Chương 33 - Chương 33: Khoảng Cách Với Mai Anh
Chương 33: Khoảng Cách Với Mai Anh
Đường dây đã ngắt được gần một phút mà không ai trong phòng lên tiếng. Trên màn hình, bản ghi cuộc gọi chỉ còn một dải sóng âm khô khốc, kết thúc bằng câu “Tao bị ép” bị kéo mỏng bởi tiếng gió. Quân đứng cạnh bàn, tay vẫn đặt trên mép gỗ, như thể nếu buông ra thì mọi thứ vừa nghe được sẽ đổ xuống chân anh thành một đống không thể phân loại: Sơn, K-Void, nhà cũ, mẹ anh, An Nhiên, và tin nhắn của Mai Anh vẫn nằm sáng trong góc điện thoại. Anh từng quen xử lý những thứ hỗn loạn bằng cách đặt tên cho chúng. Nhưng có những thứ, càng đặt tên càng đau.
Đỗ Nam là người phá im lặng trước. “Không gọi lại. Không nhắn. Không dùng số đó làm kênh liên hệ nữa.” Anh nhìn Hòa. “Lưu bản ghi ở kho nội bộ, đánh dấu chưa đủ giá trị lời khai, chỉ là dữ kiện định hướng. Việc Sơn bị ép phải xác minh bằng nguồn khác.” Hòa gật đầu, thao tác chậm hơn thường ngày, cẩn thận như đang cầm một mảnh kính. Bảo Châu ngồi đối diện Quân, giọng thấp nhưng không mềm đi: “Anh không được tự đi tìm Sơn một mình. Cũng không được tự mở file để xem họ biết gì về nhà anh.” Quân kéo khóe môi. “Chị nói như tôi luôn chọn phương án tệ nhất.” “Anh không luôn,” Bảo Châu đáp. “Nhưng tối nay anh có đủ lý do để làm vậy.”
Lâm Từ đứng bên cửa sổ, cúi nhìn điện thoại của mình rồi ngẩng lên rất nhanh. “Có một tài khoản rác vừa nhắn cho tôi.” Cả phòng quay sang. Anh chìa màn hình ra, trên đó là một ảnh chụp cũ từ diễn đàn tầng hầm, phần tên người dùng K-Void bị khoanh đỏ cùng một đoạn bình luận đã được cắt khỏi ngữ cảnh. Dòng kèm theo chỉ có mấy chữ: người bảo vệ nạn nhân từng là người săn nạn nhân. Hòa chửi thề rất khẽ. Đỗ Nam không cầm điện thoại ngay, chỉ hỏi: “Gửi lúc nào?” “Hai phút trước.” Lâm Từ nuốt xuống. “Tôi đoán tôi không phải người duy nhất nhận được.”
Điện thoại của Quân rung lên đúng lúc ấy. Không phải Mai Anh. Là một ảnh chụp màn hình từ cô, không kèm lời nào. Trong ảnh, cùng một dòng tố cáo, cùng một nickname K-Void, nhưng phần gửi đến cô được viết tử tế hơn một chút, độc hơn một chút: Cô Nguyễn, cô có biết người đang xử lý hồ sơ cho cô từng tham gia nhóm đào đời tư người khác không? Quân nhìn câu chữ ấy rất lâu. Thứ làm anh lạnh người không phải vì nó sai hoàn toàn, mà vì nó đủ đúng để không thể phủi đi. Hồ Sơ Đen không cần bịa sạch. Nó chỉ cần đặt sự thật vào vị trí khiến người nhận đau nhất.
“Để tôi nói với cô ấy,” Quân nói. Bảo Châu nhìn anh một nhịp, như cân xem anh đang muốn giải thích hay muốn tự nộp mình cho một bản án. “Nói,” chị đáp. “Nhưng đừng nói như đang trình bày lỗi hệ thống. Mai Anh không phải người kiểm thử niềm tin của anh.” Câu đó đánh trúng một chỗ khiến Quân không cãi được. Anh cầm điện thoại ra hành lang. Đèn ngoài đó sáng yếu hơn, mùi cà phê nguội bị thay bằng mùi mưa còn bám trên áo khoác của ai đó. Anh gõ ba lần rồi xóa cả ba. Cuối cùng anh chỉ nhắn: Em đang ở đâu? Anh có thể gặp em ngay không?
Mai Anh trả lời sau gần một phút: Dưới sảnh văn phòng anh Nam. Em không muốn nói qua tin nhắn.
Quân nhìn dòng chữ ấy, tim trễ đi một nhịp. Cô đã đến. Có lẽ vì tin nhắn trước đó của cô không được trả lời. Có lẽ vì cô biết thứ gì đó đang xấu đi và không muốn tiếp tục đứng ngoài. Cũng có lẽ, giống như mọi nạn nhân từng bị người khác quyết định thay mình, cô đã quá mệt với việc chờ người khác chọn lúc nào thì cô được biết sự thật.
Anh xuống sảnh bằng thang bộ. Mỗi tầng đi qua là một lớp tiếng ồn rơi lại phía sau: tiếng bàn phím của Hòa, giọng Đỗ Nam gọi cho ai đó, tiếng Lâm Từ yêu cầu tòa soạn không động vào ảnh chụp chưa xác minh. Đến tầng trệt, Mai Anh đang đứng cạnh dãy ghế chờ, áo khoác màu xám nhạt, tóc buộc thấp, mặt mệt nhưng mắt rất tỉnh. Cô không khóc. Quân gần như mong cô khóc, vì nước mắt đôi khi cho người ta một việc cụ thể để làm. Sự bình tĩnh của cô khiến anh không có chỗ trốn.
“Ảnh đó thật không?” cô hỏi.
Quân dừng cách cô hai bước. Khoảng cách ấy bình thường đến mức tàn nhẫn. Những ngày trước, nó từng là phép lịch sự. Đêm nay, nó giống một đường ranh. “Một phần là thật,” anh nói. “Nickname đó là của anh. Đoạn bình luận bị cắt khỏi ngữ cảnh, nhưng anh từng ở diễn đàn đó. Anh từng tham gia những cuộc phân tích mà bây giờ nhìn lại, anh biết nó không vô hại.”
Mai Anh gật rất khẽ, như đã chuẩn bị cho câu trả lời này nhưng vẫn cần nghe chính miệng anh nói. “Anh từng nói với em Hồ Sơ Đen biến người khác thành dữ liệu.” Giọng cô không lớn. Chính vì không lớn nên từng chữ càng rõ. “Vậy trước đây anh đã từng làm gì với dữ liệu của người khác?”
Quân nhìn xuống bàn tay mình. Mấy ngón tay vẫn còn vệt mực từ danh sách Bảo Châu bắt anh viết. “Anh từng nghĩ mình chỉ kiểm tra nguồn, bóc giả, chứng minh ai đó nói dối. Anh không trực tiếp tung địa chỉ của cô ấy, không trực tiếp kêu ai tìm đến nhà cô ấy. Nhưng anh đã viết một bài phân tích giúp đám người đó tin rằng họ có quyền đào tiếp. Một người tên Lê Nhật Quỳnh bị kéo vào chuyện đó. Cô ấy phải đổi đời sống của mình vì những thứ bọn anh gọi là trò chơi kỹ năng.”
Mai Anh nhắm mắt một thoáng. Khi mở ra, trong mắt cô không phải khinh ghét, mà là thứ thất vọng còn khó chịu hơn. “Anh định nói với em khi nào?”
Câu hỏi ấy đơn giản. Quân lại không trả lời được ngay. Anh có thể nói rằng anh đang tìm thời điểm phù hợp, rằng vụ của cô còn quá nhiều áp lực, rằng anh không muốn cô bị thêm một lớp sợ hãi. Tất cả đều có phần đúng. Và chính vì có phần đúng nên chúng càng giống những cái cớ được mài sắc. “Anh đã định nói,” anh nói chậm. “Nhưng anh chần chừ. Anh sợ em nhìn anh giống như cách em đang nhìn anh bây giờ.”
Mai Anh cười rất nhẹ, không vui. “Vậy anh chọn để người khác nói thay anh.”
Quân không phản bác. Ngoài lớp kính sảnh, mưa rơi thành những đường mảnh trên nền đường tối. Một chiếc xe máy chạy qua, ánh đèn quét ngang mặt kính rồi biến mất. Anh nghe giọng mình khàn đi: “Anh xin lỗi. Không phải vì bị lộ. Vì lẽ ra em phải được biết từ anh trước khi ai đó dùng nó để đánh vào em.”
“Em không cần một lời xin lỗi gọn gàng.” Mai Anh siết quai túi. “Em cần biết người đứng cạnh em có đang quyết định thay em không. Từ đầu vụ đến giờ, người ta quyết định thay em đủ rồi. Nhà trường quyết định em nên im. Phụ huynh quyết định em là loại người nào. Những tài khoản kia quyết định ảnh nào là em, câu nào là em, đời tư nào là em. Em tin anh vì anh nói anh trả lại quyền kiểm soát cho nạn nhân.” Cô ngừng một chút, đôi mắt đỏ lên nhưng giọng vẫn giữ được. “Nhưng anh cũng giữ lại phần sự thật có thể khiến em chọn khác.”
Quân thấy câu ấy đi thẳng qua mọi lớp phòng vệ của mình. Anh đã sợ quá khứ làm Mai Anh rời đi, nên anh giấu nó như giấu một đoạn mã độc trong hệ thống mà mình hứa sẽ làm sạch. Anh từng ghét những người nói “chỉ một chút thôi” khi rò thông tin của anh. Tối nay, anh nhận ra mình cũng đã nói câu đó với lòng tin của người khác, chỉ là không phát ra thành tiếng.
“Em có quyền dừng hợp tác với anh,” anh nói. “Nếu em muốn, Đỗ Nam và Bảo Châu vẫn tiếp tục hồ sơ. Hòa có thể xử lý kỹ thuật dưới giám sát. Anh sẽ không chạm vào dữ liệu của em nữa nếu em không đồng ý.”
Mai Anh nhìn anh rất lâu. “Anh nói như vậy nghe có trách nhiệm.” Cô hít vào, vai hơi run. “Nhưng nó cũng giống như anh đang rút lui để khỏi phải đứng đó cho em giận.”
Quân im lặng. Lần đầu tiên trong nhiều ngày, anh không tìm được một câu châm biếm nào đủ rẻ để tự cứu mình. Mai Anh quay mặt ra ngoài mưa. “Em không biết mình có muốn anh tiếp tục không. Em cũng không biết nếu bỏ anh ra khỏi hồ sơ thì có phải em đang giúp người ta chia rẽ mình không. Em ghét cảm giác lựa chọn nào cũng do họ đặt bẫy sẵn.”
“Anh sẽ chờ quyết định của em,” Quân nói.
“Không.” Mai Anh quay lại. “Anh sẽ trả lời em một câu trước.” Cô bước gần hơn nửa bước, khoảng cách giữa họ ngắn lại nhưng không ấm hơn. “Ngày xưa, khi anh ở trong diễn đàn đó, anh có từng nghĩ người bị đào bới cũng đang sợ như em không?”
Quân mở miệng rồi đóng lại. Sự thật không có hình dạng tử tế để nói ra. “Không đủ,” anh đáp. “Anh có biết họ là người thật. Nhưng anh không để điều đó nặng bằng cảm giác mình giỏi.”
Mai Anh nhìn anh, nước mắt cuối cùng cũng dâng lên nhưng không rơi. “Vậy lúc đó anh khác gì bọn họ?”
Câu hỏi ở lại giữa sảnh như một bản ghi không thể tắt. Quân đứng trong ánh đèn trắng, trước mặt là người anh từng hứa sẽ bảo vệ, sau lưng là quá khứ vừa được kẻ khác mở khóa đúng thời điểm nhất. Anh không có câu trả lời đủ sạch. Và lần này, sự im lặng của anh chính là điều Mai Anh cần nghe nhất.
