Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 179 - Chương 179: Khi Đồng Minh Im Lặng - Đội Săn Yêu Không Tên

Mười chín tượng đá ngẩng đầu, nhưng trong điện không vang lên tiếng đá nghiến.

Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn một cuộc tấn công. Những khuôn mặt bị mài phẳng đồng loạt hướng về Tạ Huyền, giống như đang chờ hắn đặt thứ gì lên đó. Thẻ đá đen trong hốc lệnh rung rất nhẹ. Hàng chữ “người mang ấn lệnh đã trở về” mờ đi, nhường chỗ cho hai chữ mới.

Điểm danh.

Tạ Huyền lập tức khép bàn tay, ra hiệu cấm nói. Cố Dã nhìn thấy động tác ấy trước tiên. Gã không hỏi, chỉ xoay sống đao chặn trước người bảo vệ và đứa trẻ. A Mộc kéo Tạ Vân Chi lùi khỏi hàng tượng, còn Lục Thanh Hành dùng đầu ngón tay vạch một nét ngang trước cổ, truyền lại mệnh lệnh im lặng cho những người phía sau.

Không ai gọi tên ai.

Giọng đầu tiên vang lên từ bức tượng gần cửa. “A Mộc.”

Đó là giọng của Tạ Vân Chi.

A Mộc cứng vai, nhưng không quay đầu. Bức tượng thứ hai tiếp lời bằng giọng người bảo vệ: “Lục Thanh Hành.” Bức thứ ba dùng đúng âm sắc khàn của Lục Thừa Viễn để gọi Cố Dã. Mỗi cái tên được thốt ra, bát đá trước một tượng lại sáng lên một đường mảnh. Chúng không cần biết người được gọi đứng ở đâu. Chúng chỉ chờ một phản ứng để gắn cái tên vào một vị trí sống.

Tạ Huyền nhìn xuống nền. Bóng của mọi người đều bị kéo dài về phía bát đá, nhưng chỉ khi một người nghe tên mình mà hô hấp rối đi, mép bóng mới chạm gần thêm nửa tấc. Cơ quan không lấy tên bằng âm thanh đơn thuần. Nó dùng sự thừa nhận.

Hắn chậm rãi đặt hai ngón tay lên ngực, rồi chỉ vào tai, cuối cùng siết tay thành nắm đấm. Nghe thấy cũng như không nghe thấy.

Cố Dã hiểu. Gã dùng chuôi đao gõ một lần xuống nền, không phát ra lời, sau đó nghiêng người chắn khuất phần lớn đội hình khỏi các bát đá. Động tác ấy từng thuộc về đội săn: một tiếng là giữ vị trí, hai tiếng là đổi hàng, ba tiếng là rút. Nhưng lúc này gã không gõ tiếng thứ hai. Gã không để cơ quan học thêm một lệnh hoàn chỉnh.

Các tượng bắt đầu gọi nhanh hơn. Giọng Tạ Huyền, giọng Cố Dã, giọng Tạ Vân Chi trộn vào nhau. Có lúc hai tượng cùng gọi một người, có lúc một tượng liên tục đổi giọng như thử chìa khóa. Đứa trẻ trong lòng người bảo vệ run lên khi nghe chính giọng mình gọi từ hàng tượng: “Mở mắt ra.”

Người bảo vệ lập tức bịt miệng nó, không phải vì sợ nó khóc, mà vì sợ nó đáp.

Tạ Huyền tiến nửa bước về phía hốc lệnh. Tượng gần nhất xoay cổ theo hắn. Bàn tay đá vốn đặt trên đầu gối từ từ mở ra, lòng bàn tay khắc một ô trống vừa đủ chứa một chữ. Hắn không chạm vào thẻ đen. Dấu máu trên ngực đang nóng, chứng tỏ chỉ cần hắn cầm thẻ, cơ quan sẽ coi động tác ấy là tiếp nhận quyền chủ lễ.

Hắn nhìn mười chín bát đá đã nứt. Bên dưới lớp “vô danh”, những mảnh tên cũ vẫn còn: một họ Tôn, một chữ Trình, số mỏ bảy, dấu của đội lao dịch thứ ba. Không đủ để ghép thành tên đầy đủ, nhưng đó là những dấu hiệu từng thuộc về người chết. Nếu cơ quan cần danh tính để lấp mười chín vị trí, thứ đáng được trả lại trước hết không phải tên của người sống.

Tạ Huyền chỉ vào chiếc bát gần Cố Dã, rồi chỉ sang bức tượng đối diện. Cố Dã nhìn theo, sắc mặt căng cứng. Gã hiểu ý nhưng không nhúc nhích ngay. Mảnh vàng giả trong lòng bàn tay gã đã cứa sâu hơn, máu thấm dọc theo chuôi đao. Trước mặt gã là một hệ thống đã biến những người bị giết thành tổ tiên giả, rồi dùng lời thề ấy trói các đội săn qua nhiều thế hệ. Muốn cứu cả nhóm, gã phải tự tay đặt những mảnh danh tính bị chôn vùi trở lại chỗ chúng từng bị xóa.

Cố Dã buông mảnh vàng.

Gã cúi xuống, nhấc chiếc bát có số mỏ bảy, bước ngang qua tầm tay của bức tượng. Bàn tay đá lập tức chụp xuống vai gã. A Mộc định lao tới, nhưng Cố Dã đã nghiêng người, dùng phần giáp vai còn nguyên chịu lực. Tiếng nứt khô vang lên. Gã không rên, chỉ đẩy bát đá vào lòng bàn tay trống của tượng.

Đường sáng đang bò về phía bóng gã dừng lại.

Trên khuôn mặt phẳng của bức tượng hiện ra một nét lõm mờ, không giống mắt hay miệng, mà giống dấu số bảy bị cào dở. Tượng buông vai Cố Dã, hai tay khép quanh bát đá như ôm lấy thứ duy nhất còn chứng minh nó từng là một người.

Tạ Huyền ra hiệu lần nữa. Cả nhóm bắt đầu chuyển động trong im lặng.

A Mộc dùng chân đẩy những bát gần mình. Tạ Vân Chi lấy mảnh men phản chiếu để đối chiếu dấu đội lao dịch với vết khắc sau lưng tượng. Lục Thanh Hành không còn đủ linh lực tạo sáng, nên lấy máu đầu ngón tay quệt lên các khe chữ; màu đỏ đọng lại trong nét khắc, giúp họ nhận ra chỗ tương ứng. Người bảo vệ ôm đứa trẻ sát ngực, dùng vai gạt một chiếc bát về phía Tạ Huyền.

Mỗi lần một bát được trả đúng chỗ, một giọng gọi tên lại tắt.

Mười chín giọng giảm còn mười ba, rồi chín, rồi bốn. Điện đá vẫn nặng như bị một bàn tay vô hình đè xuống, nhưng những cái bóng dưới chân không còn kéo mạnh như trước. Cơ quan đang bị buộc phải nhận lại những danh tính mà nó từng xóa bỏ.

Đến chiếc bát cuối cùng, tất cả cùng dừng lại.

Chiếc bát ấy sạch trơn. Không họ, không số mỏ, không dấu lao dịch. Mặt trong chỉ có một vết cào sâu, như người nào đó trước khi chết đã cố để lại chữ nhưng bị mài sạch đến tận đá gốc. Bức tượng tương ứng đứng ngay bên hốc lệnh. Hai tay nó không khép trước bụng như những tượng khác, mà một tay đặt trên thẻ đen, tay còn lại hướng về Tạ Huyền.

Các giọng còn sót đồng loạt hợp thành một câu.

“Chủ lễ ban tên.”

Thẻ đá đen trượt ra khỏi hốc nửa tấc.

Tạ Huyền hiểu đây mới là lớp bẫy sau cùng. Mười tám người có dấu vết để trả lại, người thứ mười chín đã bị xóa sạch đến mức hệ thống chỉ còn coi đó là một vị trí trống. Nếu hắn gọi tên bất kỳ ai, người ấy sẽ bị nhét vào bức tượng. Nếu hắn tự nhận chủ lễ, dấu ấn sẽ biến lời hắn thành mệnh lệnh thật.

Cố Dã bước lên đứng bên trái hắn.

Gã không nói “để ta”, cũng không hỏi hắn định làm gì. Chỉ đặt sống đao ngang trước tay tượng, dùng cánh tay đã suy yếu giữ nó không chạm đến ngực Tạ Huyền. A Mộc đứng sang bên phải, hai chân ghì xuống nền. Tạ Vân Chi đưa mảnh men cuối cùng cho Tạ Huyền. Lục Thanh Hành lặng lẽ đẩy chiếc bát trống đến gần.

Không một ai dâng tên người khác để đổi đường sống.

Tạ Huyền nhìn những người bên cạnh. Trong điện thờ xây bằng lời nói dối, sự im lặng của họ không phải do sợ hãi. Đó là câu trả lời rõ nhất: không ai chấp nhận trở thành công cụ, cũng không ai cho phép hắn biến đồng đội thành vật thay thế.

Hắn lấy mảnh đá vừa bong khỏi chữ “yêu” trên bia. Mặt dưới của nó còn giữ nguyên một nét thuộc chữ “nhân”. Hắn đặt mảnh đá vào chiếc bát trống, dùng mảnh men ép xuống. Mép đá cứa bật vết thương lòng bàn tay, máu chảy vào khe chữ.

Không phải tên.

Là người.

Bức tượng thứ mười chín giật mạnh. Bàn tay đặt trên thẻ đen chụp xuống. Cố Dã gầm nghẹn trong cổ nhưng vẫn không phát thành tiếng, hai chân trượt lùi trên nền. A Mộc dồn vai vào sống đao. Tạ Vân Chi giữ cổ tay Tạ Huyền để mảnh chữ không bật khỏi bát. Lục Thanh Hành cúi người, lấy lưng chặn người bảo vệ và đứa trẻ khỏi luồng khí đen đang quét ra.

Tạ Huyền ấn mạnh lần cuối.

Mảnh chữ “nhân” chìm vào đá.

Một tiếng nứt chạy từ chiếc bát lên cánh tay tượng, xuyên qua vai rồi dừng giữa khuôn mặt phẳng. Trên nơi đáng lẽ là miệng, một đường ngang mở ra. Không có tiếng thét. Chỉ có một hơi thở rất dài, khô và sâu, như người bị chôn dưới đá cuối cùng cũng được thừa nhận từng sống.

Bức tượng buông thẻ lệnh.

Mười chín tượng lần lượt cúi đầu, nhưng lần này không quỳ về phía bia. Chúng ôm những bát đá vào ngực. Những cái bóng lệnh rời khỏi chân tượng, co lại thành mười chín vệt mực rồi thấm xuống nền.

Áp lực trong điện biến mất.

Cố Dã rút đao về, cánh tay run rõ rệt. Gã nhìn các tượng một lúc lâu rồi khom người, không phải hành lễ với Bia Tổ Săn, mà cúi trước những kẻ từng bị tước tên. Chỉ một lần. Sau đó gã đứng thẳng.

Tạ Huyền không cầm thẻ đá. Hắn dùng mảnh men kéo nó ra khỏi hốc, để nó rơi xuống nền. Mặt sau của thẻ hiện thêm một hàng chữ nhỏ.

“Mười chín vị trí đã trả. Chủ lễ chưa nhận tên.”

Một tiếng “cạch” vang lên sau bia. Vách đá tách ra thành một khe hẹp, đủ cho một người đi qua. Luồng khí lạnh từ phía trong tràn tới, mang theo mùi máu cũ và tiếng chân kéo lê rất xa.

Tạ Huyền vừa định ra hiệu rời điện thì đứa trẻ trong lòng người bảo vệ bỗng ngừng run.

Mắt trái của nó mở to. Trong con ngươi trong suốt, một vòng tròn bị ba nét dọc xuyên qua chậm rãi hiện lên.

Người bảo vệ siết tay bịt miệng nó, nhưng hàm đứa trẻ không hề động. Giọng nói vẫn vang ra, không qua môi, mà vọng thẳng từ đá dưới chân. Đó là giọng Lục Thừa Viễn, rõ ràng hơn tất cả những lần trước.

“Tạ Huyền.”

Ngay khi hai chữ ấy rơi xuống, thẻ đá đen tự lật mặt.

Dòng “chủ lễ chưa nhận tên” biến mất.