Chương 9: Tin Nhắn Lúc 2 Giờ
Chương 9: Tin Nhắn Lúc 2 Giờ
Vũ nhìn dòng tin của Mai Anh hiện trên màn hình: ‘Cô Trâm đang nói dối.’ Trong vài giây đầu, anh không trả lời ngay. Phản xạ cũ của anh là mở thêm một tầng dữ liệu, tìm thứ gì đó đủ sắc để đặt lên bàn và khiến tất cả im miệng. Nhưng ở phía bên kia, Mai Anh đang ngồi giữa phòng giáo viên của trường Minh Đức, nơi một câu nói miệng có thể biến thành biên bản, một chữ ký có thể trở thành bằng chứng chống lại cô. Anh gõ chậm: ‘Đừng tranh luận thêm về ký ức lúc này. Ghi lại nguyên văn. Nếu họ yêu cầu phản hồi, chị nói cần đối chiếu lịch tư vấn và quy trình bảo vệ học sinh. Không ký bất kỳ bản ghi nào nói chị tự ý kéo học sinh ra ngoài.’
Tin nhắn vừa gửi đi, Vũ quay sang Lý Tường. Cậu đang ngồi trước bảng thời gian dày đặc mốc giờ, mắt đỏ vì thiếu ngủ. Những chấm đỏ của bài đăng, bình luận, yêu cầu phụ huynh và tài liệu nhà trường nằm rải ra như vết bỏng trên một tấm da giấy. ‘Có gì không ổn ở nhịp đăng,’ Vũ nói. Lý Tường kéo ghế lại gần. ‘Không ổn kiểu nhiều người thức khuya mắng người khác để chứng minh mình đạo đức?’ ‘Không. Kiểu quá đúng lúc.’
Vũ chỉ vào chuỗi dữ liệu công khai đã lưu. Bài đầu tiên đẩy địa chỉ nhà Mai Anh lên vào tối muộn, khi cô không còn ai để gọi ngoài vài người thân. Bài ảnh cắt ghép được kích lại vào sáng sớm, ngay trước giờ phụ huynh đưa con đến trường. Bài trong nhóm phụ huynh xuất hiện sau khi nhà trường họp nội bộ. Và hôm nay, ngay sau lúc cô Trâm nói Mai Anh tự ý kéo học sinh khỏi lớp, một tài khoản khác bắt đầu nhắc đến ‘giáo viên tư vấn vượt thẩm quyền’ bằng đúng cụm từ đó. Lý Tường im đi. ‘Nếu là phụ huynh bức xúc tự phát, họ không thể bám sát phòng giáo viên nhanh như vậy.’ Vũ gật đầu. ‘Có người nhận mồi từ trong trường, rồi có người bên ngoài biết lúc nào nên đẩy.’
Buổi chiều, Mai Anh bị giữ lại sau giờ tan học với lý do ‘trao đổi thêm’. Cụm từ ấy nghe lịch sự đến mức gần như vô tội, nhưng trong ảnh cô gửi, phòng họp nhỏ chỉ có một cửa ra, phó hiệu trưởng ngồi đầu bàn, cô Hạnh bên cạnh, cô Trâm ở mép ghế như người được mời làm chứng. Họ không quát. Những người muốn né trách nhiệm thường không cần quát. Họ chỉ lặp đi lặp lại rằng phụ huynh đang mất niềm tin, học sinh cần ổn định, và cô nên nghĩ cho tập thể. Mai Anh viết từng câu vào sổ. Mỗi lần cúi đầu, vai cô nặng thêm, nhưng cũng nhờ vậy mà cô không bị cuốn theo cái giọng mềm như bùn ấy.
Vũ nhận ảnh trang sổ lúc năm giờ mười bảy. Câu cuối cùng của phó hiệu trưởng được Mai Anh chép lại rất rõ: ‘Nếu cô không nghỉ, nhà trường sẽ rất khó bảo vệ cô trước phụ huynh.’ Anh đọc câu đó hai lần, rồi chụp lại màn hình bài đăng mới vừa nổi lên trong nhóm phụ huynh: ‘Trường còn định bao che đến bao giờ?’ Thời điểm đăng là năm giờ hai mươi. Chỉ ba phút sau khi cuộc trao đổi kết thúc. Vũ không tin vào trùng hợp khi trùng hợp có lịch làm việc đẹp như vậy. ‘Người trong phòng vừa nói xong, ngoài kia đã có bài,’ Lý Tường nói. ‘Hoặc người trong phòng gửi ra. Hoặc có người chờ tín hiệu từ một người trong phòng.’ Vũ lưu bài đăng vào thư mục chứng cứ công khai, tự nhắc mình không được đi đường tắt, dù trong đầu anh đã hiện ra mười cách bẩn để biết câu trả lời nhanh hơn.
Tối đó, Mai Anh về nhà muộn. Cô không bật đèn phòng khách ngay mà đứng dựa lưng vào cửa, để bóng tối ôm mình vài giây như một tấm chăn cũ. Điện thoại trong túi rung liên tục. Có đồng nghiệp nhắn ’em ổn không’ rồi biến mất khi cô trả lời. Có phụ huynh dùng số lạ hỏi cô có thấy xấu hổ không. Có người gửi lại ảnh địa chỉ nhà cô như thể nhắc rằng họ vẫn biết cô ở đâu. Mai Anh đặt điện thoại úp xuống bàn, nhưng màn hình vẫn sáng qua mép ốp lưng. Ánh sáng ấy mỏng và dai, giống một con mắt không chịu nhắm.
Vũ gọi lúc chín giờ bốn mươi. Anh không hỏi cô có ổn không, vì câu hỏi ấy lúc này vừa rộng vừa tàn nhẫn. Anh chỉ nói: ‘Tôi cần chị ăn gì đó trước khi đọc tiếp tin nhắn.’ Mai Anh nhìn gói bánh quy trên bàn, tự nhiên muốn cười mà không cười nổi. ‘Anh đang ra lệnh à?’ ‘Tôi đang đưa khuyến nghị kỹ thuật cho hệ thần kinh.’ Đầu dây bên kia im một nhịp, rồi cô bật ra một tiếng thở gần giống tiếng cười. Nó nhỏ thôi, nhưng Vũ nghe được. Anh để yên cho âm thanh đó tồn tại, không kéo nó thành sự nhẹ nhõm giả tạo.
Sau cuộc gọi, Vũ quay lại bảng thời gian. Anh và Lý Tường tách từng mốc lan truyền theo ba nhóm: mốc gây hoảng sợ cá nhân, mốc ép tổ chức phản ứng, mốc làm nạn nhân mất ngủ. Bài lộ địa chỉ nằm ở nhóm một. Bài phụ huynh nằm ở nhóm hai. Những tin nhắn số lạ rải rác từ nửa đêm đến rạng sáng thuộc nhóm ba. Chúng không nhằm thuyết phục đám đông. Chúng nhằm giữ nạn nhân tỉnh, làm cô mệt đến mức sáng hôm sau ký bất cứ thứ gì để yên thân. ‘Anh nói nghe như có người thiết kế cả lịch tra tấn tinh thần,’ Lý Tường lẩm bẩm. Vũ không đáp ngay. Từ ‘tra tấn’ hơi nặng, nhưng anh không tìm được từ nào nhẹ hơn mà vẫn đúng.
Gần một giờ sáng, Lý Tường ngủ gục trên bàn, trán cách bàn phím chỉ một khoảng nguy hiểm cho phím cách. Vũ kéo áo khoác phủ lên vai cậu, rồi ngồi lại một mình. Anh mở lại hồ sơ Mai Anh, nhìn dòng chữ ‘đơn hàng cấp thấp’ từng thấy trong mảnh dữ liệu rò. Cấp thấp, nghĩa là rẻ. Rẻ, nghĩa là người ta đã định giá một đời sống bình thường bằng vài thao tác và một lịch đăng bài. Cái lạnh trong anh không còn là tức giận thuần túy; nó giống một phép tính đã hiện ra đáp án quá xấu.
Đúng hai giờ hai phút, điện thoại của Vũ rung. Người gửi là Mai Anh. Cô gửi ảnh chụp màn hình tin nhắn từ số lạ: ‘Cô còn sáu tiếng. Nếu sáng mai cô vẫn tới trường, tên thật của N. sẽ không còn được che đâu.’ Bên dưới, Mai Anh chỉ viết thêm: ‘Em ấy sẽ bị kéo vào thật sao?’ Vũ cảm thấy dạ dày mình lạnh xuống. Không phải vì lời đe dọa mới. Mà vì thời điểm. Hai giờ sáng là lúc con người dễ tin rằng mình chỉ còn một mình. Hai giờ sáng là lúc mọi quyết định tệ nhất thường đội lốt cách duy nhất để được ngủ.
Anh gọi ngay. Mai Anh bắt máy sau hồi chuông thứ hai. Giọng cô khàn, nhưng không khóc. Điều đó làm Vũ thấy lo hơn. ‘Chị nghe tôi,’ anh nói, chậm và rõ. ‘Không trả lời số đó. Chụp màn hình có đủ giờ, lưu số, chuyển tiếp cho tôi và một người thân tin được. Khóa cửa. Sáng mai chưa tới trường một mình. Và quan trọng nhất: lời đe dọa này là để ép chị tự rút lui, không phải vì họ thật sự quan tâm đến N.’ Đầu dây bên kia có tiếng Mai Anh hít vào. ‘Nhưng nếu họ tung tên em ấy?’ ‘Thì lỗi là của người tung, không phải của chị. Việc của mình là chặn bằng quy trình và chứng cứ, không lấy nỗi sợ của họ để ký vào lời nói dối.’
Mai Anh im rất lâu. Vũ nghe tiếng đồng hồ nào đó trong nhà cô tích tắc, nghe cả tiếng xe máy xa xa đi qua hẻm. Sau cùng, cô nói: ‘Hôm đó N. không nói được nhiều. Em ấy chỉ hỏi nếu em ấy kể ra thì có bị cả lớp ghét không.’ Câu đó rơi xuống giữa đêm như một vật nhỏ nhưng nặng. Vũ nhắm mắt một thoáng. Anh chưa từng gặp đứa trẻ ấy, nhưng anh biết cảm giác bị đám đông đặt tên thay mình. Anh từng đứng ở phía sai của cảm giác đó. ‘Chương sau chúng ta sẽ bảo vệ em ấy trước,’ anh nói. ‘Nhưng đêm nay, chị phải bảo vệ mình khỏi việc họ bào mòn chị đến kiệt sức.’
Khi cuộc gọi kết thúc, Lý Tường đã tỉnh, mắt đỏ và tóc dựng lên vì ngủ sai tư thế. Cậu nhìn ảnh chụp màn hình trên máy Vũ, tỉnh hẳn. ‘Hai giờ đúng hơn cả báo thức.’ Vũ kéo lại toàn bộ mốc đêm của các tin nhắn số lạ. Một giờ năm mươi tám. Hai giờ lẻ hai. Hai giờ mười một. Ba đêm liên tiếp, cùng một khoảng, cùng kiểu câu ngắn, cùng dấu chấm đặt sau lời đe dọa như thể người viết đã học chung một mẫu. Lý Tường chửi rất nhỏ rồi tự nuốt lại. ‘Đừng nói với em là có ca trực.’
Vũ phóng lớn các bài đăng công khai được đẩy trong mười phút sau tin nhắn. Năm tài khoản khác nhau, ba nhóm khác nhau, cùng xoay về một thông điệp: Mai Anh dùng học sinh làm lá chắn. Không tài khoản nào viết y hệt nhau, nhưng nhịp câu giống nhau đến khó chịu. Một người phẫn nộ thật sự thường lộn xộn. Còn ở đây, sự lộn xộn cũng được chia vai. Người mắng đạo đức. Người giả vờ lo cho học sinh. Người thúc trường ra quyết định. Người nhắc đến phụ huynh. Người thả một câu nửa kín nửa hở về ‘bí mật trong nhà vệ sinh lớp 11A2’.
Vũ lưu từng bài, từng giờ, từng đường dẫn công khai. Anh đặt cạnh chúng ảnh tin nhắn hai giờ sáng của Mai Anh, rồi nối các mốc bằng một đường xanh lạnh. Đường đó đi từ phòng giáo viên ra nhóm phụ huynh, từ nhóm phụ huynh sang tài khoản ẩn, từ tài khoản ẩn quay lại điện thoại của nạn nhân. Nó không còn là một người thuê giận dữ ném tiền cho vài bài bẩn. Nó giống một nhóm biết đọc phản ứng của con người, biết lúc nào trường sợ, lúc nào phụ huynh nóng, lúc nào nạn nhân yếu nhất. Vũ nhìn đường xanh ấy và nói, rất khẽ: ‘Đây không phải một đám đông. Đây là một đội vận hành.’
Trên màn hình, một tài khoản mới vừa đăng câu hỏi: ‘Sáng mai trường Minh Đức có dám công bố sự thật không?’ Anh chỉ lưu lại, đặt nó vào hồ sơ và mở một bảng mới với tiêu đề: ‘Hồ Sơ Đen – nhịp vận hành’. Ở ô đầu tiên, anh gõ: ‘Ca đêm: 01:50-02:20. Mục tiêu: bào kiệt nạn nhân trước buổi sáng.’ Rồi anh dừng lại ở ô thứ hai, nơi đáng lẽ phải ghi nguồn điều phối. Con trỏ nhấp nháy. Bên kia, có người cũng đang thức, nhưng không phải để cứu ai.
