Chương 51 - Chương 51: Chứng Cứ Sạch
Đỗ Nam không cho người trực lễ tân đặt máy xuống. Anh yêu cầu giữ nguyên đường dây, ghi lại thời điểm, số hiển thị và toàn bộ thao tác đã thực hiện từ lúc chuông reo. Cuộc gọi đã ngắt từ hơn ba mươi giây trước, nhưng căn phòng vẫn im như thể người ở đầu kia còn nghe. Bảo Châu khóa thêm lần nữa ngăn chứa hồ sơ của Hạnh rồi kéo tờ danh sách tiếp cận về phía mình. Cô dùng bút đỏ khoanh ba cái tên đã được liên hệ, sau đó gạch một đường ngang qua mọi số điện thoại và địa chỉ đang hiện trên bản làm việc.
“Từ giờ không ai gọi thêm,” cô nói. “Không dùng điện thoại cá nhân, không nhắn qua tài khoản cũ, không để lịch hẹn ở quầy lễ tân. Hạnh đã rút lại thì hồ sơ của chị ấy không tồn tại trong hướng điều tra. Phần bảo vệ an toàn là một tuyến khác.”
Vũ nhìn chiếc bìa có nhãn KHÔNG SỬ DỤNG sau lớp kính tủ. Mã gần khớp nhất nằm trong đó, đủ rút ngắn nhiều ngày xác minh. Anh quay màn hình ra ngoài để Đỗ Nam nhìn thấy rồi xóa dòng thứ hai khỏi bảng so sánh. Không ẩn, không đánh dấu chờ. Xóa khỏi phạm vi làm việc.
“Anh vừa làm một việc rất đắt,” Đỗ Nam nói.
“Tôi đang cố trở thành người nghèo có nguyên tắc.”
“Chưa quen mắt lắm.”
Bảo Châu không cười. Cô lập biên bản: cuộc gọi biết thứ tự tiếp cận; khả năng lộ từ trung tâm, thiết bị người tham gia hoặc việc theo dõi ngoài đời; chưa có căn cứ xác định nguồn. Đỗ Nam niêm xuất dữ liệu tổng đài và kiểm tra camera khu vực công cộng, nhưng không lấy thiết bị của Hạnh, không yêu cầu cô gửi ảnh, không biến hỗ trợ an toàn thành điều kiện hợp tác.
Mai Anh vẫn đứng cạnh cửa sổ. Chiếc cặp màu xanh đặt trên ghế, khóa chưa đóng. “Họ gọi chị ấy là người thứ ba,” cô nói. “Nghĩa là họ đang đếm.”
“Hoặc muốn chúng ta tin rằng họ đang đếm,” Vũ đáp.
“Khác nhau không?”
Vũ nhìn về phía điện thoại bàn. “Với nỗi sợ của người nhận thì không.”
Đỗ Nam chia việc. Tổ của anh kiểm tra lộ lọt và xin căn cứ bảo toàn dữ liệu tại đơn vị lưu trữ trong hồ sơ Khánh. Bảo Châu chuẩn hóa phạm vi đồng ý, nguồn gốc và chuỗi bàn giao của hai hồ sơ còn được dùng. Vũ chỉ tiếp cận bản sao đã che danh tính, không chạm dữ liệu gốc và không dùng chi tiết từ Sơn làm điểm khởi đầu duy nhất.
“Nói cách khác,” Vũ nói, “tôi được nhìn vào một cái hộp sau khi mọi người đã tháo hết phần thú vị.”
“Phần thú vị từng khiến anh bị tố dùng dữ liệu trái phép,” Bảo Châu đáp. “Chúng tôi đang giúp anh cai nghiện.”
Bàn làm việc chỉ còn hai bìa: Nguyễn Mai Anh và Trần Quốc Khánh. Không ảnh căn hộ Hạnh, không mã số hai, không những cái tên Sơn từng nói miệng. Bảo Châu đặt cạnh mỗi bìa bảng sáu cột về nguồn, người giữ bản gốc, thời điểm tiếp nhận, phạm vi đồng ý và phần còn phải xác minh. Chứng cứ sạch bắt đầu bằng những câu hỏi không ai muốn khoe khoang.
Hồ sơ Mai Anh mất gần hai giờ để xác nhận những việc tưởng hiển nhiên. Thư yêu cầu gỡ nội dung do văn phòng luật sư gửi, nhưng bản cô mang tới được in từ thư điện tử. Biên nhận dịch vụ do trung tâm cấp, mã tham chiếu do hệ thống tạo. Dấu thời gian phát tán lấy từ bản ghi nền tảng cung cấp theo khiếu nại, không phải ảnh chụp do Vũ tự lưu.
“Một sự thật, ba nguồn,” Mai Anh nói khi ký vào bản xác nhận nguồn gốc tài liệu. “Ngày trước tôi nghĩ chỉ cần mình nói đúng là đủ.”
Bảo Châu đẩy sang cô một bản sao đã đánh số trang. “Trong đời thường có thể đủ. Trong hồ sơ chống lại một hệ thống biết làm giả, chúng ta phải chứng minh cả con đường sự thật đi tới đây.”
Mai Anh đọc lại từng giới hạn trước khi ký. Không hồ sơ học sinh. Không tên phụ huynh chưa xác minh. Không địa chỉ cũ. Không dùng lời kể của cô ngoài việc xác nhận nguồn tài liệu. Vũ ngồi đối diện, không thúc. Khi cô dừng lâu ở dòng cho phép chuyển bản sao sang cơ quan điều tra, anh chỉ kéo cốc nước lại gần cô hơn.
“Anh không định bảo tôi cứ tin anh à?” cô hỏi.
“Tôi đang cố không phá hỏng một quy trình tốt bằng tính cách của mình.”
Mai Anh ký. “Tiến bộ vẫn chậm.”
“Nhưng có kiểm soát chất lượng.”
Hồ sơ Khánh khó hơn. Phiếu chuyển phát đã ố vàng, mất một góc, chữ ký người nhận chỉ còn hai nét. Khánh không quay lại trung tâm nhưng đồng ý gặp với luật sư cũ. Anh mang bản gốc trong túi nhựa, chỉ cho lập bản sao chứng thực. Cán bộ của Đỗ Nam ghi nhận tình trạng giấy, số vận đơn, dấu bưu cục và từng lần bàn giao.
Vũ được xem phần mã đã che tên. Ký hiệu đơn vị nhận trùng với viết tắt Sơn cung cấp, nhưng anh không bắt đầu từ đó. Anh bắt đầu từ số vận đơn công khai trên phiếu. Đơn vị chuyển phát xác nhận bằng văn bản rằng kiện tài liệu đã được giao ba năm trước tới một trung tâm lưu trữ doanh nghiệp ở khu Đông Nam Thành. Người nhận thuộc bộ phận có ký hiệu “KR”, không phải tên công ty ghi trên mặt hợp đồng của Khánh.
Hai ký tự cuối trong mã hồ sơ Mai Anh cũng là KR.
Vũ không nói ngay. Anh đặt hai bản sao cạnh nhau, rồi lại tách ra. Một điểm trùng không phải quy luật. Hai điểm trùng có thể là sự sắp đặt. Anh yêu cầu Bảo Châu cho xem danh mục mã phòng ban do trung tâm lưu trữ công khai trong phụ lục hợp đồng mẫu. Tài liệu đó có trên hồ sơ đăng ký dịch vụ cũ, được lưu tại thư viện pháp lý của hiệp hội doanh nghiệp. KR xuất hiện ở dòng cuối: khối quản trị rủi ro, tiếp nhận hồ sơ khủng hoảng truyền thông và tranh chấp danh tiếng.
“Không phải mã khách hàng,” Vũ nói. “Hai ký tự lệch trong hồ sơ Mai Anh là mã nơi tiếp nhận. Sơn đưa mã trước khi qua khâu lưu trữ. Tài liệu của Mai Anh mang mã sau khi được chuyển vào bộ phận KR.”
Đỗ Nam đọc ba lần rồi mới gật. “Giả thuyết có nguồn kiểm tra được.”
“Anh nói câu khen như biên bản xử phạt.”
“Để anh không phấn khích quá sớm.”
Bảo Châu ghép ba tài liệu thành một chuỗi: thư yêu cầu gỡ nội dung của Mai Anh, biên nhận dịch vụ có hậu tố KR, phiếu chuyển phát của Khánh tới cùng đơn vị trong kỳ đối soát Sơn nêu. Không tài liệu nào tự chứng minh Hồ Sơ Đen. Nhưng khi đặt đúng thứ tự, chúng cho thấy hai vụ hủy danh cách nhau nhiều năm đã đi qua cùng một nơi lưu trữ hồ sơ khủng hoảng, bằng cùng quy tắc đánh mã không công khai trên các tài liệu nạn nhân từng nhận hợp pháp.
Đó chưa phải chiến thắng. Nó là căn cứ đủ sạch để Đỗ Nam đề nghị bảo toàn dữ liệu và làm việc chính thức với trung tâm lưu trữ. Không cần xâm nhập hệ thống. Không cần tin Sơn. Không cần lấy lại hồ sơ Hạnh. Những tờ giấy xấu xí, những chữ ký nhòe và một phụ lục hợp đồng cũ đã làm được điều một đường tắt không thể làm: đứng được dưới ánh sáng.
Gần mười giờ đêm, văn bản yêu cầu bảo toàn khẩn được gửi qua đầu mối pháp chế của trung tâm lưu trữ. Đỗ Nam yêu cầu họ giữ nguyên nhật ký tiếp nhận, lịch sử yêu cầu tiêu hủy, danh mục khách hàng liên quan bộ phận KR và mọi bản sao đã được lập theo quy trình. Phía bên kia xác nhận đã nhận nhưng nói cần chờ người phụ trách vào sáng hôm sau.
“Họ đang mua thời gian,” Vũ nói.
“Có thể,” Đỗ Nam đáp. “Cũng có thể người trực đêm thật sự không có quyền mở kho. Chúng ta không được biến trực giác thành lệnh khám xét.”
Vũ tựa lưng vào ghế. Anh ghét câu đó vì nó đúng. Trên màn hình, bảng chuẩn hóa đã kín chữ ký, mã trang và thời điểm. Mai Anh về trước, nhưng để lại cặp tài liệu đã được niêm phong trong tủ của Bảo Châu. Khánh giữ bản gốc phiếu chuyển phát, còn cơ quan điều tra giữ bản sao chứng thực. Không ai nắm tất cả. Không ai có thể âm thầm sửa một tờ giấy mà không để lại vết.
Mười giờ ba mươi sáu, đầu mối pháp chế gọi lại. Giọng người đàn ông bên kia thấp và gấp. Anh ta không hỏi vụ án liên quan ai. Anh ta chỉ yêu cầu Đỗ Nam kiểm tra thư điện tử vừa gửi tới địa chỉ công vụ.
Trong thư là ảnh chụp màn hình từ hệ thống quản trị lưu trữ. Sáu phút trước khi văn bản bảo toàn của Đỗ Nam được ghi nhận, một khách hàng đã gửi yêu cầu tiêu hủy khẩn toàn bộ hồ sơ thuộc khối KR trong ba kỳ đối soát. Người phê duyệt dùng chữ ký số của Công ty Truyền thông Minh Triều, doanh nghiệp do Phan Duy Bách điều hành. Lý do ghi trên biểu mẫu chỉ có bốn chữ: tái cấu trúc dữ liệu.
Đỗ Nam lập tức yêu cầu phong tỏa quy trình tiêu hủy. Người phụ trách pháp chế im lặng vài giây rồi nói kho giấy đã dừng, nhưng một phần bản quét trên máy chủ dự phòng đang được xóa theo lịch tự động. Lệnh hủy đã được phát trước khi họ gọi tới.
Vũ nhìn đồng hồ hệ thống. Cuộc gọi nặc danh tới trung tâm lúc năm giờ mười một. Yêu cầu tiêu hủy được tạo lúc năm giờ mười tám. Không phải Bách tự lộ sơ hở. Hắn đã biết họ đang dựng lại chuỗi chứng cứ và chọn đốt chính nơi chuỗi ấy phải đi qua.
Trên màn hình, thanh trạng thái của trung tâm lưu trữ chuyển từ “đang chờ” sang “đang thực hiện”. Đỗ Nam cầm điện thoại gọi xin biện pháp khẩn cấp. Bảo Châu mở một biên bản mới. Vũ không chạm vào bàn phím. Anh chỉ nhìn từng dòng dữ liệu hợp pháp vừa được cứu khỏi vùng xám, trong khi ở đầu kia thành phố, Phan Duy Bách bắt đầu xóa phần còn lại.
