Chương 144 - Chương 144: Một Vết Nứt Trên Phong Ấn - Đứa Trẻ Biết Nhìn Linh Khí
Chữ “Lục” từ dưới nền vọng lên rất khàn, như bị kéo qua một lớp đá ướt và một tầng cổ họng đã rỉ sét. Lục Thanh Hành gần như vô thức ngẩng đầu. Vòng lời thề xám quanh cổ hắn lập tức co lại, da thịt vốn đã rách lại bật thêm một đường máu đen. Tạ Huyền đưa kiếm gỗ chặn ngang trước mặt hắn, không cho hắn đáp. Hắn hiểu ngay cái bẫy nằm ở đâu. Tiếng gọi dưới khe không nhất định là người, cũng không nhất định là địch, nhưng chỉ cần Lục Thanh Hành đáp lại chữ ấy bằng họ của mình, chuông thứ tư vừa bị bẻ lệch sẽ có một cái móc mới để níu vào hương hỏa Lục gia.
Con mắt bạc trên bài vị cong đồng tử, vết nứt mảnh ở rìa mắt hắt ra ánh lạnh. Nút tóc mộc linh trong tay Tạ Vân Chi khẽ rung, từng sợi xanh nhạt bị kéo về phía khe nứt dưới nền. Đứa trẻ trong lòng nàng đã mềm đến không đứng nổi, nhưng khi hơi thở lạnh từ bên dưới tràn lên, nó lại run rẩy nắm lấy cổ tay áo nàng. “Không phải gọi thúc thúc kia,” nó thì thào. “Nó gọi cái họ. Dưới đó có một chữ Lục bị đóng đinh.”
Tạ Huyền cúi mắt nhìn khe đá. Nền dưới bài vị không sập hẳn, chỉ mở ra một đường dài bằng hai ngón tay. Bên trong tối đến mức Quan Linh Tâm Nhãn cũng không nhìn được hình dạng, chỉ thấy từng sợi linh khí đứt gãy đi xuống rồi đột ngột bị kéo ngược lên, giống một dòng nước bị khóa ở giữa không trung. Đây không phải lối thoát bình thường. Đây là một vết nứt trên phong ấn. Nếu mở sai, thứ bên dưới không cần bò lên, chỉ cần thở một hơi cũng đủ làm Mắt Thần có lại chuông thứ tư hoàn chỉnh.
“Không xuống ngay,” Tạ Huyền nói. Câu ấy khiến A Mộc đang chuẩn bị kéo Lục Thừa Viễn lùi lại khựng một nhịp. Lục Thừa Viễn run đến môi tím tái, nghe vậy như bắt được đường sống, nhưng Tạ Huyền đã nhìn sang lão. “Cũng không bịt lại ngay. Lão biết dưới đó có gì.” Lục Thừa Viễn há miệng muốn phủ nhận, dây đỏ ở cổ chân lập tức sáng lên. A Mộc cười lạnh, vai bị trật khiến nụ cười của hắn hơi méo đi. “Lại nói thật đi, lần này đừng để một đứa nhỏ dạy ngươi làm người.”
Lão già quỳ trên đá, hơi thở nát vụn. Dây đỏ không cho lão nói dối, nhưng nỗi sợ cũng không cho lão nói hết. Cuối cùng lão đập trán xuống nền, giọng rít qua kẽ răng: “Tổ từ Lục gia từng có nền âm. Người phạm lời thề bị nhốt dưới bài vị, không được vào gia phả, không được nhận hương hỏa. Ta chỉ biết vậy. Ta không biết tên hắn. Không ai trong chúng ta được phép biết.” Khi chữ “tên” bật ra, con mắt bạc đột nhiên sáng lên. Tạ Huyền lập tức dùng chuôi kiếm gõ vào vòng gãy dưới đất, cắt ngang âm vang đang tụ lại. Một tiếng khô vang lên, như đóng một cánh cửa vừa hé.
Hắn không hỏi tên nữa. Từ đầu đến giờ, tên chính là lưỡi câu. Mắt Thần hỏi tên để lập khế, lời thề khóa tên để giữ người im lặng, còn Lục gia dùng việc không biết tên để giả vờ mình vô tội. Nếu đi theo đường ấy, bọn họ sẽ tự đặt cổ vào chuông. Tạ Huyền ép cơn đau ở cổ tay xuống, nhìn đứa trẻ: “Ngươi thấy linh khí dưới đó thế nào? Đừng nhìn mắt. Chỉ nhìn chỗ không bị dây đỏ chạm vào.”
Tạ Vân Chi muốn ngăn, nhưng lời đã đến môi lại nuốt xuống. Đứa trẻ không phải công cụ, nhưng trong tử cục này, nó là người duy nhất nhìn được phần linh khí người lớn cố tình che mất. Nàng chỉ đổi tay ôm nó, để lưng nó tựa vào ngực mình, tay còn lại giữ nút tóc mộc linh cách bài vị đúng một gang. “Nếu đau thì nhắm mắt,” nàng nói rất khẽ. Đứa trẻ gật đầu, nước mắt chưa khô trên mặt, nhưng lần này nó không nhìn con mắt bạc. Nó nhìn xuống khe nền, nhìn những sợi khí mảnh đến mức gần như không tồn tại.
“Có hai màu,” nó nói. “Một màu bạc là giả. Nó bò trên xích, giống như muốn mọi người tưởng dây xích là của Mắt Thần. Nhưng bên trong còn một màu xanh xám rất nhỏ. Màu đó không muốn kéo chúng ta xuống. Nó đang… nó đang đỡ nền đá.” Đứa trẻ ngừng lại, thở dốc. “Nếu bịt khe lại, màu xanh xám sẽ bị ép chết. Nếu mở mạnh, màu bạc sẽ chui lên trước.”
Tạ Huyền nhắm mắt trong nửa nhịp. Đây mới là lựa chọn thật sự của chương này: cứu người bị phong ấn dưới nền, hay giữ an toàn trước mắt; mở cửa sống, hay để Mắt Thần mượn cửa sống thành cửa chết. Hắn không có đủ linh lực để tạo trận mới, Quy Khư Thôn Tức vừa nuốt âm chuông đã cắn rỗng một mùi hương trong ký ức hắn. Hắn biết nếu lại dùng Quy Khư, thứ mất đi lần này có thể không chỉ là một mùi hương. Có thể là một khuôn mặt, một câu nói, hoặc chính lý do hắn không chịu quỳ.
“Không dùng lực của ta mở,” hắn nói. “Dùng nợ của Lục gia giữ.” Lục Thừa Viễn ngẩng phắt đầu, mặt trắng như giấy. Tạ Huyền không cho lão cơ hội trốn. “Lão nói người dưới đó bị nhốt vì phạm lời thề. Vậy Lục gia cũng là người hưởng lợi từ lời thề ấy. Lấy máu của lão, đóng vào rìa khe. Không phải hiến tế, là trả dấu.” A Mộc hiểu trước, kéo Lục Thừa Viễn đến sát khe. Lão vùng vẫy, nhưng dây đỏ ở cổ chân càng vùng càng siết, ép máu tứa ra đúng nơi nền đá nứt.
Máu vừa chạm đá, tiếng xích bên dưới bỗng dừng lại. Con mắt bạc trên bài vị co mạnh. Nó không còn cười nữa. Từng sợi sáng bạc từ đồng tử phóng xuống khe, muốn cướp lấy giọt máu làm đường dẫn. Tạ Vân Chi lập tức đưa nút tóc mộc linh nghiêng nửa tấc, không để nó chạm máu, chỉ để hơi xanh giả chết chắn trước mắt bạc. Mắt Thần bị lừa trong một sát na. Chỉ một sát na ấy đủ để Tạ Huyền dùng mũi kiếm gỗ ép lên mép khe, không nạy rộng, chỉ ghim vết nứt vào đúng nơi linh khí xanh xám đang chống nền.
Đường hầm chấn động. Tro giấy cuộn lên, bảy tàn linh ngoài rìa đồng loạt rên khẽ như bị ai kéo ngược khỏi giấc mộng. Lục Thanh Hành cắn răng bước lên nửa bước, lấy bàn tay đầy máu đè lên vai A Mộc để giữ chính mình khỏi đáp lại tiếng gọi. Hắn không nói được họ của mình, nhưng lần này hắn hiểu: im lặng không còn là trốn tránh, mà là giữ cho cái bẫy không khép lại. A Mộc đau đến mắt đỏ, vẫn gằn giọng: “Đứng vững. Ngươi mà ngã, lão già này chạy nhanh hơn thỏ.”
Một tiếng gõ từ dưới nền vang lên. Không phải ba tiếng như trước. Chỉ một tiếng, rất nặng, rơi vào mép kiếm gỗ của Tạ Huyền. Mũi kiếm nứt ra một đường mảnh. Tạ Huyền cảm thấy cổ tay mình lạnh buốt, nhưng không rút tay. Hắn nghe thấy bên dưới có người kéo xích, lần này chậm hơn, như đang dùng chút sức cuối cùng để kéo thứ gì đó tránh khỏi vết bạc. Đứa trẻ bỗng kêu lên: “Bên trái! Không, không phải trái của chúng ta. Trái của người dưới đó!”
Tạ Huyền lập tức đổi góc kiếm. Hắn không nhìn thấy người bên dưới, nhưng hắn tin lời đứa trẻ vì nó không đoán, nó đang nhìn linh khí. Mũi kiếm gỗ trượt sang nửa tấc. Vết bạc vừa phóng lên bị lệch, cắm vào nền đá trống. Khe nứt bật ra một luồng hơi lạnh, trong hơi lạnh có mùi đất cổ và máu cũ, nhưng cũng có một tiếng thở rất nhẹ của người sống. Người bị nhốt dưới đó chưa chết. Hoặc ít nhất, thứ còn lại của người ấy chưa hoàn toàn thuộc về bài vị.
Con mắt bạc giận dữ mở lớn. Chuông thứ tư đáng lẽ đã mỏng đi bỗng ngân lại, không thành tiếng chuông trọn vẹn mà thành vô số âm vụn, chui vào tai từng người. Trong những âm vụn ấy, Tạ Huyền nghe thấy tiếng gọi mẹ rất xa. Một khoảng rỗng trong ký ức hắn đau nhói. Hắn biết Mắt Thần đang thử kéo phần hắn vừa mất thành mồi. Hắn không đuổi theo ký ức ấy. Hắn chỉ siết kiếm, nói trong lòng một câu rất tỉnh: thứ đã mất không thể dùng một cái bẫy để lấy lại.
Hắn nghiêng người, dùng thân thể chặn trước đứa trẻ và Tạ Vân Chi, rồi quát: “Lục Thừa Viễn, nói câu tiếp theo. Người dưới đó không phải vật giữ phong ấn của Lục gia.” Lục Thừa Viễn run rẩy lắc đầu. Câu này khác câu trước. Câu trước chỉ bảo vệ đứa trẻ; câu này sẽ chạm thẳng vào tội gốc của Lục gia. Dây đỏ ở chân lão sáng đến gần như cháy. A Mộc không ép nữa, chỉ nhìn lão bằng ánh mắt lạnh. Lục Thanh Hành cũng nhìn lão. Trong khoảnh khắc ấy, lão già như thấy tất cả những đời người bị gạch khỏi gia phả đang đứng sau vết nứt kia.
“Người dưới đó…” Lục Thừa Viễn nghẹn máu. “Không phải vật giữ phong ấn của Lục gia.” Con mắt bạc rú lên không thành tiếng. Vết nứt ở rìa đồng tử lan thêm một sợi, mảnh như sợi tóc nhưng thật sự tồn tại. Khe nền mở rộng đúng bằng một bàn tay trẻ con. Không đủ cho người đi xuống, nhưng đủ cho linh khí xanh xám bên trong trồi lên một nhịp. Nó quấn quanh mũi kiếm gỗ, không cắn, không kéo, chỉ để lại một dấu rất nhạt như cảm ơn.
Đứa trẻ nhìn dấu ấy, bỗng im bặt. Mặt nó trắng hơn lúc bị Mắt Thần hỏi nhận chủ. Tạ Vân Chi lập tức hỏi: “Ngươi thấy gì?” Đứa trẻ không đáp ngay. Nó chậm rãi đưa tay chỉ vào bên trong khe. Lần này đầu ngón tay nó không chỉ xuống bóng tối, mà chỉ vào một vật vừa được xích kéo đến sát miệng nứt: một mảnh đá đen nhỏ, trên đó khắc nửa đạo linh văn bị máu cũ phủ kín. Linh văn ấy không giống mắt, cũng không giống chuông. Nó giống một nét chữ bị cố ý bẻ gãy.
Tạ Huyền nhìn nét chữ đó, tim trầm xuống. Đứa trẻ nuốt nước bọt, giọng nhỏ đến gần như tan trong hơi lạnh: “Nó không viết tên người dưới đó. Nó viết… phong ấn có hai lớp. Lớp dưới đã nứt từ trước khi chúng ta tới.” Ngay lúc câu ấy rơi xuống, từ sâu bên dưới lại vang lên tiếng xích. Lần này, giọng khàn kia không gọi “Lục” nữa. Nó kéo từng chữ qua bóng tối, đứt quãng nhưng rõ ràng: “Đừng… để… chuông… thứ năm… tỉnh.”
