Chương 32: Phản Bội Nhỏ
Chương 32: Phản Bội Nhỏ
Dòng OLD_HOUSE_camera_route… nằm yên trên màn hình, ngắn đến mức gần như vô hại, nhưng Quân lại có cảm giác nó vừa kéo một sợi dây từ căn phòng làm việc lạnh trắng này tới ổ khóa cũ ở nhà mẹ anh. Không phải dữ liệu nào cũng cần được mở ra mới gây thương tích. Có những cái tên, những nhãn mô tả, chỉ cần xuất hiện đúng chỗ đã đủ làm người ta hiểu kẻ đứng sau đang cầm một bản đồ đời sống thật. Bà Mai không biết gì về K-Void. An Nhiên càng không. Nhà cũ của anh cũng không nên có mặt trong bất kỳ danh sách kích hoạt nào, dù là thật, giả hay thứ hỗn hợp độc hơn cả hai.
Đỗ Nam yêu cầu Hòa dừng mọi thao tác liên quan tới nội dung bên trong tệp. Anh nói rõ từng chữ như đang đóng thêm một lớp khóa vào cơn hoảng loạn của cả phòng: “Chúng ta chỉ dùng những gì đã hiện ở lớp ngoài. Không mở family_trigger_list, không mở camera_route, không mở school_record. Việc cần làm bây giờ là đánh giá nguy cơ và tìm nguồn rò từ dữ liệu đã được phép nhìn thấy.” Hòa gật đầu, hai tay rời khỏi bàn phím một nhịp rồi mới đặt lại. Cử động nhỏ ấy khiến Quân tỉnh ra. Anh vừa muốn người khác tiếp tục, vừa sợ họ tiếp tục. Một phần trong anh vẫn tin chỉ cần nhìn sâu hơn là sẽ kiểm soát được, trong khi phần còn lại đã bắt đầu hiểu: có những thứ càng nhìn càng làm kẻ đặt bẫy thắng thêm một chút.
Bảo Châu kéo ghế ngồi xuống cạnh Quân, không chạm vào anh, chỉ đặt một tờ giấy trắng và cây bút trước mặt. “Liệt kê những người từng biết thông tin đời thật của anh trong giai đoạn K-Void còn hoạt động.” Quân nhìn tờ giấy. Nó sạch quá, rộng quá, và vì vậy tàn nhẫn theo một cách rất hành chính. Anh viết tên mẹ mình trước, rồi gạch đi ngay vì bà không liên quan đến diễn đàn năm đó. Anh viết An Nhiên, lại gạch. Anh viết vài người bạn đại học, hai quản trị viên cũ, một tài khoản tên Null chưa từng gặp mặt ngoài đời. Đến chữ Sơn, ngòi bút dừng lại lâu đến mức mực thấm thành một chấm nhỏ.
“Cậu ấy biết gì?” Đỗ Nam hỏi. Quân không ngẩng lên. “Biết tôi tên Vũ. Biết nhà cũ ở khu Nam Kiều. Biết mẹ tôi sống ở đó một thời gian. Biết An Nhiên học trường nào hồi cấp hai, vì có lần nó trêu tôi phải đi họp phụ huynh thay mẹ.” Anh nghe chính mình nói và thấy từng câu giống một mảnh khóa bị rơi xuống bàn. Không câu nào riêng lẻ là địa chỉ đầy đủ. Không câu nào đủ để dựng hồ sơ. Nhưng Hồ Sơ Đen chưa bao giờ cần một câu đầy đủ từ một người. Nó chỉ cần nhiều người tự an ủi rằng mình mới nói một chút.
Hòa xoay màn hình lại, chỉ cho họ xem phần manifest không cần giải nén sâu. “Ở đây có source tag. Tôi không mở nội dung, chỉ thấy nhãn đóng gói.” Anh phóng lớn một dòng: family_anchor_s-confirmed. Bên dưới là mốc thời gian cũ hơn vụ Mai Anh rất nhiều, cách đây gần bốn năm. Căn phòng rơi vào thứ im lặng khó chịu của những người cùng nhận ra một chữ cái có thể là trùng hợp, nhưng không ai còn đủ ngây thơ để thích trùng hợp. Lâm Từ đứng tựa vào tường, giọng nhỏ đi: “S là Sơn?” Đỗ Nam đáp trước khi Quân kịp nói: “Là một khả năng. Không phải kết luận.” Bảo Châu nhìn Quân. “Anh cũng không được tự biến nó thành bản án trong đầu.”
Quân muốn cười. Một tiếng cười xấu xí, ngắn và không vui. Bản án trong đầu anh đã có từ lâu, chỉ là trước đây anh tuyên cho chính mình nhiều hơn cho Sơn. Năm đó, trong phòng thoại số mười bảy, Sơn là người luôn nói những chuyện đáng sợ bằng giọng nhẹ nhất. “Chỉ soi thôi mà.” “Chỉ kiểm tra nguồn thôi.” “Chỉ xem bọn họ nói dối đến đâu thôi.” Tất cả những chữ “chỉ” ấy từng nghe giống hàng rào đạo đức. Bây giờ nhìn lại, Quân thấy chúng giống lối thoát hiểm mà ai cũng chuẩn bị sẵn trước khi đốt nhà người khác.
Đỗ Nam đề nghị gọi Sơn bằng số chính thức, ghi nhận thời gian và có người chứng kiến. Quân gật đầu, nhưng khi màn hình điện thoại hiện tên Sơn, ngón tay anh vẫn tê đi. Cuộc gọi reo rất lâu. Đến hồi chuông thứ bảy, giọng Sơn mới vang lên, khàn và bực như vừa bị dựng dậy khỏi một giấc ngủ không yên. “Gì đấy, Vũ? Nửa đêm mày nhớ tao à?” Nếu là ngày khác, Quân đã đáp lại bằng một câu khó nghe vừa đủ. Đêm nay anh chỉ nói: “Tao cần hỏi mày vài chuyện cũ.”
Đầu dây bên kia im một nhịp quá ngắn để người ngoài nhận ra, nhưng đủ dài với người từng sống nhiều năm bằng những khoảng ngừng trong phòng thoại. Sơn cười. “Chuyện cũ của mày nhiều lắm. Chọn gói nào?” Đỗ Nam ra hiệu cho Quân giữ giọng đều. Quân nhìn dòng family_anchor_s-confirmed trên màn hình, rồi hỏi: “Bốn năm trước, có ai từng hỏi mày xác nhận K-Void là tao không?” Lần này Sơn không cười ngay. Một âm thanh rất nhỏ vang lên, như tiếng bật lửa hoặc móng tay gõ vào vỏ điện thoại. “Ai nói với mày?”
Câu hỏi ấy không phải lời thú nhận, nhưng nó đẩy mọi giả thuyết trong phòng tiến gần thêm một bước. Bảo Châu nhắm mắt một thoáng. Hòa nhìn xuống bàn phím. Lâm Từ ngậm hẳn câu bình luận lại. Quân thấy tim mình không đập nhanh hơn, chỉ lạnh hơn. “Tao hỏi mày trước.” Sơn thở ra. “Có người hỏi. Tao không biết là ai. Nick lạ, trung gian lạ, mấy thứ rác rưởi trên diễn đàn ngày đó mày cũng biết rồi. Nó đã có gần hết, tao chỉ nói đúng một câu: K-Void là Vũ, không phải Quân, và từng ở khu Nam Kiều. Chỉ vậy thôi.”
Chỉ vậy thôi. Bốn chữ đó rơi xuống giữa phòng như một mảnh kính mỏng. Quân nhìn chúng bằng mắt thường cũng biết có thể cắt tay. Anh nói chậm: “Mày thấy câu đó nhỏ lắm à?” Sơn bật lại ngay, nhanh đến mức nghe giống đã luyện trong đầu nhiều năm. “Tao không đưa địa chỉ. Không đưa số điện thoại mẹ mày. Không đưa trường của em mày. Tao không bán mày, Vũ.” Quân siết tay quanh mép bàn. “Mày chỉ mở cửa phụ rồi bảo không phải mình dẫn người vào nhà.”
Đầu dây bên kia im lặng. Không khí trong phòng cũng dày lên, nặng mùi cà phê nguội và thiết bị chạy quá giờ. Bảo Châu đặt tay lên mép tờ giấy, kéo nó khỏi tầm nhìn của Quân như sợ anh sẽ tiếp tục dùng danh sách ấy để tự cứa mình. Đỗ Nam nghiêng người về phía điện thoại. “Anh Sơn, đây chưa phải buổi lấy lời khai. Nhưng nếu thông tin anh từng xác nhận đang được dùng để đe dọa người nhà anh Vũ, chúng tôi cần biết ai đã liên hệ, bằng kênh nào, và anh còn giữ dấu vết gì không.” Giọng anh bình tĩnh đến mức gần như lạnh, nhưng cái lạnh ấy có trật tự, khác hẳn thứ lạnh đang bò trong ngực Quân.
Sơn cười khẽ, lần này không còn vẻ trêu chọc. “Các anh nghĩ tôi giữ à? Mấy người làm pháp lý lúc nào cũng đáng yêu. Cứ tưởng ai phạm sai lầm cũng gói nó lại, ghi nhãn, chờ ngày nộp.” Đỗ Nam không bị kéo theo. “Có hay không?” Sơn không trả lời. Quân nghe tiếng xe chạy xa xa ở đầu dây bên kia, rồi tiếng gió quất qua micro. Sơn không ở nhà. Hoặc ít nhất, hắn không ở nơi yên tĩnh. Ý nghĩ đó khiến Quân bất giác nhìn sang Bảo Châu. Chị đã cầm bút ghi lại: tiếng nền ngoài trời, khả năng đang di chuyển, tránh trả lời trực tiếp.
Điện thoại của Quân sáng lên vì một tin nhắn khác. Mai Anh: Anh còn ở chỗ anh Nam không? Nếu đang bận thì sáng mai trả lời cũng được. Một câu hỏi bình thường, tử tế đến mức không hợp với căn phòng này. Quân nhìn dòng chữ ấy, ngón tay vô thức mở bàn phím rồi lại đóng. Anh chưa biết nói với cô thế nào rằng quá khứ của mình không còn nằm trong những tệp cũ, nó đã bắt đầu chạm vào người sống quanh anh. Anh càng chưa biết nói thế nào để cô không nghe ra rằng anh đang sợ chính mình kéo tất cả bọn họ xuống một tầng hầm khác.
“Sơn,” Quân gọi. Lần này anh không gọi bằng giọng chất vấn. Nó thấp hơn, mệt hơn, gần với tên một người bạn cũ hơn một nghi phạm. “Nếu lúc đó mày tưởng chỉ là một câu nhỏ, tao có thể hiểu. Tao không tha thứ thay hậu quả, nhưng tao hiểu. Còn nếu bây giờ mày vẫn biết ai đứng sau mà im, thì người bị kéo vào không chỉ có tao.” Sơn thở rất mạnh. Trong một khoảnh khắc, mọi vẻ lươn lẹo quen thuộc của hắn như bong ra khỏi đường dây, để lộ thứ gì đó hoảng và rất trẻ. “Mày nghĩ tao muốn à?”
Quân không đáp. Đỗ Nam cũng không chen vào. Sự im lặng lần này không phải để dồn ép, mà để Sơn tự nghe tiếng mình vừa lộ ra. Rất lâu sau, hắn nói tiếp, từng chữ khô và thấp: “Đừng gọi tao bằng số này nữa. Cũng đừng nhắn. Nếu có người hỏi, tao chưa từng nói chuyện với mày đêm nay.” Quân đứng dậy, chiếc ghế cọ xuống sàn phát ra âm thanh chói tai. “Ai ép mày?” Sơn im lặng. Bảo Châu nhìn Quân, ánh mắt cảnh báo anh đừng biến cuộc gọi thành cuộc truy đuổi. Nhưng ở đầu dây bên kia, Sơn đã tự trả lời, nhỏ đến mức Hòa phải tăng âm lượng bản ghi mới bắt được. “Tao bị ép.”
Đường dây ngắt ngay sau đó. Không có lời giải thích, không có tên người, không có bằng chứng đủ sạch để nộp vào hồ sơ. Chỉ có một câu nói mỏng như sợi chỉ, nối Sơn với Hồ Sơ Đen và kéo ngược cả căn phòng về phía tầng hầm cũ. Quân nhìn màn hình đã tối. Trên mặt kính, bóng anh méo đi dưới ánh đèn trắng. Anh từng nghĩ phản bội phải lớn, phải ồn ào, phải có giá tiền hoặc dao sau lưng. Hóa ra đôi khi nó chỉ là một câu xác nhận nhỏ, nói trong một đêm rất xa, rồi nhiều năm sau quay lại gõ cửa nhà mẹ anh.
