Bỏ qua nội dung

Giao Ước Dưới Mái Hiên Xưa

Chương 33 - Chương 33: Lời xin lỗi đến muộn

Chương 33: Lời xin lỗi đến muộn

An Nhiên giữ điện thoại áp bên tai, không trả lời. Ngoài cửa sổ tầng hai, ánh đèn vàng rơi xuống mái hiên gãy Mộc Miên như một lớp vải mỏng không đủ che vết thương. Ở đầu dây bên kia, Lâm Chí Thành thở nặng. Trước kia, mỗi lần nghe giọng ông, trong cô luôn có một phần trẻ con muốn tin vẫn còn người thân của mẹ đứng về phía mình. Nhưng sau đêm mưa, sau mớ ốc vít sáng màu và nhóm người lạ muốn dọn sạch hiện trường, phần trẻ con ấy đã lùi sâu.

“Cháu nghe thấy không?” Lâm Chí Thành hỏi. “Cậu đang giữ nửa trang đó. Nó có chữ ký của mẹ cháu, có tên người nhận tiền năm xưa.” An Nhiên nhìn bóng mình in trên kính. Sau lưng cô là vali chưa mở, tấm biển Mộc Miên đặt nghiêng trên bàn, còn điện thoại đã tự động bật ghi âm. Cô nói chậm rãi: “Cậu gửi cho cháu một ảnh chụp góc trang đó. Không cần chụp hết. Chỉ cần đủ để chứng minh nó tồn tại.” Đầu dây bên kia im bặt. “Cháu không tin cậu?” An Nhiên nhắm mắt một giây. “Mẹ cháu đã chết vì tin nhầm người. Cháu không có lần thứ hai để thử.”

Lâm Chí Thành đổi giọng, vừa khẩn cầu vừa trách móc, nói mình bị ép, nói nếu không thương cô thì đã đem nửa trang ấy đổi lấy tiền từ lâu. An Nhiên nghe đến cuối mà không ngắt lời. “Ngày mai, nếu muốn gặp, địa điểm do cháu chọn, có camera, có người biết cháu ở đâu. Cậu không đồng ý thì thôi.” Lâm Chí Thành cười khan. “Cháu càng ngày càng giống mẹ cháu.” An Nhiên đáp: “Vậy cậu nên biết, mẹ cháu không dễ bị lừa.”

Cuộc gọi kết thúc sau một lời hẹn lửng lơ. Ít phút sau, điện thoại rung lên vì một tin nhắn hình ảnh. Tấm ảnh mờ, chỉ chụp một góc giấy ố vàng, bên trên có vết xé nham nhở và vài dòng bút máy đã nhòe. An Nhiên phóng to, nhận ra hai chữ “Mộc Lan” ở mép trái và một phần số tiền bị gạch chéo. Trái tim cô đập mạnh. Mộc Lan là tên mẹ cô, cái tên mà từ khi mẹ mất, rất ít người còn nhắc bằng sự dịu dàng. Lâm Chí Thành không gửi thêm gì nữa.

Khánh Vy trở về lúc gần tám giờ tối, hai tay xách túi khóa cửa, camera mini và một hộp cháo đã nguội đi một nửa. Nghe An Nhiên kể xong, cô không mắng, chỉ kiểm tra file ghi âm và tấm ảnh. Vẻ mặt của Khánh Vy càng đọc càng lạnh. “Ngày mai không gặp một mình. Tao không cần biết ông ta cầm di vật của mẹ mày hay quỳ xuống khóc, nguyên tắc vẫn là nguyên tắc.” An Nhiên gật đầu. Cô không định làm anh hùng, nhưng nếu nửa trang kia thật sự tồn tại, nó có thể kéo cô về ngày mẹ rời khỏi Mộc Miên và không bao giờ trở về nữa.

Khánh Vy vừa gắn thử camera nhìn xuống hẻm, điện thoại của cô lại sáng lên. Tin nhắn từ Tạ Minh Dương rất ngắn: “Tôi có một phần hồ sơ cần giao cho An Nhiên. Không phải yêu cầu, không phải điều kiện. Nếu cô ấy đồng ý, tôi sẽ đứng dưới tiệm ảnh mười phút.” Khánh Vy đọc thêm: “Anh ta đã chuyển bản mềm cho tao trước, phòng trường hợp mày không muốn gặp.” An Nhiên nhìn xuống hẻm. Minh Dương đứng dưới mái che của tiệm đóng khung ảnh, áo khoác ướt một bên vai, không có trợ lý, không có người theo sau.

An Nhiên không muốn gặp anh, ít nhất đó là điều đầu tiên cô nghĩ. Nhưng cô cũng không muốn để nỗi đau quyết định thay mình. Cuối cùng, cô nói với Khánh Vy: “Mở camera. Ghi âm. Mày ngồi trong phòng này, cửa không khóa.” Khánh Vy gật đầu. “Năm phút. Quá năm phút tao xuống kéo mày lên.” An Nhiên khoác áo, cầm điện thoại trong tay, bước xuống cầu thang gỗ hẹp. Mỗi bậc thang kêu lên một tiếng cũ kỹ, giống như Mộc Miên đang nhắc cô đừng quên mình đã đi đến đây bằng cách nào.

Minh Dương ngẩng đầu khi nghe tiếng cửa mở. Anh không bước tới ngay. Khoảng cách giữa họ chỉ vài mét, nhưng sau một đêm mưa và một chiếc nhẫn bị tháo xuống, vài mét ấy dài như cả con đường đã đi sai. An Nhiên đứng dưới mái che đối diện, không gọi tên anh trước. Minh Dương đặt phong bì màu nâu lên chiếc bàn gỗ của tiệm ảnh, đẩy nhẹ về phía cô rồi lùi lại một bước. “Tôi đã gửi bản sao cho Khánh Vy. Bản giấy này là để cô giữ. Cô có thể xem sau. Không cần trả lời tôi tối nay.”

An Nhiên nhìn phong bì. Trên góc phải có ba nhãn giấy: công ty dọn hiện trường, nhân chứng Trần Hữu Nghĩa, thư của mẹ anh. Ba dòng chữ ấy đủ làm cổ họng cô nghẹn lại, nhưng cô không chạm vào ngay. “Anh tìm được gì?” Minh Dương đáp: “Chiếc xe tải chiều nay thuộc một đơn vị môi trường nhỏ. Đơn vị đó nhận tạm ứng qua một công ty vệ tinh của dự án Hoàng Bách phụ trách. Chưa đủ để kết luận trước pháp luật, nhưng đủ để Khánh Vy yêu cầu bảo toàn dữ liệu giao dịch và camera quanh bãi xe.” Anh dừng một nhịp. “Tôi không cho người theo cô. Tôi chỉ lần theo biển số cô gửi cho Khánh Vy.”

Câu giải thích ấy đáng lẽ nên khiến cô nhẹ đi. Nhưng những điều đáng lẽ thường đến quá muộn. An Nhiên hỏi: “Còn thư của mẹ anh?” Minh Dương im lặng lâu hơn. “Tôi tìm thấy nó trong két của mẹ tôi. Lá thư không gửi cho tôi. Nó được viết cho mẹ cô. Tôi đã giữ nó lại vì nghĩ nếu đưa ra khi chưa có đủ chứng cứ, Tạ gia sẽ biết cô đã chạm vào phần nguy hiểm nhất.” Anh ngước mắt nhìn cô. “Đó là lý do. Không phải cái cớ.”

An Nhiên cười rất nhẹ, nhưng không có chút vui nào trong đó. “Anh phân biệt hai thứ ấy muộn quá.” Minh Dương không phản bác. “Tôi biết.” Một lát sau, anh nói tiếp: “Tôi sai vì đã quyết định thay cô. Sai vì biết Tạ gia liên quan đến cái chết của mẹ cô mà vẫn nghĩ mình có quyền chọn thời điểm cô được biết. Sai vì dùng bảo vệ để che giấu, dùng hợp đồng để giữ cô trong phạm vi tôi kiểm soát được. Tôi không xin cô tha thứ. Tôi chỉ trả lại phần sự thật đáng ra phải thuộc về cô từ đầu.”

Những lời ấy rơi xuống giữa họ, chậm và nặng. An Nhiên từng nghĩ nếu có ngày Minh Dương xin lỗi, cô sẽ có rất nhiều câu muốn ném vào anh. Nhưng khi ngày ấy thật sự đến, cô chỉ thấy mệt. Có những lời xin lỗi giống như chiếc ô được đưa tới sau khi người ta đã đi hết một đêm mưa: có thể che đoạn đường còn lại, nhưng không thể làm khô phần áo đã lạnh. Cô đặt tay lên phong bì. “Tôi nhận hồ sơ vì nó liên quan đến mẹ tôi, không phải vì tôi đã tin lại anh.” Minh Dương gật đầu. “Tôi hiểu.”

An Nhiên im lặng một lúc, rồi nói rất khẽ: “Tôi từng muốn tin anh. Rồi tôi phát hiện anh biết nhiều hơn tôi, sợ thay tôi, quyết định thay tôi. Cảm giác đó giống như tôi lại là đứa trẻ mười hai tuổi đứng ngoài cửa phòng tang, nghe người lớn sắp xếp mọi thứ, chỉ còn tôi là không cần biết.” Minh Dương siết nhẹ tay bên người. “Tôi biết bây giờ nói gì cũng không đủ.” An Nhiên nhìn anh. “Đúng. Không đủ.”

Minh Dương lấy từ túi áo một tờ giấy gấp đôi, đặt cạnh phong bì. “Đây là phụ lục tôi đã ký. Quyền nhận lại toàn bộ hồ sơ liên quan đến Tiệm May Mộc Miên không còn phụ thuộc vào việc cô có tiếp tục cuộc hôn nhân hợp đồng hay không. Luật sư của tôi đã gửi bản nháp cho Khánh Vy kiểm tra.” An Nhiên nhìn tờ giấy mà cổ họng nghẹn lên. Đây không phải hoa, không phải một câu “về nhà đi”, mà là một vết cắt thật vào lợi ích của anh. “Anh không sợ tôi dùng nó chống lại anh?” Minh Dương đáp: “Nếu đó là quyền của cô, ngay từ đầu tôi đã không nên giữ nó trong tay.”

Gió từ đầu hẻm thổi qua, làm mép phong bì khẽ bật lên. An Nhiên đè nó xuống, chợt nhớ đến cuộc gọi của Lâm Chí Thành. Ánh mắt Minh Dương dừng rất nhanh ở tấm ảnh mờ còn mở trên màn hình điện thoại cô, nhưng anh không hỏi. Chính sự im lặng ấy khiến cô lên tiếng trước: “Nếu ngày mai tôi gặp Lâm Chí Thành, anh sẽ làm gì?” Minh Dương nhìn cô. Trong một thoáng, bản năng cũ muốn giành quyền kiểm soát hiện rõ, nhưng anh đã giữ nó lại. “Tôi muốn ngăn cô. Nhưng tôi sẽ không tự ý ngăn. Tôi sẽ gửi cho Khánh Vy những điểm rủi ro và thông tin tôi có về các khoản chuyển tiền của ông ta. Nếu cô yêu cầu, tôi sẽ đứng ngoài làm nhân chứng. Nếu cô không yêu cầu, tôi sẽ không xuất hiện.”

An Nhiên nghe xong, lòng bỗng đau hơn cả khi anh im lặng. Hóa ra có những sự tôn trọng đến muộn vẫn đủ làm người ta nhận ra mình từng cần nó đến mức nào. Cô cúi mắt, cầm phong bì lên. “Tôi sẽ tự quyết định.” Minh Dương gật đầu. “Ừ. Cô tự quyết định.” Anh lùi thêm một bước. “Cửa phòng trên tầng hai bị hở bản lề trái, tôi đã nói với Khánh Vy.” Thấy ánh mắt An Nhiên lạnh đi, anh lập tức dừng lại. “Xin lỗi. Thói quen cũ.”

Lần này An Nhiên không trách. Cô chỉ ôm phong bì trước ngực, đứng dưới mái che cũ, nhìn anh quay lưng đi về phía xe. Bóng Minh Dương bị mưa kéo dài trên mặt đường loang nước, cô độc đến mức khiến người ta khó chịu. Nhưng An Nhiên không gọi anh lại. Lời xin lỗi đến muộn không thể biến thành sự tha thứ trong một đêm. Điều duy nhất khác đi là lần này, khi anh rời khỏi tầm mắt cô, trên tay cô không còn là chiếc nhẫn bị trả lại, mà là một phần sự thật được đặt về đúng chỗ.

Lên đến phòng, Khánh Vy không hỏi nhiều. Cô chỉ kiểm tra phong bì, chụp lại niêm phong rồi để An Nhiên tự mở. Bên trong có bản sao giao dịch, bảng đối chiếu tên công ty, vài trang hồ sơ nhân chứng được đánh dấu bằng bút chì và một phong thư cũ màu kem. Phong thư ấy mỏng, mép đã ố vàng, trên mặt chỉ có nét chữ mềm nhưng dứt khoát: Gửi Mộc Lan. An Nhiên ngồi xuống rất chậm. Cô lật phong thư, nhìn dòng ngày tháng ở góc phải. Đó là một ngày trước vụ tai nạn của mẹ cô.

An Nhiên mở thư. Dòng đầu tiên hiện ra dưới ánh đèn cũ, run nhẹ như một mũi kim xuyên qua lớp vải thời gian: “Mộc Lan, nếu chị đọc được lá thư này, xin đừng giao bản di chúc cho Chí Thành.”