Chương 185 - Chương 185: Lửa Trong Lòng Bàn Tay - Đội Săn Yêu Không Tên
Nền đá hạ thêm một tấc ngay sau tiếng gõ từ phía dưới. Cả khoang rung lên, bụi trên vách đổ thành màn mỏng, nhưng phần nền không rơi tự do. Nó trượt xuống theo ba đường chìm, mỗi đường phát ra một tiếng nghiến khác nhau như ba sợi xích đá đang chịu lực không đều. Tạ Huyền lập tức quấn đầu dây da quanh cổ tay trái, đầu còn lại buộc vào chân bệ phong ấn. Đường bụi trên bệ và mặt nền cùng hạ xuống, chứng tỏ cốt chìa không bị bỏ lại trên vách, song điều đó cũng đồng nghĩa cả phong ấn đang bị đưa xuống cùng họ.
“Áp sát vào trong, không đứng gần mép.” Hắn nói. “Người bảo vệ ôm đứa trẻ vào giữa. Cố Dã dùng vai phải chắn phía ngoài. A Mộc giữ bệ đá, đừng để nó xoay.” Không ai hỏi vì sao. Một tiếng rạn nhỏ đã chạy quanh khe ghép, để lộ khoảng tối sâu hun hút bên dưới mép nền. Tạ Vân Chi kéo Lục Thanh Hành lùi vào, còn Cố Dã dùng một tay ghì người bảo vệ và đứa trẻ sát ngực, cánh tay trái vừa kéo khớp được buộc chặt trước bụng.
Tiếng một nặng, hai nhẹ lại vang lên từ sâu dưới giếng đá. Lần này Tạ Huyền nghe rõ khoảng cách giữa ba nhịp. Sau tiếng nặng, đường giữa nền trượt nhanh hơn; sau hai tiếng nhẹ, hai đường hai bên cùng khựng lại. Đó không phải lời gọi. Nó là chỉ dẫn điều khiển một cơ quan đã mất người vận hành. Lục Thừa Viễn từng để vệt cào ngoài lệnh chính thức, vậy nhịp gõ này có thể cũng là phần lão giấu lại cho người của đội săn.
Tạ Huyền chống đầu gối xuống, đặt ngón trỏ phải còn chút cảm giác lên đường giữa. Hơi lạnh từ đá luồn qua vết thương ở cổ tay, nhưng bên dưới cái lạnh ấy có một lớp nhờn rất mỏng. Hắn đưa ngón tay lên ngửi. Mùi dầu đèn cũ vừa thoát ra từ khe không chỉ đến từ tầng dưới; dầu đã được dẫn sẵn trong ba rãnh, khô gần hết nhưng chưa mất hoàn toàn. “Mạch này không chỉ dùng lực đá,” hắn nói. “Nó từng dùng lửa để báo vị trí.”
Người chỉ huy áo xám phía trên cười khẽ. “Ngươi đã xuống rồi, còn phân biệt được gì nữa?” Một tiếng ngân mảnh xuyên qua lớp đá sập. Nhánh đen trong lòng bàn tay phải Tạ Huyền lập tức co giật, kéo thành một nét cong hướng về bệ phong ấn. Cùng lúc, nền nghiêng sang trái. A Mộc bị đau sườn, chân trượt khỏi chỗ bám; bệ đá xoay nửa tấc, cốt chìa phát ra ánh bạc lạnh lẽo. Lục Thanh Hành vừa nâng tay, Tạ Huyền đã quát: “Không dùng máu. Dùng chuôi đao chèn rãnh trái!”
A Mộc nén hơi, đập chuôi đao gỗ vào khe đang mở. Cố Dã lao vai phải tới giữ lưng hắn. Tạ Vân Chi dùng phần vải tro cuối cùng quấn quanh cổ cốt trên bệ, làm ánh bạc tối đi một tầng. Nền vẫn nghiêng. Tiếng ngân phía trên đang ép đường giữa nhận Tạ Huyền làm điểm nặng duy nhất, biến cả đội thành vật đi kèm của người mang cốt. Nếu để cơ quan hoàn tất cách nhận ấy, tầng dưới có gì cũng sẽ mở trước hắn, còn những người khác chỉ là số mạng có thể bỏ.
Tạ Huyền nhìn vết dầu trên ngón tay, rồi nhìn thẻ gỗ số mười ba đã nứt nằm gần chân Cố Dã. Ba vòng đồng tâm trên thẻ tương ứng với ba đường nền, nhưng vết mòn hình răng cưa ở cạnh thẻ không dùng để khóa vào một công cụ duy nhất. Trên mỗi răng có một lớp muội đen khác nhau, như từng được chuyền qua nhiều bàn tay. Hắn hiểu vì sao những thợ săn trong tàn ảnh không ghi tên lên thẻ. Công cụ không nhận tên người. Nó nhận ngọn lửa được truyền qua cả đội.
“Đưa thẻ cho ta.” Tạ Huyền nói. Cố Dã dùng mũi giày hất thẻ sang, không để tay chạm vào mặt khắc. Tạ Huyền lấy mảnh vải bọc chuôi đao, kẹp thẻ giữa hai lớp vải rồi dựng nó nghiêng trên đường giữa. “Khi ta châm lửa, nghe nhịp bên dưới. Một tiếng nặng thì nhấc thẻ. Hai tiếng nhẹ thì ép xuống. Sai một nhịp, nền sẽ lật.” Cố Dã nhìn bàn tay phải đang rỉ máu của hắn. “Ngươi còn châm được sao?” “Được một lần.”
Tạ Huyền không mở Quan Linh Tâm Nhãn. Hắn vận Cốt Hỏa Quyết chậm đến mức chỉ có một sợi nóng bò từ cổ tay vào lòng bàn tay. Nhánh đen lập tức há ra như miệng vết nứt, muốn nuốt luồng nhiệt ấy. Hắn không đẩy lửa vào giữa dấu, mà ép nó men theo mép ngoài, dùng chính cảm giác đau còn sót lại để giữ ranh giới. Da thịt cháy rát, hai ngón tay tê cứng giật liên hồi. Một chấm lửa đỏ tối cuối cùng hiện lên trên đầu ngón trỏ.
Hắn đặt chấm lửa xuống vệt dầu. Lửa không bùng cao mà chạy sát mặt đá, mảnh như chỉ đỏ. Nó tách thành ba nhánh, bò theo ba đường chìm rồi lan quanh nền. Từng dấu bàn tay đen dưới lớp bụi lần lượt hiện ra, xếp thành một vòng tròn. Không phải ba, cũng không phải sáu, mà đủ mười ba dấu. Mỗi dấu có kích thước khác nhau; có bàn tay lớn, có bàn tay gầy, có một dấu chỉ còn bốn ngón. Đây là vị trí của một đội săn thật, không phải đồ hình dành riêng cho người mang cốt.
Tiếng nặng vang lên. Tạ Huyền nhấc cạnh thẻ. Dòng lửa ở đường giữa yếu đi, hai bên sáng hơn. Hai tiếng nhẹ nối tiếp. Cố Dã và A Mộc đồng thời ép thẻ xuống, để ba vòng khắc chạm lại đúng hướng nhưng bị vết nứt chia thành nhiều đoạn. Ánh bạc trên cốt chìa giật mạnh. Nhánh đen trong tay Tạ Huyền kéo về phía trung tâm, còn mười ba dấu lửa quanh nền cùng sáng lên như có những bàn tay vô hình đang úp xuống.
Nền đang nghiêng khựng lại. Trong một hơi ngắn, Tạ Huyền nghe thấy tiếng xích đá phía dưới đổi nhịp, từ một sợi chịu lực thành nhiều điểm cùng gánh. Người chỉ huy áo xám ngừng cười. Hắn ngân thêm một tiếng, nhưng lần này âm thanh vừa chạm vào mạch đã bị vòng lửa chia nhỏ. Mỗi dấu bàn tay giữ một phần, không dấu nào đủ để lĩnh trọn mệnh lệnh. Cơ quan cũ đã bị dựng để đưa cả đội xuống, không cho một kẻ đứng ngoài dùng đội trưởng làm khóa.
“Giữ thẻ!” Tạ Huyền nói, nhưng vết nứt giữa số một và số ba bỗng mở rộng. Cạnh gỗ cắt qua lớp vải, một mảnh nhỏ bật ra. A Mộc chụp hụt vì sườn đau. Cố Dã dùng tay phải đập thẳng xuống, ép thẻ bằng lòng bàn tay trần. Lửa từ đường giữa lập tức liếm qua da gã. Mùi khét bốc lên, nhưng Cố Dã không rút tay. “Một lần thì một lần,” gã nghiến răng. “Đội của lão Lục không để ngươi giữ lửa một mình.”
Tạ Huyền không đáp. Hắn chuyển bàn tay phải khỏi đường dầu, dùng tay trái ghì cổ tay Cố Dã để lực ép không lệch. Tạ Vân Chi giữ vai A Mộc, Lục Thanh Hành dùng cán binh khí chèn dưới cạnh thẻ còn lại, còn người bảo vệ cúi cả thân che đứa trẻ khỏi bụi đá. Bảy người sống đứng giữa mười ba dấu tay cũ. Không ai đủ lành lặn, cũng không ai có tên trên cơ quan này, nhưng lực của họ đã phân đều xuống ba đường.
Nền bắt đầu hạ nhanh. Gió lạnh thốc lên từ giếng, mang theo mùi dầu, sắt gỉ và thứ tanh khô đã bám trong đá nhiều năm. Vách quanh họ trượt ngược lên, lộ từng hàng phù điêu. Những người thợ săn không có khuôn mặt được khắc nối tiếp nhau, mỗi người ôm một công cụ đánh số trước ngực. Tên dưới chân họ đều bị đục mất, nhưng lòng bàn tay vẫn còn nguyên một chấm lõm hình ngọn lửa. Cố Dã nhìn qua vai, giọng khàn đi: “Lão Lục từng bảo trước khi vào núi, người cũ bôi muội đèn vào tay. Nếu xác không về, ít nhất còn biết ai đã giữ dây cho mình.”
“Không tên không có nghĩa là chưa từng là người.” Tạ Huyền nói. Hắn nhìn nhánh đen trong tay phải. Lửa vừa chạy qua không đốt được dấu ấy, nhưng làm lộ một viền bạc cực mảnh quanh nó. Dấu chủ lễ không sinh từ huyết nhục của hắn; nó được phủ lên bằng một lớp lệnh bên ngoài, giống như chữ “yêu” từng bị đổi từ chữ “nhân”. Phát hiện ấy đáng giá, nhưng cái giá cũng hiện rõ. Lòng bàn tay hắn phồng rộp, cảm giác ở ngón trỏ gần như mất hẳn, còn viền bạc đang nóng dần như ghi nhớ ngọn Cốt Hỏa.
Một tiếng va trầm vang lên. Nền chạm tầng dưới, không mạnh đến mức hất ngã họ nhưng đủ làm thẻ số mười ba vỡ thành hai mảnh. Vòng lửa quanh nền tắt dần, chỉ còn những chấm đỏ nằm trong mười ba dấu tay. Trước mặt họ là một hành lang thấp, hai bên dựng những giá gỗ mục đựng côn, móc, dây và đao săn đã mất tên. Cuối hành lang có một bức tường đá phủ kín dấu bàn tay cháy đen. Chính giữa tường là hàng chữ bị cào sửa nhiều lần.
Tạ Vân Chi nâng mảnh đèn dầu nhặt từ mép nền, soi gần. Nàng đọc chậm: “Không ghi tên để mệnh lệnh không gọi được người. Giữ lửa trong tay để đội săn còn nhận được nhau.” Bên dưới còn một dòng mới hơn, nét chữ sâu và gấp: “Khi dấu thứ mười ba cháy đen, không được để người mang cốt bước qua cửa kiểm danh.” Cố Dã quay sang Tạ Huyền. Trong lòng bàn tay phải của hắn, chấm Cốt Hỏa đỏ tối đã tắt, nhưng nhánh đen lại sáng lên từ bên trong như một sợi than.
Từ sau bức tường dấu tay vang lên tiếng kéo khóa. Mười hai chấm lửa cũ trên tường lần lượt sáng đỏ. Dấu thứ mười ba vẫn tối, cho đến khi viền bạc trong lòng bàn tay Tạ Huyền đột ngột co lại. Một ngọn lửa đen nhỏ dựng lên giữa tay hắn, không nóng da mà làm cốt chìa trên bệ phát ra tiếng ngân đáp lại. Phía bên kia tường, một giọng già khô khốc hỏi từng chữ: “Đội săn thứ mười ba đã xuống đủ. Ai đang giữ lửa?”
