Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 186 - Chương 186: Không Quỳ Trước Số Mệnh - Đội Săn Yêu Không Tên

“Không ai được nói tên.” Tạ Huyền lên tiếng trước khi giọng già phía sau tường kịp hỏi lần thứ hai. Ngọn lửa đen trong lòng bàn tay phải hắn chỉ cao bằng nửa đốt ngón tay, không tỏa nhiệt, nhưng mỗi lần chao nghiêng, cốt chìa trên bệ lại ngân theo. Mười hai dấu tay cháy đen trên tường giữ nguyên ánh đỏ, chờ dấu cuối cùng tự nhận chủ. Hắn khép các ngón tay, định che lửa, song viền bạc dưới da lập tức siết chặt, như một nét chữ đang cố khắc vào xương.

Giọng già lặp lại: “Ai đang giữ lửa?” Tạ Huyền nhìn xuống nền trước tường. Dưới bụi có mười ba vệt lõm vừa hình đầu gối và mũi chân của người quỳ. Mép các vệt nhẵn bóng hơn nền chung; cuối mỗi vệt là một đường bạc nối thẳng lên dấu tay tương ứng. Cửa kiểm danh không chỉ nghe câu trả lời. Nó buộc người trả lời quỳ xuống, đặt tay lên tường, dùng thân thể khép kín cả mạch.

“Nó lấy tên qua tư thế lĩnh lệnh.” Tạ Huyền nói thấp. “Đầu gối chạm rãnh, lòng bàn tay sẽ nối với dấu trên tường. Khi ấy nói hay không cũng vô dụng.” Cố Dã liếc mười ba vệt quỳ. “Vậy thì đứng.” Gã vừa dứt lời, tiếng khóa sau tường kéo thêm một đoạn. Một sức nặng vô hình ép xuống vai cả nhóm. A Mộc khuỵu chân vì đau sườn, Lục Thanh Hành chống cán binh khí xuống nền, còn người bảo vệ ôm đứa trẻ, xoay lưng đỡ phần áp lực dồn từ trên đầu.

Tạ Huyền bị ép thấp nửa thân. Vai trái rách thêm, nhưng hắn không chống bằng đầu gối. Hắn cắm gót chân vào khe đá, kéo sợi dây buộc bệ phong ấn. Bệ trượt nửa tấc, chặn ngang ba vệt quỳ giữa. “A Mộc, dựng hai giá gỗ làm chân chống. Vân Chi, tìm công cụ có muội dày nhất. Thanh Hành, không vận linh lực, chỉ nghe rung dưới cán. Cố Dã giữ ta đứng.” Không ai hỏi lại.

A Mộc kéo hai giá gỗ mục khỏi vách. Gỗ kêu răng rắc, nhưng đai sắt quanh chân vẫn nguyên. Tạ Vân Chi lấy xuống một chiếc móc săn chỉ còn bốn răng, cán phủ muội đen. Nàng đặt nó cạnh dấu bàn tay bốn ngón. Khi đầu móc chạm đường bạc, dấu tay ấy sáng mạnh hơn, còn sức ép giảm đi một phần.

“Mười ba vị trí không cần mười ba cái tên. Chúng cần mười ba điểm chịu lực.” Tạ Huyền nhìn hai mảnh thẻ số mười ba. Nếu ghép lại, thẻ vẫn bị nhận như một vật; nếu đặt tách ở hai rãnh, nó có thể tạo hai điểm giả. Cố Dã hiểu ý, dùng mũi giày hất một mảnh cho A Mộc rồi nhặt mảnh kia bằng hai ngón tay chưa phồng rộp. Lòng bàn tay bỏng của gã run lên, nhưng đầu gối vẫn cách nền một gang.

Giọng già đổi câu: “Người giữ lửa, quỳ xuống nhận danh.” Mười ba vệt lõm phát sáng, lực ép tăng gấp đôi. Hai giá gỗ lún xuống. Tạ Huyền nghe tiếng thở nghẹn của đứa trẻ. Nếu kéo bệ thêm một tấc, cốt chìa có thể chạm đường bạc và bị đoạt; nếu không kéo, người bảo vệ cùng đứa trẻ sẽ bị ép quỳ trước. Không có lựa chọn không trả giá.

“Dịch bệ sang phải nửa tấc.” Cố Dã ghì vai vào lưng hắn, A Mộc đẩy chân bệ, Tạ Vân Chi dùng móc bốn răng làm đòn bẩy. Khi bệ vừa chặn vệt quỳ trước người bảo vệ, một đường bạc bò lên chân bệ, hướng tới cốt chìa. Lục Thanh Hành gõ cán binh khí hai lần: “Đường trái đang hút mạnh hơn.” Tạ Huyền đạp mảnh thẻ thứ nhất vào rãnh trái. A Mộc nhét mảnh còn lại dưới đai sắt bên phải. Hai vòng khắc gãy cùng sáng, kéo dòng bạc tách khỏi cốt chìa.

Ngọn lửa đen trong tay Tạ Huyền dựng thẳng. Viền bạc chạy thành nét đầu của một cái tên. Cửa kiểm danh không chờ hắn tự khai nữa mà dùng dấu chủ lễ để viết thay. “Cố Dã, đặt tay lên cổ tay ta, không chạm lửa.” Hơi nóng từ vết bỏng của Cố Dã truyền qua da hắn, đau rát nhưng thật. Tạ Huyền dùng cảm giác ấy làm mốc, dẫn chút Cốt Hỏa còn sót men quanh viền bạc.

Hai loại lửa chạm nhau, phát tiếng xèo mảnh. Ngọn lửa đen bị đẩy khỏi giữa lòng bàn tay, trượt tới đầu ngón út. Tạ Huyền xoay cổ tay, chạm vào chiếc móc bốn răng. Muội trên cán bắt lửa, rồi lửa chạy lên dấu tay bốn ngón. Ánh đỏ từ đó tỏa sang hai dấu bên cạnh, không còn tụ vào riêng hắn.

Bức tường rung mạnh. Những sợi bóng đen trườn khỏi các dấu tay, quấn lấy cổ tay người đứng gần. Người bảo vệ lùi để che đứa trẻ, nhưng bóng đen vẫn tìm đến cánh tay đang ôm nó. “Không giật ra,” Tạ Huyền quát. “Chúng tìm điểm thấp nhất để hoàn thành tư thế quỳ. Nâng mọi điểm chịu lực lên cùng độ cao, đừng để một người thấp hơn!”

Cố Dã dùng vai nâng Tạ Huyền. A Mộc kê giá gỗ bằng một đoạn côn gãy. Lục Thanh Hành đặt ngang cán binh khí qua hai rãnh, lấy thân đè đầu cán thay vì quỳ. Tạ Vân Chi kéo người bảo vệ và đứa trẻ sát bệ, vòng dây qua lưng họ. Bảy người, hai mảnh thẻ, hai giá chống và chiếc móc bốn răng tạo thành một vòng méo mó. Không ai cao nhất, cũng không ai bị đẩy xuống thấp nhất; bóng đen không tìm được người để ghi danh.

Giọng già vang lên, không còn đều như cơ quan: “Không có người giữ lửa, đội săn lấy gì nhận nhau?” Áp lực khiến xương chân Tạ Huyền run lên. Hắn nhớ lời trên tường. Không phải một người giữ lửa cho cả đội; mỗi người chỉ giữ một đoạn, đủ để người bên cạnh biết mình chưa ngã. “Không ai giữ một mình.” Hắn nói. Cố Dã tiếp lời: “Lửa qua tay nào, tay đó là người của đội.” Không ai xưng tên.

Bức tường im bặt rồi các sợi bóng đen cùng siết. Một giá gỗ gãy chân, bệ phong ấn nghiêng tới trước. Cốt chìa trượt khỏi hõm đá nửa tấc. Tạ Huyền có thể buông dây để giữ thăng bằng, nhưng bệ sẽ đổ vào người bảo vệ và đứa trẻ. Hắn kéo ngược, để sức nặng giật vào cổ tay trái đang rách. Cố Dã dùng lưng chặn bệ, bàn tay bỏng ép mảnh thẻ đang trượt. A Mộc lao vai vào chân giá còn lại. Không ai quỳ, nhưng cả đội đều thấp gần sát nền.

Khi đầu gối Tạ Huyền chỉ còn cách rãnh đá một đốt ngón tay, hắn đạp gót vào khe và xoay bệ theo chiều vết dầu cũ. Bệ biến thành bánh khóa, đưa sức nặng chạy vòng qua mười ba đường bạc. Mười hai dấu lửa rung lên. Dấu thứ mười ba nhận lửa từ chiếc móc bốn răng rồi sáng đỏ sẫm. Nét chữ trong lòng bàn tay Tạ Huyền vỡ từng đoạn. Tiếng già phía sau tường bật thành một hơi thở dài.

“Đội săn thứ mười ba không nhận danh.” Các vệt quỳ tắt đi. Lực ép biến mất, nhưng Cố Dã vẫn giữ lưng Tạ Huyền, A Mộc vẫn ghì giá gỗ, người bảo vệ không buông đứa trẻ. Bức tường tách làm hai, lộ một căn phòng tròn thấp với mười ba ghế đá quay mặt vào nhau. Mười một ghế có dây xích đen khóa những bộ xương mặc mục áo săn; một ghế còn giữ một thân người khô gầy. Ghế thứ mười ba trống không.

Ở chiếc ghế đối diện cửa, một thân người khô gầy vẫn ngồi thẳng. Da lão xám như tro, nửa thân dưới hòa vào bệ đá, nhưng lồng ngực còn nâng rất chậm. Bàn tay trái đặt trên tay ghế chỉ có bốn ngón. Chiếc móc săn trong tay Tạ Vân Chi rung lên như nhận ra chủ cũ. Cố Dã hỏi: “Ngươi là ai?” Lão không nhìn gã. Đôi mắt đục chỉ dừng trên ngọn lửa đen đã bị ép mỏng trong tay Tạ Huyền.

“Tên đã bỏ từ lâu. Gọi ta là người giữ cửa.” Tạ Huyền nhìn mười hai bộ xương, rồi chiếc ghế trống. Các sợi xích nối từ cổ tay họ xuống một hốc sâu, rõ ràng vẫn duy trì thứ gì đó. “Người thứ mười ba đâu?” hắn hỏi. Người giữ cửa khép mắt, máu đen rỉ khỏi khóe môi. “Không có người thứ mười ba. Đó là chỗ dành cho kẻ bị chọn làm chủ lễ.”

Cốt chìa phía sau ngân lên một tiếng dài. Dây xích từ ghế trống bật dậy, đầu khóa quay thẳng về Tạ Huyền. Cùng lúc, trên trần vang xuống tiếng ngân quen thuộc của người chỉ huy áo xám. Người giữ cửa mở mắt, lần đầu lộ vẻ gấp gáp: “Đóng cửa lại. Hắn không đuổi các ngươi xuống đây để giết. Hắn muốn các ngươi đứng đủ mười hai vị trí, rồi dùng người mang cốt lấp chiếc ghế cuối cùng.”