Bỏ qua nội dung

Em Gai Toi Khong Phai Mon Hang

Chương 59 - Chương 59: Căn Nhà Im Lặng

Chương 59: Căn Nhà Im Lặng

“Là tôi.”

Không ai vỗ tay. Không có tiếng reo hả hê nào nổi lên sau lời nhận nợ của Duy. Hội trường chỉ im đến mức tiếng rè rất nhỏ từ chiếc micro trong tay cậu cũng nghe rõ. Ông Hợi đứng bật dậy, đầu gối va vào cạnh ghế. Bà Thu đánh rơi tờ giấy ép ký xuống sàn, cúi nhặt hai lần vẫn không kẹp được mép giấy. An Nhi nhìn anh trai mình. Gương mặt cô không nhẹ đi. Câu thú nhận ấy đến quá muộn để trở thành một món quà.

“Duy.” Ông Hợi gọi, giọng vừa giận vừa hoảng. “Mày đặt micro xuống.”

Duy nuốt khan. “Con vay. Khoản đầu tiên là để nạp vào ứng dụng đầu tư. Nó cho rút hai lần, sau đó khóa tiền. Con vay thêm để mở lại tài khoản, rồi vay tiếp để trả khoản trước. Tiền đặt cọc mặt bằng cũng từ đó. Không có khoản nào An Nhi nhận.”

Tấn bị bảo vệ giữ cách sân khấu vài bước, nhưng vẫn lập tức chộp lấy phần có lợi cho mình. “Nghe rõ chưa? Khoản nợ có thật. Gia đình họ vay, dùng tiền, bây giờ muốn phủi trách nhiệm rồi đổ hết cho tôi.”

“Khoản vay của Duy có thật không làm một cuộc hôn nhân cưỡng ép thành hợp pháp.” Linh Chi đáp. “Cũng không giải thích được vì sao tên An Nhi nằm ở cột bảo đảm, căn nhà bị đánh dấu trước thỏa thuận cưới, hoặc số tiền trên giấy bà Thu ký không khớp dòng tiền thực tế.”

Một cán bộ yêu cầu Duy đặt micro xuống và tiếp tục trình bày trong biên bản riêng. Duy nghe lời. Tấn vẫn nói phía sau rằng tất cả chỉ là tranh chấp dân sự, rằng hắn sẽ cung cấp hợp đồng và kiện những người đã lấy dữ liệu. Không ai tuyên bố hắn có tội. Nhưng lần đầu tiên, hắn phải nói trong lúc người khác ghi lại, không còn được tự chọn câu nào tồn tại và câu nào biến mất.

Duy đi ngang qua An Nhi để xuống sân khấu. Cậu dừng lại. “Anh xin lỗi.”

“Anh nói hết với cán bộ đi.” An Nhi đáp. “Đừng xin em tha ngay lúc này.”

Duy cúi đầu. Suốt nhiều năm, cậu luôn xin một người khác cứu mình trước khi chịu nhìn thẳng vào phần mình đã làm. Lần này, không ai nhận lời xin lỗi thay cho khoản nợ.

Việc bảo toàn chứng cứ diễn ra ngay trong hội trường. Người quản lý cho khóa quyền truy cập bàn âm thanh, xuất danh sách camera và ký xác nhận thời điểm hệ thống được giữ nguyên. Điện thoại cũ của An Nhi được ghi nhận tình trạng, mã thiết bị và thời lượng tệp. Tập sổ nợ photo được đánh số từng trang, kèm tên người giao nộp. Mọi thứ chậm, khô khốc và không hề giống một màn thắng lợi. Kha thấy như vậy mới đúng. Sự thật muốn sống lâu hơn đám đông phải đi qua những thủ tục ấy.

Khi An Nhi ký xác nhận, vệt đỏ trên cổ tay cô đã chuyển sang tím nhạt. Linh Chi nhìn bộ váy cưới nhăn ở gấu. “Cô ấy nên rời khỏi đây. Phần còn lại tôi ở lại làm việc.”

Kha quay sang An Nhi. “Em muốn đi đâu?”

An Nhi nhìn tấm phông cưới, nơi tên cô vẫn đứng cạnh tên Tấn dưới những chùm hoa trắng. Một nhân viên đang tháo dây điện, vô tình làm chữ “Hỷ” lệch sang một bên.

“Về nhà.” cô nói.

Kha im một nhịp.

“Em về lấy đồ.”

Anh gật đầu. “Được.”

An Nhi thay váy cưới trong phòng chuẩn bị, gấp nó lại bỏ vào túi của cửa hàng cho thuê. Cô không xé, không giẫm lên, cũng không mang nó về như chiến tích. Khi bước ra, cô mặc áo sơ mi màu kem và quần đen đã chuẩn bị sẵn. Kha cầm túi váy theo lời cô nhờ, còn An Nhi tự giữ điện thoại cũ.

Căn nhà mặt tiền của gia đình Nguyễn vẫn treo ruy băng đỏ từ cổng vào phòng khách. Mấy chiếc ghế nhựa bị xếp vội dưới mái hiên. Trên bàn là khay trà chưa dọn, chén nước có váng và đĩa hạt dưa bị bóc dở. Không còn họ hàng. Không còn tiếng người khuyên nhịn. Căn nhà từng ồn đến mức An Nhi không có chỗ nói, giờ im như đang cố giả rằng chưa từng có lễ cưới nào.

Ông Hợi về sau họ không lâu. Ông đóng cửa cuốn xuống quá nửa, làm những thanh sắt rung lên. Bà Thu theo sau, tay vẫn giữ tờ giấy đã gấp mềm. Duy là người cuối cùng bước vào. Cậu đã ký bản tường trình ban đầu và được hẹn tiếp tục làm việc.

Ông Hợi đứng giữa phòng khách, nhìn dải chữ đỏ trên tường. “Chuyện hôm nay đủ mất mặt rồi. Đóng cửa lại, người trong nhà nói với nhau.”

An Nhi đặt túi váy cưới lên ghế. “Không còn chuyện đóng cửa rồi bắt một người im nữa.”

Ông Hợi quay phắt sang. “Con nói chuyện với ba như vậy à?”

“Con đang hỏi ba. Trước khi ba đồng ý cho ông Tấn đưa tên con vào giấy bảo đảm, ba có biết người vay thật là anh Duy không?”

Môi ông Hợi mím lại. Ông định nhìn sang Kha như tìm kẻ đã dạy cô những câu này, nhưng Kha đứng yên cạnh cửa, hai tay trống. Câu hỏi thuộc về An Nhi.

“Ba biết nó có vay một phần.” ông Hợi nói sau cùng. “Nhưng tiền dùng cho chuyện làm ăn. Nó làm được thì cả nhà cùng hưởng.”

“Lúc nó không làm được, cả nhà cùng trả bằng con?”

“Ba không nói vậy.”

“Ba đã ký vào thỏa thuận để con cưới người giữ nợ.”

“Ba chỉ muốn giữ nhà.”

An Nhi nhìn quanh. Trên tường vẫn còn đường bút chì đánh dấu chiều cao của ba anh em lúc nhỏ. “Giữ nhà bằng cách đưa con đi thì căn nhà còn lại cho ai?”

Ông Hợi không trả lời. Sự im lặng lần này không còn bảo vệ được uy quyền của ông. Nó chỉ làm câu hỏi giữa phòng khách rõ hơn.

An Nhi quay sang bà Thu. “Mẹ biết tiền anh Kha gửi về suốt tám năm không?”

Bà Thu co tờ giấy trong tay. “Mẹ biết.”

“Mẹ biết tiền con đi làm sau khi nghỉ học được dùng để trả lãi cho khoản của anh Duy không?”

Nước mắt bà Thu trào ra. Bà không gật, nhưng cũng không thể lắc đầu.

“Mẹ biết.” An Nhi tự nói thay phần im lặng ấy. “Ba biết. Mẹ biết. Anh Duy biết. Ông Tấn biết. Chỉ có con không biết mình đang trả cho ai.”

Bà Thu bước tới. “Mẹ sợ họ tìm anh con. Mẹ nghĩ con lấy chồng rồi, Tấn có tiền, ít nhất con không khổ.”

“Con đã nói con không muốn.”

“Mẹ tưởng rồi con sẽ quen.”

“Con đã quen thật.” An Nhi đáp. “Quen im. Quen nghỉ học. Quen đưa lương. Quen nghe cả nhà bảo chỉ một lần nữa thôi. Nếu hôm nay con không nói, chắc con cũng sẽ quen bị mua.”

Bà Thu dừng lại. Bàn tay đưa ra giữa chừng rồi hạ xuống. Kha thấy trong mắt mẹ có nỗi đau thật, nhưng nỗi đau ấy không tự biến thành lời tha thứ. Bà đã bị ép ký, nhưng chính bà cũng từng kéo An Nhi đến một chiếc bàn ký khác. Hai điều cùng đúng, và không điều nào xóa được điều kia.

Duy đứng cạnh cầu thang, mặt xám lại. “Anh sẽ nhận nợ riêng. Anh sẽ bán phần đồ ở mặt bằng, đi làm trả dần. Anh không để em—”

“Anh trả nợ của anh là việc anh phải làm.” An Nhi cắt lời. “Không phải trả cho em.”

“Anh biết.”

“Anh chưa biết. Em đã mất việc học, mất mấy năm đi làm, suýt mất cả quyền chọn người mình sống cùng. Anh không trả những thứ đó bằng một câu nhận nợ được.”

Duy cúi mặt. Lần này ông Hợi không quát An Nhi hỗn, cũng không bảo cô nhường anh. Ông ngồi xuống chiếc ghế đầu bàn, lưng còng hẳn. Căn nhà vẫn còn nguyên giấy tờ sở hữu, nhưng lớp quyền uy ông dựng quanh nó đã thủng ở mọi phía.

Bà Thu quay sang Kha, giọng lạc đi. “Kha, con nói em con đi. Nó đi lúc này thì nhà mình còn gì nữa?”

Tám năm trước, câu hỏi ấy từng được đặt lên vai anh bằng một cách khác. Nếu anh đi, nhà sẽ khổ. Nếu anh học tiếp, Duy sẽ mất cơ hội. Nếu anh không gửi tiền, mẹ sẽ bệnh. Kha từng trả lời bằng cách bỏ đi, rồi âm thầm gửi tiền về để tiếp tục gánh một phần mà không ai biết.

Lần này anh không trả lời thay An Nhi.

“Mẹ hỏi em ấy.” Kha nói.

Bà Thu nhìn anh như không hiểu. “Con là anh nó.”

“Vì con là anh nó nên con không giữ nó lại thay mẹ.”

An Nhi không cảm ơn. Cô chỉ cầm điện thoại và đi về căn phòng nhỏ cuối hành lang. Kha theo sau đến trước cửa rồi dừng. Trong phòng vẫn còn chiếc giường đơn, giá sách thấp và cái bàn từng đặt hồ sơ nhập học đã bị xé.

An Nhi kéo ngăn bàn. Dưới mấy tờ hóa đơn và cuốn sổ quăn góc là chiếc vé xe cũ đã nhạt màu. Kha nhận ra tấm vé của chuyến xe anh đi tám năm trước, mép giấy từng được ép phẳng rồi lại gấp làm tư.

“Em còn giữ.” anh nói.

“Em từng giữ để nhớ anh đã bỏ đi.” An Nhi vuốt nhẹ đường gấp. “Có lúc em nghĩ chỉ cần anh quay về thì mọi thứ sẽ khác. Sau đó em lại giận vì anh không về.”

Kha đứng ngoài ngưỡng cửa. “Anh không có câu nào làm tám năm đó ngắn lại.”

“Em biết.”

Cô không nói đã tha thứ. Kha cũng không xin. An Nhi đặt tấm vé lên bàn, cúi xuống kéo chiếc vali cũ từ gầm giường. Một bánh xe bị kẹt, cọ lên nền thành tiếng kéo khô và dài. Ngoài phòng khách, không ai lên tiếng ngăn nữa.

An Nhi mở nắp vali, lấy chiếc áo đầu tiên khỏi tủ rồi quay sang anh.

“Anh Kha.”

“Ừ.”

“Giữ giúp em miệng vali.”

Kha bước vào, quỳ một gối xuống, hai tay giữ phần nắp không cho nó sập lại. Anh không hỏi cô sẽ mang bao nhiêu, đi đâu hay bao giờ quay về.

An Nhi đặt chiếc áo đã gấp vào trong. Sau đó cô quay lại phía tủ, giọng bình tĩnh hơn bất cứ lúc nào trong ngày cưới.

“Em thu dọn đồ.”