần mệnh đăng mất đi hôm nay sẽ quay lại đòi mạng.

Không được. Tạ Huyền gom hết phần ý thức còn lại, chạm vào Tỏa Mệnh Hoa Ấn. Lần này hoa ấn không chỉ nóng. Nó rung lên như nghe thấy tiếng gọi từ rất xa, rồi trong bóng tối của thai tức, một nhịp đập vang lên. Không phải tiếng tim của Mộc Tịch Nhan. Đó là nhịp đầu tiên thuộc về hắn, yếu đến đáng thương, nhưng rõ ràng. Thai mệnh tỉnh giấc không phải để thành thần, không phải để thắng một cơ quan cổ bằng sức mạnh chưa có. Nó chỉ là một sinh linh chưa sinh, lần đầu tiên dùng nhịp sống của chính mình nói với thế giới rằng: cái giá liên quan đến hắn, hắn phải chịu một phần.

Mộc Tịch Nhan run bắn. “Không.” Nàng gần như lập tức ép linh lực xuống bụng, muốn đè nhịp đập ấy lại. Nhưng Tạ Huyền đã chậm rãi đẩy một sợi mệnh tức rất mỏng ra khỏi Tỏa Mệnh Hoa Ấn. Sợi ấy không mang tên, không mang họ, cũng chưa đủ để thành chân danh. Nó chỉ là chứng cứ rằng thai mệnh này có phần sinh lộ của riêng mình. Hắn không giao mình cho Thần Mục, chỉ đặt một phần nợ vào Tẩy Danh Giai: sau khi sinh, nếu muốn nghiệm mệnh, hãy nghiệm hắn, đừng dùng mẹ hắn làm con đường thay thế. Ý niệm của hắn yếu đến mức gần như tan trong máu mẹ, nhưng từng chữ vẫn đập xuống bậc đá: “Đường do ta sinh, nợ do ta chịu. Mẹ giữ cửa sinh, không làm đường dẫn.”

Sinh Lộ bỗng chấn động. Ngọn đèn máu trong tay Mộc Tịch Nhan bị kéo về phía mặt đá, nhưng sợi mệnh tức của Tạ Huyền quấn lấy nó trước một bước. Hai thứ chạm nhau, ánh xanh của mẹ và ánh đỏ rất nhạt trong hoa ấn đan thành một nút nhỏ. Người áo xám lập tức hiểu ý, hắn cắn răng ép Trấn Danh Bài xuống, không ghi phán ngôn của Thần Mục mà ghi vào khe luật của bậc bảy: “Mẫu tử đồng hành, không phải mẫu thân nhận nợ thay. Thai mệnh tự chịu dấu đường, mẫu thân chỉ hộ sinh. Sinh Lộ nếu đòi truy, sau sinh mới được nghiệm, trước sinh không được lấy mẹ làm vật dẫn.” Trấn Danh Bài răng rắc nứt thêm, nhưng lần này nó không vỡ. Tàn danh bên trong bật cười một tiếng khàn như tro rơi: “Nhóc con, ngươi còn chưa ra đời đã biết chia nợ. Khổ rồi.”

Bậc thứ bảy không chịu nhận ngay. Vực đen hai bên đường bỗng dâng lên, hóa thành từng bàn tay mờ kéo về phía Mộc Tịch Nhan, như muốn cướp nốt mệnh đăng còn lại. Nàng lảo đảo, một chân đã chạm mép đường, nhưng không lùi. Tạ Huyền đau đến mức ý thức gần như bị xé làm đôi. Hắn không thể tăng sức mạnh vô cớ, cũng không thể gọi ra bảo vật cứu người. Hắn chỉ làm được một việc: giữ nhịp đập kia đều hơn, từng chút một, để nút mệnh giữa hai mẹ con không đứt. Người áo xám nghiến răng bước lên trước, dùng chính thân mình chắn nửa luồng kéo, vai áo xám bị bóng tối quét qua lập tức mục ra như giấy cũ. Ba người họ không thắng bậc thứ bảy bằng may mắn, mà bằng cách cùng chịu một vết cắt.

Cuối cùng, hàng chữ trên mặt đá đổi màu. Lấy một mệnh đổi một đường biến thành: Thai mệnh tự lưu dấu đường. Mẫu thân không làm vật dẫn. Sau sinh nghiệm mệnh, nợ Sinh Lộ mở. Bậc thứ bảy, thông. Con đường mỏng như sống dao kéo dài thêm một trượng, đủ cho Mộc Tịch Nhan bước qua, nhưng trên Tỏa Mệnh Hoa Ấn của Tạ Huyền xuất hiện một vệt xám mới, nhỏ như sợi tóc, nằm cạnh cánh hoa đỏ. Nó không đau dữ dội như chữ “Tạ”, nhưng lạnh dai dẳng, giống một lời nhắc rằng từ giây phút này, ngày hắn sinh ra sẽ không chỉ là ngày được đặt tên. Đó còn là ngày món nợ Sinh Lộ tìm đến.

Mộc Tịch Nhan cúi đầu, nước mắt rơi xuống nhưng không phát ra tiếng. Nàng biết con mình vừa cứu nàng một lần, cũng biết đó là điều một người mẹ không bao giờ muốn nhận từ đứa trẻ trong bụng. “Mẹ sẽ không để bọn họ nghiệm con.” Nàng nói rất khẽ. Tạ Huyền không đáp được. Hắn chỉ giữ nhịp sống yếu ớt kia thêm một hơi, như đặt tay lên lòng bàn tay nàng từ bên trong. Người áo xám quay đầu nhìn bậc thứ tám đang chìm trong bóng tối phía trước. Lần này, không có chữ nổi lên ngay. Chỉ có tiếng nước nhỏ xuống từ nơi rất xa, từng giọt, từng giọt, như có ai đang rửa một tấm bia cũ. Rồi trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên, trẻ hơn giọng già nua dưới đất, lạnh hơn Thần Mục trên cao: “Đã có đường, vậy giao vật giữ đường ra.”