Chương 23: Kết Luận Kỷ Luật
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 23: Kết Luận Kỷ Luật
Tôi nhìn dòng chữ “người biết Phụ lục C đang ở trong tòa nhà” đến khi màn hình tự tối đi. Điều đáng sợ nhất không phải là có ai đó đang ở rất gần, mà là người đó biết chúng tôi sẽ phản ứng thế nào. Nếu khóa cửa, chúng tôi tự biến mình thành người truy đuổi. Nếu lao ra hành lang, chúng tôi rời khỏi nơi duy nhất còn kiểm soát được dữ liệu.
Bảo Lâm không hỏi lại tin nhắn. Chị đưa tay ra. Lần này, tôi đặt điện thoại vào tay chị mà không thấy mình bị tước mất quyền quyết định. Chị chụp lại màn hình, chuyển vào nhóm pháp lý trước mặt tôi, rồi gọi cho bộ phận vận hành tòa nhà bằng giọng bình thường đến mức gần như lạnh. “Wi-Fi khách tầng chúng tôi đang có dấu truy cập lạ. Anh khóa thay đổi cấu hình, xuất log từ 20:45 đến giờ, nhưng đừng cắt mạng và đừng thông báo bảo vệ bằng lý do an ninh. Cứ nói kiểm tra kỹ thuật định kỳ.”
Tùng kéo ghế ngồi xuống. “Em cần ảnh gốc.” Tôi gửi qua máy của Bảo Lâm để cậu mở trên màn hình lớn. Danh sách Wi-Fi trong ảnh hiện rõ hơn. SaoChoi_Guest bị khoanh đỏ, bên dưới còn lộ một phần tên mạng máy in chung của tầng: SaoChoi_Print_07. Tùng ngẩng đầu rất nhanh. “Ảnh này không chụp dưới sảnh. Mạng máy in này chỉ hiện mạnh ở khu văn phòng tầng bảy hoặc hành lang cạnh phòng họp. Người gửi hoặc đứng trên tầng này, hoặc dùng thiết bị đã từng bắt mạng ở đây.”
Minh Khang đứng cạnh cửa nhưng không chắn cửa. Anh nhìn hành lang qua khe rèm, rồi nói: “Đừng để bảo vệ kiểm tra từng phòng ngay bây giờ.” Bảo Lâm quay sang anh, mắt sắc lên. Minh Khang hiểu ngay, nên câu tiếp theo anh nói thấp hơn. “Nếu người đó dùng guest Wi-Fi để mở nhóm cũ, họ cần một thiết bị vẫn còn phiên truy cập hoặc vừa mới rời phiên. Đuổi người lúc này chỉ làm mất dấu. Giữ mọi thứ như cũ, lấy log trước.”
Tôi không muốn thừa nhận điều đó hợp lý, nhưng nó hợp lý. Sự khó chịu trong tôi không biến mất, chỉ lùi sang một bên để nhường chỗ cho việc cần làm. Tôi nhìn anh. “Vậy anh cũng không rời phòng.” Minh Khang quay lại. “Tôi không rời.” Không giải thích thêm, không dùng câu đó để xin tôi tin. Chỉ là một câu cam kết được đặt xuống bàn như một vật cần kiểm chứng sau này.
Điện thoại của Bảo Lâm vẫn nối loa với luật sư Khuê. Ở đầu dây bên kia có tiếng gõ phím dồn dập, rồi Khuê nói: “Tôi vừa nhận thêm chỉ mục đính kèm của nhóm NT12. Chỉ là metadata, chưa mở nội dung được.” Bảo Lâm hỏi ngay: “Có Phụ lục C không?” “Có tên phụ lục, nhưng bị khóa trạng thái không phản hồi tra cứu từ bản gốc. Ngoài ra còn một file khác.” Khuê ngừng nửa nhịp. “Tên file là KET_LUAN_KY_LUAT_NVT_scan.pdf. Mô tả lưu trữ: kết luận kỷ luật nội bộ đối với Nguyễn Văn Tâm sau sự cố NT12.”
Tên ba tôi rơi xuống căn phòng như một vật nặng. Mười hai năm qua, nhà tôi đã nghe quá nhiều loại kết luận. Kết luận điều tra. Kết luận trách nhiệm. Kết luận của những người chưa từng nhìn thấy ông ngồi thừ trước hiên sau phiên tòa, hai tay đặt lên đầu gối, miệng lặp đi lặp lại một câu: “Ba không ký lệnh đó.” Nhưng “kết luận kỷ luật” lại là thứ khác. Nó là cánh cửa đầu tiên đóng lại sau lưng một người, để khi cánh cửa pháp lý mở ra, bên trong đã có sẵn một kẻ có lỗi.
Tùng hỏi thay tôi: “Thời điểm tạo file?” Khuê đáp rất nhanh: “Bản scan được đưa vào nhóm xử lý riêng lúc 00:37 ngày hôm sau sự cố. Nhưng metadata ghi nguồn văn bản là dự thảo lần ba, tạo lúc 23:18 đêm xảy ra sự cố. Tôi nhắc lại, đây mới là chỉ mục.” Câu nhắc ấy cần thiết, nhưng vẫn không cứu nổi căn phòng khỏi im lặng. 23:18. Đó là lúc đội cứu hộ vẫn còn đang tranh cãi về tuyến vào, lúc rất nhiều người trong hầm chưa được đưa ra ngoài. Vậy mà một bản dự thảo kỷ luật ba tôi đã có lần thứ ba.
Minh Khang nhìn xuống mặt bàn, các ngón tay siết lại rồi buông ra. Tôi tưởng anh sẽ phản bác hoặc yêu cầu Khuê gửi toàn bộ dữ liệu cho người của anh kiểm tra. Nhưng anh chỉ hỏi: “Trong chỉ mục có người tạo hoặc người duyệt không?” Khuê đáp: “Người tạo hiển thị bằng mã nội bộ: NC03. Người duyệt bản scan là QTV.NC03. Cùng cụm với vai trò admin nhóm vừa mở lại tối nay.” Tùng buột miệng: “Vậy NC03 không chỉ làm phụ lục im lặng. Người này còn đưa kết luận kỷ luật vào nhóm.”
Bảo Lâm cắt ngay: “Nói là có dấu liên quan, chưa nói là cùng một người. Mã có thể bị dùng lại.” Chị nói vậy để giữ cả nhóm khỏi nhảy qua kết luận, nhưng tôi biết chị cũng đang lạnh sống lưng. Trong những vụ bị dàn dựng, thứ nguy hiểm nhất không phải một cái tên xuất hiện, mà là một cái tên xuất hiện quá đúng lúc, đúng chỗ, đúng cách để người ta muốn tin ngay. Tôi đã từng nhìn ba tôi bị treo lên bằng một chuỗi “đúng lúc” như vậy. Tôi không muốn treo ai khác lên bằng cùng một sợi dây.
Máy tính của Tùng báo một tiếng nhỏ. Cậu nhìn màn hình, rồi nhìn Bảo Lâm. “Log kỹ thuật gửi trước phần session guest. Có một thiết bị kết nối SaoChoi_Guest lúc 20:58, giữ phiên đến 21:14. Access point gần phòng họp số 3 tầng bảy. Device name hiển thị là… NC03-temp.” Bảo Lâm nhắm mắt đúng một giây. “Tên thiết bị có thể đặt giả.” “Em biết.” “MAC có che không?” “Randomized, nhưng captive portal có số điện thoại đăng ký một lần.” Tùng kéo xuống, mặt cậu khựng lại. “Số đó là số ảo, nhưng mã OTP được nhận từ một thiết bị đã từng đăng nhập hệ thống khách mời của Sao Chổi ba ngày trước, tên khách là Nguyễn Cẩm.”
Cái tên ấy không làm tôi nhớ ra ai. Nhưng Minh Khang ngẩng đầu. “Nguyễn Cẩm từng làm ở kho Nam Cảng?” Bảo Lâm hỏi. Anh gật rất khẽ. “Tôi không chắc họ tên đầy đủ. Tôi từng thấy trong danh sách nhân sự cũ một người họ Nguyễn, tên Cẩm, phụ trách đối soát hồ sơ tranh chấp trước khi chuyển sang kho ngoài.” Bảo Lâm lập tức ghi lại, nhưng không cho phép cái tên ấy trở thành đáp án. “Khuê, chị cần xác minh độc lập. Không dùng lời Minh Khang làm nguồn duy nhất.”
“Đã hiểu,” Khuê nói. “Tôi cũng vừa gửi yêu cầu bảo toàn lịch sử truy cập của file kỷ luật. Nhưng có một vấn đề. File này không nằm trong bộ hồ sơ công khai mà gia đình An Hạ có thể từng nhận. Nó nằm trong nhóm xử lý riêng, nghĩa là có thể là bản nháp hoặc bản nội bộ chưa từng phát hành.” Tôi cười khẽ, nhưng âm thanh ấy khô đến mức chính tôi cũng thấy lạ. “Bản nháp hay bản phát hành thì khác gì nhau, nếu nó được dùng để quyết định ai phải im?” Không ai trả lời.
Đúng lúc đó, ngoài hành lang vang lên tiếng máy in khởi động. Tiếng giấy lăn qua trục cuốn bình thường đến phi lý giữa một đêm mưa và một căn phòng đang giữ quá nhiều bí mật. Tùng bật dậy theo phản xạ, nhưng Bảo Lâm đưa tay chặn lại. “Không ai đi một mình.” Chị nhìn camera hành lang trên màn hình phụ do bộ phận vận hành vừa chia sẻ. Không có người đứng cạnh máy in. Chỉ có hành lang trắng, đèn cảm biến sáng, và chiếc máy in chung đang nhả ra từng tờ giấy như thể chính nó mới là người muốn khai.
Bảo Lâm gọi cho vận hành: “Khóa hàng đợi in sau bản đang chạy. Giữ log lệnh in. Không hủy trang đã in.” Rồi chị quay sang tôi. Lần này, chị không giành quyền đi trước. “Chúng ta ra lấy cùng nhau. Minh Khang ở giữa, không chạm vào giấy. Tùng quay video từ lúc mở cửa.” Tôi gật đầu. Tim tôi đập mạnh đến mức khi đứng lên, đầu gối hơi mềm đi. Nhưng tôi vẫn đi. Tôi không muốn bị bỏ lại trong phòng thêm một lần nữa, dù cái đang chờ ngoài kia có thể là bằng chứng, cũng có thể là bẫy.
Hành lang lạnh hơn phòng họp. Mùi mực in mới lẫn với mùi mưa bám trên cửa kính cuối lối đi. Bảo Lâm dùng khăn giấy lấy xấp giấy khỏi khay, đặt vào một bìa nhựa trong. Chỉ có ba trang. Trang đầu là ảnh scan mờ của một văn bản có tiêu đề in hoa: KẾT LUẬN KỶ LUẬT. Dòng dưới tiêu đề ghi rõ: Đối tượng kỷ luật: Nguyễn Văn Tâm. Lý do: tự ý điều chỉnh tuyến phản hồi, gây sai lệch điều phối trong sự cố NT12.
Tôi tưởng mình sẽ run. Nhưng kỳ lạ là lúc nhìn thấy những chữ ấy, tôi lại bình tĩnh một cách đáng sợ. Bảo Lâm lật sang trang hai. Ở góc phải có dấu nháp màu xám: Bản lưu nhóm xử lý riêng, không phát hành ngoài phạm vi NC. Bên dưới, một dòng chú thích bị khoanh đỏ bằng bút điện tử: “Phụ lục C không đưa vào hồ sơ kỷ luật chính do chưa phù hợp kết luận trách nhiệm tạm thời.”
Không khí như bị rút khỏi hành lang. Minh Khang nhìn dòng chữ ấy, môi mím lại đến trắng. Với tôi, đó không còn là một manh mối nữa. Đó là một câu thú nhận được viết bằng ngôn ngữ hành chính: có một phần hồ sơ không phù hợp với kết luận, và thay vì sửa kết luận, họ loại phần hồ sơ ra. Ba tôi không chỉ bị kết án bởi điều người ta tìm thấy. Ông có thể đã bị kết án bởi điều người ta quyết định không cho ai thấy.
Trang cuối chỉ có một đoạn cuối văn bản và phần luân chuyển. Người soạn: NC03. Người duyệt lưu nhóm: QTV.NC03. Người nhận bản giấy: kho Nam Cảng, pháp chế Dư Quang, ban xử lý khủng hoảng. Dòng cuối cùng bị cắt mất nửa dưới, nhưng vẫn đọc được vài chữ như một cái móc lạnh ghim vào mắt tôi: “Bản sao chuyển riêng cho gia đình nạn nhân L.M.A theo yêu cầu…” Phần sau bị mất vì bản in chỉ có ba trang, hoặc vì ai đó cố tình dừng ở đúng chỗ đó.
Tôi nhìn Minh Khang. Anh cũng đang nhìn dòng chữ ấy. Lần này, giữa chúng tôi không còn chỉ là nghi ngờ. Có một cánh cửa khác vừa hé ra, và sau cánh cửa ấy có thể không chỉ có ba tôi, không chỉ có Phụ lục C, mà còn có gia đình Minh An. Điện thoại của tôi rung lên lần nữa. Số lạ chỉ gửi một dòng: “Muốn đọc trang còn lại, hỏi người đã nhận bản sao cho L.M.A.”
