Chương 26: Một Người Bị Kỷ Luật
Chương 26: Một Người Bị Kỷ Luật
Bà Mai vừa nói xong, cả hành lang sau như hẹp lại. Quân không hỏi tiếp ngay. Anh nghe tiếng người đàn ông ở đầu cầu thang phụ dừng lại, rồi một âm thanh rất khẽ vang lên, giống mũ bảo hiểm cọ vào tường. Nếu hắn đã biết tên bà Mai, biết lối sau, thì mỗi giây đứng yên đều là tự đóng đinh mình vào chỗ nguy hiểm. Quân siết tay mẹ, kéo bà bước tiếp qua khoảng tường bong tróc. “Mẹ nhớ được bao nhiêu thì giữ trong đầu. Ra khỏi đây rồi nói.” Giọng anh thấp đến mức gần như lẫn vào tiếng mưa, nhưng An Nhiên vẫn nghe thấy và lập tức đi trước nửa bước, mắt quét qua nền xi măng phủ bụi.
Hành lang dẫn sang kho vải cũ không dài, nhưng bị chia bởi những giá sắt bỏ hoang và mấy tấm bạt mục treo lửng lơ. Bên trái là tường rêu, bên phải là cửa gỗ của kho, khe cửa hở ra mùi vải ẩm và dầu máy lâu ngày. Dấu bùn mới bà Mai vừa nhìn thấy không đi thẳng ra cuối hành lang. Nó rẽ vào sát cửa kho, sau đó biến mất dưới một vệt nước loang. Quân cúi xuống rất nhanh. Đế giày ép nghiêng, mũi chân hướng vào trong, không giống người đi ngang qua. Có người từng đứng ở đây, quay mặt vào cửa kho, chờ hoặc nghe.
Điện thoại phụ trong túi anh rung thêm một nhịp. Quân không mở ra ngay. Anh ra hiệu cho An Nhiên đỡ bà Mai nép sau giá sắt, rồi mới nghiêng màn hình vào lòng bàn tay. Tin nhắn từ 6840 chỉ có một câu: Chậm quá, anh Quân. Người bệnh không nên đứng chỗ gió lùa. Quân cảm thấy cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì lời đe dọa, mà vì cách đối phương bình tĩnh gọi tình trạng của mẹ anh như đang đứng cách họ vài mét. Anh ngẩng đầu nhìn quanh. Trần hành lang có một bóng đèn hỏng, bên cạnh bóng đèn là lỗ khoan nhỏ đã bị sơn rêu che đi một nửa. Không phải camera tử tế. Chỉ cần một mắt nhìn rẻ tiền gắn trong vỏ nhựa đen cũng đủ.
An Nhiên cũng thấy ánh mắt anh. Cô không nói câu thừa nào, chỉ rút từ túi áo một miếng băng y tế còn sót sau lần chăm bà Mai, vo lại cùng mảnh nylon, rồi ném lên mép đèn. Miếng băng mắc vào dây điện cũ, che đúng lỗ khoan. Động tác của cô nhẹ và chuẩn, như thể từ đầu cô đã chuẩn bị cho khả năng bị nhìn thấy ở một nơi không nên có mắt nhìn. Quân liếc cô một cái. Trong hoàn cảnh khác, anh có thể sẽ hỏi vì sao cô quen xử lý những thứ này. Nhưng lúc này câu hỏi chỉ làm chậm chân.
Từ phía cầu thang phụ, giọng đàn ông vang lên lần nữa. “Cô ơi, bác gái sốt thì để em gọi xe giúp. Đường sau trơn lắm.” Câu nói có vẻ tử tế, nhưng từng chữ đều nhắm vào chỗ mềm nhất. Bà Mai nắm chặt tay Quân, hơi thở nóng và đứt. Bà không sợ cho mình. Quân biết điều đó từ lúc còn nhỏ. Mỗi lần nguy hiểm đến gần, thứ khiến bà run không phải cái đau của bà, mà là khả năng con trai bà bị kéo vào một việc không ra được.
“Đi vào kho,” An Nhiên thì thầm. “Dấu chân rẽ vào, nhưng hắn chưa chắc còn ở đó. Nếu ra cuối hành lang bây giờ, họ nhìn được cả lối thoát.” Quân nhìn cửa kho. Ổ khóa treo bên ngoài đã bị cắt từ lâu, nhưng cửa chỉ khép hờ. Một cái bẫy đôi khi không cần khóa, chỉ cần mở sẵn. Anh lấy túi bánh mì mua ở chợ, ném mạnh về cuối hành lang. Túi giấy rơi xuống nền ướt, tạo tiếng sột soạt rồi trượt thêm một đoạn. Ngay sau đó, tiếng bước chân ở cầu thang phụ tăng nhanh. Người kia bị kéo theo âm thanh trong một nhịp ngắn. Chỉ cần vậy.
Quân đẩy cửa kho, đưa An Nhiên và bà Mai vào trước. Bên trong tối hơn hành lang, mùi ẩm dày đến nghẹt. Những cuộn vải phủ bụi nằm chồng lên nhau, có cuộn bị chuột cắn thủng, để lộ lớp bông vàng xỉn. An Nhiên kéo bà Mai ngồi xuống sau một kệ gỗ thấp. Quân khép cửa lại, chừa một khe đủ nhìn ra ngoài. Bóng người đàn ông lướt qua cửa kho, dừng ở cuối hành lang nơi túi bánh mì rơi. Hắn không chửi, không vội. Hắn cúi xuống nhặt túi, rồi đứng yên rất lâu.
Trong bóng tối, bà Mai áp tay lên ngực, cố nén ho. Quân đưa chai nước cho mẹ, mắt vẫn không rời khe cửa. An Nhiên đặt túi vải xanh lên đùi, mở miệng túi đúng một khoảng nhỏ. “Bác nói cái hộp giống đêm đầu tiên. Bác có nhớ người giao không?” Câu hỏi của cô thấp, không thúc ép. Nó giống cách người ta giữ một sợi chỉ mảnh, kéo quá nhanh sẽ đứt, buông quá lâu sẽ mất.
Bà Mai nhắm mắt. “Không thấy mặt rõ. Hồi đó trời cũng mưa. Cửa sau còn dùng được, mẹ ra phơi áo thì thấy một người đặt hộp ở chân tường. Hộp nhỏ, bọc giấy dầu, cạnh có dán tem kho màu xanh. Mẹ tưởng hàng của kho vải, định gọi chủ nhà, nhưng người đó quay lại bảo mẹ đừng đụng.” Bà nuốt khan. “Giọng miền Trung. Không giống người hồi nãy hoàn toàn, nhưng cái cách nói… giống như đọc câu người khác dặn.”
Quân quay lại. “Người đó nói gì nữa?”
“Ông ta bảo bị kỷ luật rồi còn phải đi giao thứ chết tiệt này.” Bà Mai mở mắt. Cơn sốt làm giọng bà khàn, nhưng ký ức khi đã bật lên thì rõ đến đáng sợ. “Mẹ nhớ vì chữ kỷ luật nghe lạ. Người làm thuê trong hẻm hay nói bị đuổi, bị trừ lương, ít ai nói bị kỷ luật. Ông ta mặc áo khoác đen, trên tay áo có miếng vá chữ Minh Thịnh. Sau đó hai hôm, chủ nhà khóa hẳn hành lang sau, nói kho mất hàng, công an khu vực tới hỏi vài câu rồi thôi.”
Minh Thịnh. Hai chữ ấy rơi xuống giữa kho vải tối như một vật nặng. Quân nhìn sang An Nhiên. Cô đã kéo phong bì gốc ra khỏi túi vải, nhưng chưa mở hết. Trên mép phong bì có vệt keo cũ và một dấu gấp rất sâu, kiểu người ta đã giấu nó dưới đáy hộp hoặc ép trong khe gỗ lâu ngày. “Trong này có bản đối soát và ảnh chụp mã kiện,” cô nói. “Tôi chưa kiểm hết vì phải đưa bác ra ngoài. Nhưng nếu có tem kho Minh Thịnh, nó có thể nằm trong phần ảnh.”
“Đừng bật đèn pin lâu,” Quân nói.
An Nhiên gật đầu. Cô dùng màn hình điện thoại ở độ sáng thấp nhất, che bằng lòng bàn tay, lật từng tờ một. Không có tiếng giấy sột soạt lớn. Cô làm mọi thứ chậm và đều, như thể đang gỡ kíp nổ khỏi một thứ không ai gọi tên. Quân vẫn nhìn ra khe cửa. Người đàn ông ngoài hành lang đã quay lại, đi qua kho thêm một lần. Lần này hắn dừng ngay trước cửa. Một bóng tối đổ lên khe hở, che mất vệt sáng vàng bên ngoài. Quân nín thở. Tay anh đặt lên thanh sắt gãy cạnh kệ, không nâng lên, chỉ giữ đủ gần để nếu cửa bật mở anh có thể chặn nhịp đầu tiên.
“Anh Quân,” giọng người kia vang ngay ngoài cửa, nhẹ và gần. “Tôi biết anh nghe thấy. Đưa phong bì đây, tôi để mẹ anh đi bệnh viện. Còn cô gái kia, cô ấy không cần chết vì chuyện nhà anh.”
An Nhiên ngừng tay đúng một phần giây, rồi tiếp tục lật giấy. Không có vẻ bị câu đó làm rối. Quân bỗng hiểu vì sao cô có thể đứng cạnh anh đến lúc này: cô không bình tĩnh vì không sợ, mà vì đã quen không để nỗi sợ quyết định việc tay mình đang làm. Bà Mai nhìn cô, môi mấp máy như muốn xin lỗi, nhưng An Nhiên chỉ khẽ lắc đầu.
Ngoài cửa, người đàn ông đặt tay lên ván gỗ. Cửa kêu một tiếng rất nhỏ. Quân nâng thanh sắt lên. Đúng lúc đó, An Nhiên kéo ra một tấm ảnh in mờ. “Có rồi.” Cô đưa ảnh cho Quân, ngón tay chặn ngay góc dưới. Trong ảnh là một chiếc hộp bọc giấy dầu, cạnh dán tem xanh đã nhòe. Dưới tem có mã kho: MT-B2/KHG-081. Bên cạnh ảnh là bản photo một quyết định nội bộ, chữ nhiều chỗ mờ nhưng dòng tiêu đề vẫn đọc được: Quyết định kỷ luật nhân viên Trịnh Khải. Lý do: tự ý đưa kiện hàng không mã ra khỏi kho B2, làm sai lệch nhật ký bàn giao.
Quân nhìn cái tên ấy, rồi nhìn mã KHG-081. Đỗ Hùng đã nhắc tới gói sim KHG-081/NL-17B-402. Minh Thịnh B2 không còn là một địa điểm rời rạc, Trịnh Khải cũng không còn chỉ là cái tên lấp ló sau câu hỏi. Một người từng bị kỷ luật vì đưa kiện hàng ra khỏi kho, nhiều năm sau lại xuất hiện trong tuyến sim rác và phong bì gốc. Nếu đây là trùng hợp, nó là kiểu trùng hợp chỉ tồn tại khi ai đó cố tình xếp các mảnh lên cùng một bàn.
Cửa kho lại kêu. Người ngoài không còn kiên nhẫn. Quân gấp tấm ảnh, nhét vào túi áo trong. “Đi lối cửa hông.” An Nhiên ngẩng lên. “Có cửa hông?” Bà Mai chỉ tay về phía sau những cuộn vải. “Ngày xưa kho thông sang sân nhà may. Bị tủ chặn, nhưng chưa xây kín.” Câu nói ấy không phải may mắn. Nó là trí nhớ của người từng sống ở khu này đủ lâu để biết mỗi bức tường có một vết nứt nào.
Quân đỡ mẹ đứng dậy. An Nhiên kéo túi vải xanh sát người, đi sau cùng để che dấu giấy. Họ lách qua kệ vải, đẩy chiếc tủ gỗ mục ra vừa đủ một khe. Bên ngoài là sân hẹp của nhà may cũ, mưa rơi thành từng vệt trắng qua mái tôn thủng. Sau lưng, cửa kho bật mở. Người đàn ông lao vào, ánh đèn điện thoại quét qua những cuộn vải trống.
Quân không quay đầu. Anh đưa bà Mai qua khe tường trước, rồi kéo An Nhiên sang. Khi cả ba vừa rơi xuống sân nhà may, điện thoại phụ lại sáng. Lần này không phải 6840. Là một tin nhắn từ số máy Đỗ Hùng đáng lẽ vẫn đang tắt: Đừng để Trịnh Khải biết anh đã thấy quyết định kỷ luật. Người bị kỷ luật năm đó không chỉ có một người.
