Bỏ qua nội dung

Ho So Huy Danh

Chương 52 - Chương 52: Công Ty Vỏ Bọc

Thanh trạng thái dừng ở bốn mươi ba phần trăm.

Không ai trong phòng thở phào. Đỗ Nam vẫn giữ điện thoại bên tai, đọc quyết định bảo toàn tạm thời cho đầu mối pháp chế. Bên kia xác nhận kho giấy đã khóa, tiến trình xóa bản quét đã bị ngắt, nhưng những tệp hoàn tất trước thời điểm phong tỏa không thể quay lại chỉ vì một văn bản đến đúng lúc.

“Bốn mươi ba phần trăm là đã xóa hay đã chạy?” Vũ hỏi.

Người phụ trách pháp chế không trả lời ngay. Một quản trị viên trực hệ thống chen vào: “Là số tác vụ đã nhận lệnh. Một phần mới chờ, một phần đã ghi đè. Chúng tôi đang lập danh mục. Anh không được kết luận bốn mươi ba phần trăm dữ liệu đã mất.”

“Tôi rất vui vì đêm nay vẫn có người bảo vệ sự chính xác của những con số xấu.”

Đỗ Nam ra hiệu Vũ im, rồi yêu cầu trung tâm cô lập máy chủ dự phòng, giữ nguyên nhật ký, danh sách người phê duyệt và mọi bản ghi thanh toán liên quan khối KR. Không ai được tự phục hồi hoặc mở nội dung hồ sơ trước khi cán bộ nghiệp vụ có mặt. Vũ ngồi cách màn hình ba bước, hai tay đặt trên đầu gối. Đó là khoảng cách cần thiết giữa biết mình có thể làm gì và hiểu vì sao không nên làm.

Mười một giờ mười tám, tiến trình xóa dừng hoàn toàn. Hai trăm mười sáu bản quét đã mất nội dung, ba trăm bảy mươi chín tệp còn nguyên, phần còn lại phải kiểm tra. Nhưng nhật ký tuân thủ, phiếu lệnh và chỉ mục thanh toán được giữ riêng theo hợp đồng kiểm toán nên không thuộc phạm vi tiêu hủy.

Bảo Châu ngẩng lên khỏi biên bản. “Kẻ ký lệnh hủy biết hồ sơ nằm ở đâu, nhưng không kiểm tra xem dấu vết của việc hủy nằm ở đâu.”

“Không hẳn,” Vũ nói. “Có thể hắn biết và chấp nhận. Xóa nội dung vẫn có giá trị nếu phần còn lại chỉ chứng minh một công ty từng thuê kho.”

“Vậy chúng ta chứng minh phần còn lại nói nhiều hơn thế.” Đỗ Nam kết thúc cuộc gọi. “Sáng nay họ sẽ bàn giao bản sao chứng thực của nhật ký. Không ai ngủ.”

Vũ nhìn đồng hồ. “Anh nói như thể đó là một biện pháp nghiệp vụ mới.”

“Với anh thì không. Với người bình thường thì có.”

Gần một giờ sáng, đầu mối pháp chế gửi bản danh mục đầu tiên. Không có tên Hồ Sơ Đen, chỉ có số hợp đồng, mã khách hàng, kỳ đối soát, người có quyền tiêu hủy và những cụm từ vô hại: quản trị rủi ro danh tiếng, phản ứng truyền thông, lưu trữ nguồn nhạy cảm, tái cấu trúc dữ liệu.

Minh Triều xuất hiện ở mọi trang, nhưng không phải với tư cách đơn vị gửi từng hồ sơ. Công ty của Bách ký hợp đồng khung với trung tâm lưu trữ, sau đó chia quyền truy cập cho sáu tài khoản phụ. Ba tài khoản mang tên phòng ban thật của Minh Triều. Ba tài khoản còn lại chỉ là mã: MT-R1, MT-R2 và MT-Special.

“Một công ty truyền thông có phòng đặc biệt,” Vũ nói. “Chắc để tổ chức sinh nhật.”

Bảo Châu kéo tập giấy khỏi tay anh trước khi anh lật trang. “Anh chỉ xem bản đã đánh số.”

“Sinh nhật có chuỗi bàn giao.”

“Và anh không được thổi nến.”

Hợp đồng khung hoàn toàn hợp pháp. Minh Triều cung cấp dịch vụ xử lý khủng hoảng, được thuê nơi lưu trữ tài liệu và có cơ chế tiêu hủy theo yêu cầu. Trung tâm lưu trữ không phải kiểm tra từng hồ sơ nếu không nhận cảnh báo vi phạm. Vỏ bọc không phải một công ty giả, mà là một công ty thật có đủ dịch vụ sạch để giấu phần bẩn trong doanh thu bình thường.

Vũ đọc lại phụ lục phân quyền. Người có quyền tạo hồ sơ là trưởng bộ phận. Người có quyền xem chỉ mục là pháp chế. Nhưng quyền tiêu hủy toàn bộ ba kỳ đối soát chỉ thuộc hai chữ ký số: Phan Duy Bách và Tạ Nguyên Lâm, giám đốc vận hành của Minh Triều.

Tạ Nguyên Lâm chưa từng xuất hiện trong danh sách Sơn, bản ghi của Quỳnh hay dữ liệu dùng để săn Vũ. Anh ta hiện diện theo cách nguy hiểm hơn: ký hợp đồng, duyệt hóa đơn, đổi chính sách lưu trữ và biến lệnh của Bách thành quy trình văn phòng.

“Bách cần người biến tội ác thành thủ tục,” Bảo Châu nói.

“Người giỏi nhất thường không đứng trong phòng máy,” Vũ đáp. “Họ đứng cạnh máy in.”

Hai giờ mười hai, Đỗ Nam nhận được bản sao nhật ký phê duyệt lệnh hủy. Bách tạo yêu cầu lúc năm giờ mười tám. Tạ Nguyên Lâm phê duyệt sau đó một phút bốn mươi giây. Lệnh được đặt mức ưu tiên khẩn bằng điều khoản chỉ dùng khi khách hàng có nguy cơ bị kiện, bị thanh tra hoặc bị lộ dữ liệu thương mại nghiêm trọng.

Không có sự cố dữ liệu, yêu cầu khách hàng hay biên bản đánh giá tác động đi kèm. Chỉ có một dòng do Lâm nhập: thực hiện theo chỉ đạo trực tiếp, không chờ hết thời hạn phản đối.

Đỗ Nam đánh dấu dòng đó nhưng không gọi nó là hành vi che giấu. “Nó chứng minh quy trình bị rút ngắn bất thường. Động cơ vẫn phải chứng minh riêng.”

“Anh có khả năng làm một câu rất đáng vui trở nên giống phiếu nộp thuế,” Vũ nói.

“Đó là lý do câu của tôi dùng được ở tòa.”

Bản danh mục thanh toán đến gần ba giờ. Mỗi hồ sơ KR chỉ gắn với mã dự án và mã bên trả phí. Bảo Châu thêm ba cột: nguồn của mã, tài liệu đối chiếu và giới hạn kết luận. Vũ không được đoán tên khách hàng; anh phải tìm một tài liệu khác được tạo trong hoạt động bình thường.

Mã đầu tiên là HT-07. Trong hồ sơ Mai Anh, hóa đơn luật sư có cùng mã tham chiếu. Bản xác nhận ngân hàng cho thấy tiền đi từ Công ty Đầu tư Hữu Phát sang Minh Triều với nội dung tư vấn bảo vệ danh tiếng gia đình. Ba ngày sau, một hồ sơ KR được tạo; hai ngày nữa, chiến dịch nhắm vào Mai Anh bắt đầu.

Các mốc thời gian chưa tự chứng minh Hữu Tín mua gói hủy danh, nhưng đặt tiền, hợp đồng và hồ sơ lưu trữ vào cùng một chuỗi. Đỗ Nam yêu cầu bảo toàn giao dịch. Bảo Châu ghi rõ chưa được công bố tên Hữu Tín như kết luận cuối cùng. Lần đầu họ biết tiền đã trả; bây giờ họ biết nó đi vào đâu.

Mã thứ hai thuộc vụ Khánh. Một công ty bất động sản thuê Minh Triều xử lý tranh chấp đất. Hóa đơn ghi tư vấn truyền thông; chỉ mục KR cùng ngày ghi tiếp nhận hồ sơ nhân sự, lịch sử kiện tụng và danh sách người liên hệ gây rủi ro. Khánh không được gọi là nạn nhân, mà là đối tượng ảnh hưởng.

“Đổi tên một người thành một rủi ro,” Bảo Châu nói, “là bước đầu để quên họ là người.”

Vũ không đáp. Anh nhớ những năm mình gọi mọi thứ là mục tiêu, điểm yếu, bề mặt tấn công. Ngôn ngữ không làm ai bị thương ngay. Nó chỉ giúp người gây thương tích ngủ ngon hơn.

Bốn giờ kém mười, họ tìm thấy cấu trúc Sơn từng mô tả. Khách hàng lớn ký hợp đồng hợp pháp với Minh Triều. Yêu cầu nhạy cảm đi qua phụ lục chỉ nêu mã dự án, mức phản ứng, ngân sách và quyền dùng nhà thầu. Hồ sơ nạn nhân vào KR như tài liệu đánh giá; phần phát tán và gây áp lực bị tách khỏi công ty bằng tài khoản trung gian cùng đội vận hành ngoài sổ sách.

Minh Triều không phải Hồ Sơ Đen. Nó là cánh cửa thu tiền, làm sạch ngôn ngữ và giữ khoảng cách giữa khách hàng với phần bẩn nhất của dịch vụ.

“Một công ty vỏ bọc,” Đỗ Nam nói.

Vũ lắc đầu. “Một công ty có vỏ bọc. Khác nhau ở chỗ phần bên ngoài vẫn hoạt động tốt. Nếu bóc sai, họ sẽ đưa ra hàng trăm chiến dịch hợp pháp để chứng minh chúng ta đang bôi nhọ.”

Bảo Châu gạch dưới câu ấy. “Vậy không bóc bằng nghi ngờ. Bóc bằng từng giao dịch.”

Họ có ba giao dịch đủ căn cứ yêu cầu xác minh sâu hơn. Một của Hữu Tín. Một liên quan vụ Khánh. Giao dịch thứ ba lớn gấp gần mười lần, kéo dài suốt mười tám tháng và gắn với mười hai hồ sơ KR. Mã bên trả phí là MD-EG.

Vũ đã thấy hai chữ đầu nhưng không nói. Bảo Châu đối chiếu phụ lục Mai Anh từng giao: mã pháp nhân của Hệ thống Giáo dục Minh Đức là MD-EG-2016. Báo cáo tài chính công khai cũng ghi Minh Triều là đơn vị tư vấn danh tiếng thường niên. Quan hệ ấy chưa từng bị giấu, chỉ được trình bày như hoạt động bảo vệ thương hiệu.

Người ký hợp đồng là Lê Gia Hưng, Chủ tịch HĐQT Hệ thống Giáo dục Minh Đức và Phó chủ tịch Hiệp hội Giáo dục tư thục Nam Thành. Ông từng lên truyền hình sau vụ Mai Anh, nói nhà trường luôn đặt an toàn học sinh lên trên tranh cãi cá nhân.

Phụ lục MD-EG đã mất nội dung hồ sơ, nhưng nhật ký giữ thời điểm tạo mười hai mã dự án. Mã thứ tư được tạo đúng ngày Mai Anh gửi báo cáo vụ bắt nạt. Mã thứ năm mở sáng hôm sau, dưới nhóm xử lý nhân sự gây rủi ro danh tiếng.

Trong cột người phê duyệt của cả hai mã không có tên Hữu Tín.

Có chữ ký số của Lê Gia Hưng.

Căn phòng im xuống. Hai thời điểm cách nhau chưa đầy mười bốn giờ. Hữu Tín đã trả tiền cho một gói, nhưng trước khoản tiền đó, người đứng đầu Minh Đức đã mở dự án với công ty của Bách, biến báo cáo bảo vệ một đứa trẻ thành rủi ro cần xử lý.

Đỗ Nam yêu cầu mở ngay thủ tục bảo toàn dữ liệu tại Minh Đức. Bảo Châu khóa danh mục vào bìa mới. Vũ nhìn chữ ký của Lê Gia Hưng. Bách không chỉ bán dịch vụ cho kẻ có tiền; hắn đã đứng sau cánh cửa của nơi Mai Anh từng tin rằng mình đang bảo vệ học sinh.

Và lần này, khách hàng lớn nhất không phải một phụ huynh sợ mất mặt.

Đó là người có quyền quyết định ai được tiếp tục đứng trên bục giảng.