Bỏ qua nội dung

Giao Ước Dưới Mái Hiên Xưa

Chương 48 - Chương 48: Giao ước kết thúc

Chương 48: Giao ước kết thúc

Chiếc ghế của Hoàng Bách va vào cạnh bàn, phát ra một tiếng khô và sắc. Trong khoảnh khắc ấy, mọi ánh mắt đều dồn về chiếc USB cũ nằm giữa mặt bàn, nhỏ đến mức tưởng như chỉ cần một bàn tay chụp xuống là có thể xóa sạch mười lăm năm khỏi căn phòng này. Nhưng trước khi Hoàng Bách kịp bước thêm nửa bước, Minh Dương đã đứng lên. Anh không kéo An Nhiên ra sau lưng mình, cũng không đụng vào Hoàng Bách, chỉ đứng chắn giữa chiếc USB và người vừa mất bình tĩnh, giọng thấp đến mức gần như không có cảm xúc: “Anh chạm vào nó, biên bản hôm nay sẽ có thêm một dòng.”

Khánh Vy đẩy tập biên bản về phía trước. “Đề nghị tất cả ngồi xuống. Vật chứng do ông Lâm Chí Thành tự nguyện giao nộp trong buổi làm việc có ghi âm ghi hình. Từ thời điểm này, không ai được tự ý cầm, mở, rút, thay đổi hoặc đưa thiết bị ra khỏi phòng nếu chưa có xác nhận của bên giao nộp và người chứng kiến.” Trần Hạo lấy găng tay từ túi thiết bị, đặt cạnh máy tính nhưng chưa đụng vào USB. Cha An Nhiên im lặng nhìn Lâm Chí Thành, ánh mắt mệt mỏi như người cuối cùng cũng hiểu mình đã tin nhầm bao lâu.

Hoàng Bách ngồi xuống, nhưng khóe miệng vẫn cố giữ nụ cười mỏng. “Một chiếc USB cũ, ai biết bên trong là gì. Lâm Chí Thành vì muốn thoát tội có thể nhét bất kỳ thứ gì vào đó rồi gọi là chứng cứ.” Lâm Chí Thành bấu hai tay vào nhau. “Tôi không làm giả. Tôi giữ nó từ năm đó.” Ông ta quay sang Khánh Vy, giọng đã khàn. “Tôi giao ra, nhưng phải ghi rõ tình trạng nguyên vẹn. Nếu sau này nó mất, hỏng, hoặc bị nói là tôi tự dựng, các người phải chịu trách nhiệm.”

“Được,” Khánh Vy đáp. “Chúng tôi sẽ lập biên bản tiếp nhận, chụp ảnh tình trạng ngoài, tạo bản sao kỹ thuật dưới sự chứng kiến của các bên rồi niêm phong bản gốc. Bản sao chỉ dùng để kiểm tra sơ bộ, kết luận giá trị chứng cứ phải do cơ quan có thẩm quyền hoặc đơn vị giám định độc lập thực hiện.” Cô ngẩng lên nhìn An Nhiên. “Cậu có đồng ý xem sơ bộ không? Nếu xem, chúng ta chỉ xác định nội dung liên quan, không tự kết luận thay giám định.”

An Nhiên nhìn chiếc USB rất lâu. Vỏ nhựa bạc màu, một góc bị nứt, trên thân dán mảnh băng keo đã bong mép. Nó không giống một thứ có thể lật đổ ai; nó giống một mảnh rác bị bỏ quên trong ngăn tủ ẩm. Nhưng sự thật của nhà cô từ đầu đến cuối đều được giấu trong những vật nhỏ bé như thế: lớp lót áo cưới, tấm ảnh cũ, dòng chữ sau lưng giấy. Cô gật đầu. “Xem sơ bộ. Nhưng làm đúng như Khánh Vy nói. Tôi không muốn sự thật của mẹ tôi bị phủ nhận chỉ vì chúng ta nóng vội.”

Trần Hạo bắt đầu thao tác. Anh chụp từng mặt chiếc USB, đọc lớn tình trạng, rồi dùng thiết bị đọc riêng để kết nối với máy tính phụ. Lâm Chí Thành nuốt khan, nói rất nhỏ mật khẩu gồm ngày mất của mẹ An Nhiên và hai chữ “MocMien”. Khi thư mục mở ra, trên màn hình hiện vài cái tên lộn xộn: “no cu”, “giay to”, “QH”, “ghi am”.

Trần Hạo không mở tất cả, chỉ dừng ở một file âm thanh ngắn. “Tôi chỉ phát vài giây đầu để xác định nội dung liên quan,” anh nói. Tiếng nhiễu vang lên trước, sau đó là giọng Lâm Chí Thành trẻ hơn: “Nếu chị tôi nộp đơn thì sao?” Một giọng đàn ông khác trầm hơn trả lời, không rõ mặt nhưng từng chữ đủ khiến lưng An Nhiên cứng lại: “Giữ giấy tờ lại. Đừng để cô ta bước vào phòng tiếp nhận. Công ty bên tôi đã nhận hồ sơ rồi, cậu chỉ cần làm đúng phần của mình.”

Hoàng Bách bật cười khô khốc. “Một đoạn ghi âm mờ như vậy mà các người muốn kéo tên ba tôi vào? Nực cười.” Minh Dương không nhìn anh ta, chỉ nói với Khánh Vy: “Niêm phong. Gửi giám định giọng nói và trích xuất dữ liệu gốc.” Khánh Vy gật đầu, tắt âm thanh trước khi cảm xúc của bất kỳ ai vượt khỏi thủ tục. “Từ giờ, nội dung này không được phát tán. Nếu đây là chứng cứ thật, cách duy nhất để nó có giá trị là để nó đi đúng đường.”

An Nhiên siết tay rồi buông ra. Cô từng nghĩ ngày sự thật xuất hiện, cô sẽ muốn hét lên. Nhưng khi vài giây âm thanh cũ vang lên, cô chỉ thấy mệt vì hóa ra bi kịch đời một người có thể được quyết định bằng một câu nói lạnh lùng trong phòng kín. Cô nhìn Lâm Chí Thành. “Ông giữ thứ này mười lăm năm, nhưng ông để mẹ tôi chết trong một vụ tai nạn bị khép lại vội vàng. Ông để cha tôi mang nợ. Ông để tôi lớn lên với ba lá thư giả. Vậy trong mười lăm năm đó, ông có lần nào nghĩ đến việc cứu ai khác không?”

Lâm Chí Thành há miệng, nhưng sự ngụy biện đã cạn. “Cậu sợ,” ông ta nói, giọng nhỏ như tiếng vải mục bị xé. “Cậu tưởng chỉ cần im, mọi chuyện sẽ qua.” An Nhiên gật nhẹ. Không phải tha thứ, cũng không phải thông cảm, chỉ là cuối cùng cô đã nhìn đúng hình dạng của nỗi hèn nhát trước mặt mình. “Đúng. Ông sợ. Nhưng nỗi sợ của ông không có quyền trở thành bản án của mẹ tôi.”

Buổi đối chất kết thúc sau hơn một giờ lập biên bản bổ sung. USB được bỏ vào túi niêm phong, trên mép túi có chữ ký của Lâm Chí Thành, Khánh Vy, Trần Hạo và An Nhiên. Hoàng Bách rời khỏi phòng trước khi ký phần ghi nhận cuối cùng; Khánh Vy chỉ bình tĩnh ghi rõ việc ông ta từ chối ký. Khi cánh cửa đóng lại, Minh Dương nói với Trần Hạo: “Gửi thông báo bảo toàn dữ liệu đến văn phòng Tạ Quang Hưng. Từ hôm nay, mọi thiết bị và hồ sơ liên quan đến công ty vệ tinh năm đó đều phải được giữ nguyên trạng.”

Cha cô bước đến gần, nhưng dừng lại cách cô một khoảng. “Ngày mai, nếu con cần người làm chứng…” Ông không nói hết. An Nhiên nhìn mái tóc bạc hai bên thái dương của ông, im lặng một lúc rồi nói: “Ngày mai đến văn phòng Khánh Vy. Chúng ta cùng ký đơn bổ sung lời khai.” Từ “chúng ta” rơi xuống rất khẽ, nhưng đủ để người đàn ông ấy cúi đầu thật lâu. An Nhiên chưa gọi ông là cha, nhưng giữa họ cuối cùng đã có một con đường, dù còn đầy nước mưa và những mũi kính vỡ.

Rời khỏi văn phòng luật, Minh Dương không hỏi cô muốn đi đâu. Anh chỉ mở ô, giữ khoảng cách vừa đủ để vai cô không ướt nhưng cánh tay anh không chạm vào cô. Tiệm May Mộc Miên chìm trong ánh đèn vàng khi họ trở về. Mái hiên tạm sau lần bị phá vẫn chưa đẹp, thanh gỗ mới đặt cạnh vệt tường cũ thành một đường vá lộ liễu. Nhưng An Nhiên không ghét đường vá đó nữa. Mẹ cô từng nói có những vết rách không cần giấu, chỉ cần khâu chắc để nó không rách thêm.

Minh Dương đặt chiếc cặp da xuống chiếc bàn gỗ cũ cạnh cửa. Anh mở khóa, lấy ra một phong bì lớn màu nâu và một tập văn bản đã ký sẵn. An Nhiên nhìn thấy tên mình trên trang đầu, phía dưới là danh mục toàn bộ hồ sơ liên quan đến Tiệm May Mộc Miên mà anh từng giữ: giấy tờ nhà, biên bản tiếp nhận từ hồ sơ mẹ anh để lại, văn bản cam kết không tranh chấp quyền quản lý, bản sao di chúc thật đã được niêm phong, và một tờ thỏa thuận chấm dứt giao ước hôn nhân trước hạn.

“Một năm chưa hết,” An Nhiên nói.

“Anh biết.” Minh Dương đặt bút lên trên tập giấy, đẩy về phía cô. “Nhưng điều kiện đó vốn đã sai từ đầu. Mộc Miên không nên là cái giá để em ở cạnh anh. Giấy tờ này thuộc về em, không phải phần thưởng sau khi em diễn tròn vai vợ anh đủ mười hai tháng.” “Anh từng nói anh sẽ trả sau một năm vì anh sợ trả sớm sẽ làm em rơi vào bẫy. Có một phần là thật. Nhưng cũng có một phần là anh ích kỷ. Anh giữ một lý do để em không thể rời đi quá dễ dàng.”

An Nhiên nhìn anh. Dưới ánh đèn vàng, khuôn mặt Minh Dương có vẻ mệt, nhưng không còn vẻ cố chấp khiến cô từng đau. Anh không xin cô hiểu cho mình, cũng không dùng bất kỳ mất mát nào để đổi lấy một cái gật đầu. Chỉ có tập giấy nằm giữa hai người, giống như ngày họ ký hợp đồng dưới mưa, nhưng lần này, người đặt nó xuống không phải để trói cô lại. “Nếu em ký, giao ước kết thúc,” anh nói. “Từ ngày mai, em không cần đứng cạnh anh trước bất kỳ ai vì nghĩa vụ. Không cần dùng danh nghĩa vợ anh để giữ Mộc Miên. Không cần lo anh sẽ lấy hợp đồng ra nhắc em đã nợ anh điều gì.”

Cổ họng An Nhiên nghẹn lại. Cô cầm bút lên, đầu ngón tay chạm vào thân bút lạnh. Trên giấy, những điều khoản từng kéo cô vào cuộc hôn nhân này được gạch bỏ bằng ngôn ngữ pháp lý khô khan: không phạt vi phạm, không tiếp tục nghĩa vụ hình ảnh, không ràng buộc quyền tài sản Mộc Miên với quan hệ hôn nhân. Nhưng càng khô khan, nó càng giống một lời xin lỗi có hình dạng cụ thể. Minh Dương cuối cùng đã hiểu trả lại tự do cho cô là thôi dùng bất kỳ chiếc khóa nào để giữ cô.

An Nhiên ký tên. Nét bút đầu tiên hơi run, nhưng đến chữ cuối cùng đã vững lại. Khi cô đặt bút xuống, tiếng mưa ngoài mái hiên như rõ hơn. Một năm chưa hết, nhưng giao ước đã kết thúc ở đúng nơi nó bắt đầu: dưới một mái hiên cũ, giữa hai người từng không tin mình có thể được chọn nếu không có điều kiện kèm theo.

Minh Dương thu lại một bản, bản còn lại đặt vào phong bì cùng giấy tờ Mộc Miên rồi đẩy về phía cô. “Từ bây giờ, em tự quyết định căn nhà này. Muốn giữ tên Mộc Miên, đổi thành Mái Hiên Xưa, sửa lại hay đóng cửa một thời gian, đều là quyền của em. Anh chỉ có thể hỗ trợ nếu em cho phép.”

An Nhiên ôm phong bì vào lòng. Nó không nặng, nhưng cô cảm thấy như đang ôm lại tuổi thơ bị rơi mất, bàn tay mẹ trên lưng mình và cả những lá thư cha cô chưa từng được đọc. Cô nhìn mái hiên tạm, nhìn những đường đinh mới còn sáng trên thanh gỗ, rồi nhìn Minh Dương. “Nếu không còn hợp đồng,” cô hỏi, giọng rất khẽ nhưng không né tránh, “vậy anh còn ở lại không?”