Chương 123: Lựa Chọn Khó Nhất Trong Đứa Trẻ Biết Nhìn Linh Khí
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 123: Lựa Chọn Khó Nhất Trong Đứa Trẻ Biết Nhìn Linh Khí
Đứa trẻ ngã xuống không phát ra tiếng động. Nó giống như bị một bàn tay lạnh rút mất sợi dây cuối cùng giữ thân thể đứng thẳng, cả người mềm đi sau lưng ta, dải vải đỏ thẫm trước mắt dán sát vào gò má tái nhợt. Ta kịp đỡ lấy nó trước khi đầu nó đập xuống nền đá, nhưng khoảnh khắc bàn tay chạm vào cổ tay nhỏ gầy ấy, đoạn kim đen trong mạch ta bỗng giật mạnh. Không phải đau. Là một tiếng gọi không thành âm, từ chiếc đinh đen trên cột, từ chữ “Huyền” trong giọt máu lạnh, từ bóng đêm bên ngoài đang kiên nhẫn chờ ta ngủ.
Tạ Vân Chi nhìn sắc mặt đứa trẻ, rồi nhìn cổ tay ta. Ánh mắt nàng tối xuống rất nhanh. “Đinh kia không phải để giết ngay.” Nàng rút một cây ngân châm khỏi quanh đầu đinh, đầu châm đã phủ một lớp sương xám mỏng như tro tàn. “Nó đánh dấu linh nhãn của đứa trẻ, đồng thời kéo kim đen trong người ngươi tỉnh dậy. Nếu ta khóa kim cho ngươi trước, mắt nó sẽ bị ăn ngược. Nếu ta cứu mắt nó trước, kim trong mạch ngươi không còn ai áp xuống. Đợi khi ngươi mệt đến chợp mắt, thứ ngoài kia sẽ vào bằng mộng.”
Trong từ đường không ai nói ngay. Lục Thanh Hành quỳ nửa gối cạnh khe Cửa Câm, kiếm gỗ còn chống trên nền đá, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá lâu. A Mộc giữ Lục Thừa Viễn như giữ một chiếc khóa sống, bàn tay hắn đặt trên vai lão không hề run, nhưng khóe mắt vẫn liếc về phía đứa trẻ. Lục Sùng nằm cạnh bài vị, hơi thở mỏng như sợi chỉ bị kéo qua lưỡi dao. Mỗi người trong căn phòng này đều có thể chết trong một nhịp sai. Nhưng lựa chọn mà Tạ Vân Chi đặt trước mặt ta lại không cho phép ta chia đều sự sống cho tất cả.
Lục Thừa Viễn cười khàn, lần này tiếng cười không còn vẻ điên cuồng, chỉ còn một thứ khoái trá mệt mỏi của kẻ đã nhìn thấy người khác bước đến đúng cái bẫy mình từng sợ. “Cứu nó đi.” Lão nói. “Một đứa trẻ biết nhìn linh khí còn sống sẽ giúp ngươi biết nhiều chuyện. Nhưng khi ngươi ngủ, ngươi sẽ không còn là ngươi nữa. Cứu ngươi đi. Một đứa trẻ mù cũng vẫn thở được. Ba mươi năm trước bọn họ cũng nghĩ như thế.” Câu cuối của lão làm ngực ta lạnh đi. Hóa ra lời khuyên độc ác nhất không phải vì nó hoàn toàn sai, mà vì nó từng là lý do để người ta sống sót sau khi làm điều không thể tha thứ.
Ta đặt đứa trẻ nằm nghiêng trên áo choàng của mình, không để máu từ dải vải chảy ngược vào mắt nó. Nó mê man nhưng hai bàn tay vẫn nắm chặt vạt áo ta, như trong bóng tối cũng biết ai là người cuối cùng nó có thể bám. Ta hỏi Tạ Vân Chi: “Nếu cứu mắt nó, ta còn tỉnh được bao lâu?” Nàng không trả lời ngay. Nàng đưa hai ngón tay đặt lên mạch cổ tay ta, sắc mặt càng lúc càng nặng. “Một canh giờ nếu ngươi không vận linh lực. Nửa canh giờ nếu Cửa Câm gọi tên. Ít hơn nữa nếu chiếc đinh kia còn nguyên.”
“Nếu cứu ta trước?” Ta hỏi. Tạ Vân Chi nhìn đứa trẻ. Lần đầu tiên kể từ khi vào từ đường, nàng do dự. “Nó có thể sống. Nhưng linh nhãn bị cắt sẽ không chỉ là không nhìn thấy linh khí. Mạch linh quanh mắt đứt, ký ức nhìn thấy trong đêm nay cũng có thể bị xóa sạch. Nó sẽ không còn làm chứng được nữa.” Lục Thanh Hành siết chặt chuôi kiếm gỗ. A Mộc cúi đầu rất thấp. Không ai thúc ta. Chính vì không ai thúc, lựa chọn ấy càng nặng. Một người sống mà mất chứng cứ vẫn là sống. Một người còn chứng cứ nhưng kéo theo nguy cơ mở đường cho kẻ ngoài đêm lại là một canh bạc.
Ta nhìn chữ “Huyền” trong giọt máu trên chiếc đinh đen. Nó không tan, cũng không chảy xuống, chỉ treo lơ lửng như một con mắt nhỏ đang chờ ta nhìn lâu hơn. Kẻ ngoài kia muốn ta lựa chọn trong hoảng loạn. Nếu ta chọn bản thân, đứa trẻ bị bịt miệng bằng chính sự sống còn của ta. Nếu ta chọn đứa trẻ, hắn có thể dùng giấc ngủ để kéo cái tên kia vào mạch ta. Hai đường đều dẫn đến chỗ hắn muốn: hoặc nhân chứng biến mất, hoặc ta tự nhận mình là thứ hắn gọi. Vậy thì ta không được chọn theo cách hắn bày sẵn.
“Cứu đứa trẻ trước.” Ta nói. Tạ Vân Chi mở miệng, nhưng ta đã nhìn thẳng vào nàng. “Không phải vì ta cao thượng. Vì nó là người duy nhất ở đây nhìn thấy thứ trên lưng kẻ kia. Nếu nó mất linh nhãn, chúng ta mất đường phân biệt kẻ theo dõi với cái bóng nó cõng. Còn ta…” Ta cúi mắt nhìn cổ tay mình, nơi kim đen đang gõ từng nhịp nhỏ. “Ta sẽ không ngủ trong nửa canh giờ ấy. Nếu không chống được một cơn buồn ngủ, ta cũng không có tư cách đi hỏi ba mươi năm trước ai bị trả lại cửa.”
Tạ Vân Chi mím môi. Nàng không thích câu trả lời đó, nhưng nàng hiểu nó. “Vậy ngươi phải giúp ta giữ nó tỉnh nửa hơi.” Nàng xé dải vải cũ trước mắt đứa trẻ, động tác nhẹ đến mức gần như không chạm da. Bên dưới lớp vải, mí mắt nó tím bầm, khóe mắt có những đường linh văn bạc rất nhỏ đang bò vào trong như rễ cây tìm nước. Tạ Vân Chi đặt ba cây châm thành hình tam giác quanh huyệt thái dương, rồi đưa cây châm cuối cùng cho ta. “Đâm vào đầu ngón tay ngươi. Không dùng linh lực. Chỉ dùng máu nóng kéo sương lạnh ra. Nếu kim đen trong người ngươi phản ứng, lập tức buông.”
Ta nhận cây châm. Đầu ngón tay vừa bị đâm, máu nóng trào ra, đoạn kim đen trong cổ tay lập tức rung lên như muốn chui về phía vết thương. Ta ép hơi thở xuống bụng, không cho một tia linh lực nào chạy qua kinh mạch. Đây là thứ duy nhất ta có thể làm bằng lý trí: phân biệt đau đớn nào là cần thiết, đau đớn nào là mồi nhử. Máu ta chạm vào đầu châm của Tạ Vân Chi, một sợi sương bạc từ khóe mắt đứa trẻ bị kéo ra từng chút một. Nó không rời đi dễ dàng. Mỗi tấc sương bị kéo ra, đứa trẻ lại run lên, cổ họng phát ra tiếng nghẹn nhỏ như người đang chìm dưới nước.
Dưới Cửa Câm, dấu tay nhỏ sáng lên. Giọng non nớt kia lại vang ra, lần này gần hơn, rõ hơn: “Đưa mắt cho ta… ta giữ…” Lục Thanh Hành biến sắc. Kiếm gỗ dưới tay hắn rung lên, khe cửa bị đẩy mở thêm một sợi tóc. Ta không quay đầu. “Không.” Ta nói. “Mắt của nó không phải đồ vật để ai giữ thay.” Bên dưới cánh cửa im đi một nhịp, rồi tiếng trẻ con kia nhỏ xuống, buồn đến mức khiến người ta suýt quên rằng nó nằm trong một thứ có thể nuốt người. “Ta cũng từng… không giữ được.”
Câu ấy làm tay ta khựng lại. Tạ Vân Chi lập tức quát khẽ: “Đừng nghe tiếp.” Ta cắn vào đầu lưỡi, dùng vị máu đánh thức mình khỏi sự dao động. Cửa Câm không nói dối hoàn toàn, nhưng mỗi nửa câu của nó đều có móc. Ta không thể vì thương xót một bóng dưới cửa mà để đứa trẻ trên tay bị kéo mất đôi mắt. Sợi sương bạc cuối cùng bật khỏi khóe mắt đứa trẻ, xoắn lại trên đầu châm thành một con giun nhỏ màu lạnh. Tạ Vân Chi dùng ngân châm ghim nó vào cạnh chiếc đinh đen trên cột. Chữ “Huyền” trong giọt máu bỗng nhòe đi, như bị ai lấy móng tay cào qua mặt nước.
Ngay lúc đó, cơn buồn ngủ ập xuống. Nó không đến từ mệt mỏi bình thường. Nó giống một tấm chăn đen phủ thẳng lên ý thức, mềm, nặng và đầy mùi đá ẩm. Ta nghe Lục Thừa Viễn hít mạnh. Nghe Lục Thanh Hành gọi tên mình rồi lập tức nuốt chữ sau vào cổ họng. Nghe A Mộc kéo lão ta lùi khỏi cửa sổ. Nhưng xa hơn tất cả, ta nghe một tiếng bước chân trong mộng, đều đặn đi trên nền nước. Kẻ ngoài kia không đợi đêm sâu. Hắn đã bắt đầu gõ cửa ngay khi ta chọn cứu đứa trẻ.
Ta không nhắm mắt. Ta dùng cây châm vừa dính máu đâm thẳng vào lòng bàn tay mình. Đau đớn xé qua màn ngủ, kéo ta trở lại từ đường trong một nhịp. Tạ Vân Chi quay phắt lại, sắc mặt trắng đi vì giận. “Ngươi điên à?” “Chưa.” Ta đáp, giọng khàn đến mức gần như không nhận ra của mình. “Điên rồi thì sẽ không biết đau.” Ta nhìn Lục Thanh Hành. “Đọc tên tất cả người sống trong phòng. Trừ tên ta. Lặp lại liên tục. Để thứ trong mộng không có chỗ chen tên nó vào.”
Lục Thanh Hành hiểu ngay. Hắn bắt đầu đọc: “Tạ Vân Chi. A Mộc. Lục Sùng. Đứa trẻ. Lục Thừa Viễn.” Giọng hắn ban đầu run, sau đó càng lúc càng chắc. A Mộc tiếp lời, âm trầm hơn, đều hơn, như đóng cọc vào đêm. Tạ Vân Chi vừa mắng ta bằng ánh mắt vừa kiểm tra mí mắt đứa trẻ. Một lát sau, nàng thở ra rất nhẹ. “Giữ được rồi. Linh nhãn chưa đứt. Nhưng nó không thể nhìn thêm trong đêm nay, nếu không sẽ mù thật.” Tin ấy đáng lẽ phải khiến ta nhẹ nhõm, nhưng cơn ngủ sau gáy vẫn ép xuống từng lớp. Cứu được mắt nó không đồng nghĩa thắng. Chúng ta chỉ giữ lại một nhân chứng, đổi bằng việc kẻ ngoài đêm có thêm lý do tấn công nhanh hơn.
Đứa trẻ tỉnh lại trong một khoảnh khắc rất ngắn. Mí mắt nó không mở, nhưng bàn tay tìm được cổ tay ta. “Ngươi chọn ta.” Nó thì thào. “Không.” Ta đáp. “Ta chọn không để bọn họ làm lại chuyện ba mươi năm trước.” Khóe môi nó run lên, không biết là muốn khóc hay muốn cười. Rồi nó nói một câu rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ mình ta và Tạ Vân Chi nghe thấy: “Cái bóng không đầu không ở trên lưng hắn nữa.” Tim ta chùng xuống. Ta hỏi: “Nó ở đâu?” Đứa trẻ nuốt khan, móng tay bấm vào tay ta. “Nó đang đứng sau người không được gọi tên.”
Ngọn đèn bên trái phụt tắt. Trên nền đá sau lưng ta, tro hương mà Lục Thanh Hành vừa rải bỗng lõm xuống thành hai dấu chân trẻ con rất nhỏ. Không có đầu, không có thân, chỉ có bóng đen đổ dài qua chân ta, chạm đến khe Cửa Câm như một sợi dây dẫn. Dưới cánh cửa, giọng non nớt kia không gọi “ca ca” nữa. Nó thì thầm bằng giọng gần như van xin: “Đừng để nó nhận ra ngươi còn thức.”
