Chương 5: K-Void
Chương 5: K-Void
Vũ không mở đường dẫn lần thứ hai bằng trình duyệt thường. Anh sao chép URL vào môi trường tách biệt, ghi lại thời điểm nhận thư, tiêu đề, tên hiển thị của người gửi và toàn bộ phần thông tin mà một email hợp pháp cho phép nhìn thấy. Những thứ còn lại, anh để yên. Lý Tường đứng sau lưng anh, tay cầm ly cà phê đã nguội, vẻ mặt của người vừa muốn nhìn vừa sợ nhìn. Trên màn hình, thư mục công khai mang tên noface_set_01 hiện ra bằng một giao diện lưu trữ rẻ tiền, sạch sẽ đến mức khó chịu: bốn ảnh chụp, một file văn bản ngắn, một bảng thời gian và vài chuỗi ký tự vô nghĩa với người bình thường. Vũ nhìn nó như nhìn một cái bẫy đặt giữa đường, không có dây thép, không có tiếng động, chỉ có một tấm biển nhỏ viết rằng nếu anh đủ tò mò thì cứ bước vào.
‘Không tải hết về máy chính,’ anh nói. ‘Không đăng nhập. Không sửa metadata. Không bình luận gì dưới mấy bài đó.’ Lý Tường lập tức giơ tay như học sinh bị bắt quả tang. ‘Em còn chưa kịp nghĩ tới đoạn bình luận.’ ‘Tốt. Giữ tình trạng đó.’ Vũ tạo bản sao chỉ đọc của những gì đang công khai, mỗi thao tác đều đi kèm ảnh chụp màn hình và ghi chú thời gian. Anh không cần phá cửa để chứng minh trong nhà có khói. Nếu kẻ gửi thư muốn dụ anh vượt ranh giới, ít nhất nó sẽ phải thất vọng vì anh vẫn đủ nhàm chán để làm việc đúng quy trình.
Bốn ảnh chụp trong thư mục không cùng một nghề. Một nữ nhân viên phòng khám ở quận Đông. Một chủ tiệm bánh online bị tố dùng nguyên liệu bẩn. Một sinh viên năm ba bị gán là nhận tiền viết bài bôi xấu giảng viên. Và Mai Anh. Mỗi ảnh đều bị làm mờ mặt hoặc cắt mất phần nhận diện trực tiếp, nhưng lại cố tình để sót những mẩu thật: giấy hẹn khám, mã vận đơn, ảnh thẻ sinh viên bị che nửa, tem hồ sơ tư vấn 11A3. Thật được dùng như kim ghim vào giả. Người xem không cần thấy toàn bộ sự thật; họ chỉ cần nhìn thấy một mảnh đủ sắc để tin phần còn lại có máu.
Lý Tường kéo bảng so sánh sang màn hình phụ. Cậu đã bớt chửi thề từ sau cuộc họp của Mai Anh, nhưng mỗi lần thêm một dòng mới, khóe miệng lại giật một cái. ‘Cùng cấu trúc bài. Mở đầu bằng câu hỏi đạo đức, giữa bài có ảnh mờ, cuối bài kêu gọi đơn vị xử lý chính thức.’ Cậu chỉ vào cột thời gian. ‘Và đều có một đợt tài khoản mới vào đẩy bình luận trong hai tiếng đầu.’ Vũ gật đầu, thêm một cột khác: hậu quả đời sống. Phòng khám ra thông báo tạm đình chỉ nhân viên. Tiệm bánh đóng nhận đơn. Sinh viên bị khoa mời làm việc. Mai Anh bị bố trí công việc khác trong ngày chờ xác minh. Cùng một công thức, chỉ thay tên ngành và loại áp lực. Thứ này không giống một cơn phẫn nộ tự phát. Nó giống mẫu hợp đồng đã được dùng nhiều lần.
Điện thoại rung. Tin nhắn của Mai Anh đến ngắn hơn mọi ngày: ‘Có việc gì mới không?’ Vũ nhìn dòng chữ ấy khá lâu. Anh có thể trả lời kiểu cũ: đang kiểm tra, chưa kết luận. Đúng, gọn, sạch. Nhưng sau cái tên thư mục hôm qua, anh hiểu có những câu đúng vẫn làm người khác thấy mình bị đặt ngoài cửa. Anh gọi lại. Đầu dây bên kia có tiếng gió rất nhẹ, chắc cô đang đứng ở hành lang trường, nơi người ta nói nhỏ với nhau bằng âm lượng đủ để người bị nói tới nghe thấy.
‘Có thêm vài vụ cùng mẫu,’ Vũ nói. ‘Tôi chưa kết luận được ai đứng sau. Nhưng cô không phải người duy nhất bị đánh theo cách này.’ Mai Anh im một nhịp. Khi cô đáp, giọng không nhẹ đi. ‘Tôi nên thấy đỡ hơn vì mình không phải người duy nhất à?’ ‘Không,’ Vũ nói. ‘Cô nên thấy giận hơn. Nhưng cũng nên biết đây không phải lỗi riêng của cô, cũng không phải một đám đông tự nhiên thức dậy rồi ghét cô cùng lúc.’ Bên kia có tiếng cô thở ra, mỏng và mệt. ‘Hôm nay lớp 11A3 có hai em nhắn hỏi em có ổn không. Em không biết nên vui hay sợ.’ Vũ nhìn mẩu tem tư vấn trong ảnh của cô. ‘Cứ trả lời vừa đủ. Không giải thích vụ việc qua tin nhắn cá nhân. Nếu học sinh cần hỗ trợ, bảo các em đi qua kênh chính thức hoặc gặp cô khi trường cho phép. Đừng để họ biến sự tử tế của cô thành bằng chứng mới.’
Mai Anh cười rất khẽ, không vui. ‘Anh nói câu cuối nghe như người đã thấy nhiều sự tử tế bị dùng làm dao.’ Vũ không đáp ngay. Trên màn hình phụ, một dòng trong file văn bản đang mở ra sau khi hệ thống quét an toàn hoàn tất. Nó chỉ là danh sách mô tả ngắn cho từng ảnh, nhưng có một trường bị bỏ quên: source_hint. Ở ba vụ đầu, trường ấy ghi những ký hiệu vô nghĩa. Đến dòng của Mai Anh, nó ghi: md_11a3_parent_push. Còn ở cuối file, dưới phần ghi chú bị cắt cụt, có một câu tiếng Anh vụng về: reuse old surface map if kvoid seed exists.
Vũ ngừng thở trong đúng một giây. Không dài hơn, nhưng đủ để Lý Tường nhận ra. ‘Anh?’ cậu hỏi. Mai Anh ở đầu dây bên kia cũng im theo. Vũ tắt loa ngoài, nói với cô: ‘Tôi cần kiểm tra một chi tiết. Tối nay cô cố gắng không đọc bình luận. Nếu có người lạ nhắn riêng, chỉ chụp lại, không trả lời.’ ‘Lại có chuyện xấu hơn à?’ cô hỏi. Vũ nhìn chữ kvoid trên màn hình như nhìn một vết bẩn cũ vừa trồi lên dưới lớp sơn mới. ‘Chưa biết. Nhưng nó chạm vào một thứ tôi từng biết.’
Anh kết thúc cuộc gọi trước khi giọng mình lộ nhiều hơn cần thiết. Lý Tường cúi sát màn hình, đọc lại dòng tiếng Anh. ‘Kvoid là gì? Tên tool à?’ Vũ đóng file văn bản, lưu bản chụp, rồi mở thư mục ghi chú cũ trong ổ mã hóa. Động tác của anh chậm hơn bình thường. Không phải vì máy lag. Có những thứ không cần mật khẩu mạnh vẫn khóa được người ta suốt nhiều năm.
Trong thư mục ấy có vài bản ghi từ thời anh còn dùng một cái tên khác trên diễn đàn mũ xám: K-Void. K là chữ cái đầu của Khương, Void là khoảng rỗng mà một thằng hai mươi tuổi tưởng nghe rất ngầu, đủ xa con người thật để mọi lời nói có thể nhẹ đi. Ngày đó, anh và mấy người cùng diễn đàn gọi thông tin cá nhân là surface, gọi đời sống của người khác là map, gọi việc nối các mảnh rời thành chân dung là trò luyện tay. Không ai bảo đó là bạo lực. Không ai cần bảo, vì nạn nhân không ngồi trong phòng chat để hỏi họ tại sao mình không còn dám về nhà.
‘Đừng nói với em là…’ Lý Tường bỏ lửng. Vũ không để cậu đoán thành một câu hoàn chỉnh. ‘Là nickname cũ của anh.’ Căn phòng bỗng yên đến mức tiếng quạt tản nhiệt trở nên thô. Lý Tường há miệng, rồi ngậm lại, lần đầu tiên trong ngày chọn cách không nói linh tinh. Vũ mở tiếp bảng thời gian. Dòng kvoid seed không chứng minh anh liên quan đến vụ Mai Anh. Nó có thể là mồi. Có thể là cách ai đó cố kéo anh vào. Cũng có thể là dấu vết từ một hệ sinh thái cũ đã mọc thêm rễ, dùng lại những bản đồ, những thuật ngữ và những thói quen mà anh từng góp phần bình thường hóa.
Anh phóng lớn phần metadata công khai của file bảng thời gian. Không có tên người tạo rõ ràng. Không có đường dẫn nội bộ. Chỉ có một nhãn nhóm bị bỏ sót trong tên file tạm: hsden_surface_batch_low. Lý Tường đọc thành tiếng rồi tự lạnh mặt. ‘hsden… Hồ Sơ Đen?’ Vũ không trả lời ngay. Anh nhớ đến bài của Nam Thành Today, đến Nguyễn Hữu Tín gõ tay trên bàn, đến câu Mai Anh nói rằng cô vẫn đang ở trong hồ sơ đó. Và giờ, giữa những mẩu đời bị làm mờ, có một cái tên cũ của anh nằm như dấu vân tay không biết từ thời nào.
‘Em lập bản đối chiếu mới,’ Vũ nói, giọng thấp xuống. ‘Tách riêng ba nhóm: dấu liên quan nạn nhân, dấu liên quan kênh phát tán, dấu liên quan thuật ngữ cũ. Không suy diễn vào báo cáo chính.’ Lý Tường gật đầu, nhưng vẫn nhìn anh. ‘Còn K-Void?’ Vũ nhìn lại màn hình đen phản chiếu mặt mình, thấy một người gần ba mươi tuổi đang bị một cái tên hai mươi tuổi kéo cổ áo. ‘K-Void để ở phụ lục rủi ro. Ghi rõ: chưa xác thực nguồn, có khả năng là mồi nhử.’ Anh dừng một chút. ‘Và ghi thêm: người phụ trách phân tích có xung đột quá khứ với thuật ngữ này.’
Lý Tường không đùa nữa. Cậu chỉ hỏi nhỏ: ‘Anh có định nói với cô Mai Anh không?’ Câu hỏi ấy làm Vũ thấy khó chịu hơn cả dòng kvoid. Vì câu trả lời đúng về mặt điều tra chưa chắc đã đúng về mặt con người. Anh chưa thể ném một mảnh quá khứ chưa kiểm chứng vào người vừa bị đánh cả ngày. Nhưng anh cũng không thể tiếp tục đứng trước cô như một người hoàn toàn ngoài cuộc nếu cái bóng cũ của anh đang hiện trong dữ liệu. Vũ đóng bản ghi, khóa thư mục, rồi nhìn đồng hồ. Mười sáu giờ bốn mươi hai. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng, sạch và bận rộn như chưa có ai bị xóa tên trong một file mẫu.
Email ẩn danh gửi thêm một tin thứ hai đúng lúc anh chuẩn bị ghi báo cáo. Lần này không có ảnh, không có đường dẫn, chỉ một câu nằm trơ trong thân thư: ‘K-Void không rời khỏi hệ sinh thái, anh chỉ đổi tên thôi.’ Vũ đọc xong, tay đặt trên bàn không nhúc nhích. Lý Tường nhìn anh, mặt trắng đi. Trong khoảnh khắc ấy, vụ của Mai Anh không còn chỉ là một hồ sơ cần bảo vệ, cũng không chỉ là chuỗi nạn nhân cùng mẫu. Nó là một cánh cửa cũ vừa mở hé từ phía bên kia, và người đứng sau biết chính xác phải gọi tên nào để buộc Vũ quay lại.
