Bỏ qua nội dung

Em Gai Toi Khong Phai Mon Hang

Chương 58 - Chương 58: Sổ Nợ Dưới Ánh Đèn

Chương 58: Sổ Nợ Dưới Ánh Đèn

“Tôi mua cả nhà cô.”

Câu nói trong đoạn ghi âm vừa dứt, Tấn đã lao tới. An Nhi xoay người, ép chiếc điện thoại vào ngực, nhưng váy cưới vướng dưới chân khiến cô chỉ lùi được nửa bước. Kha đẩy bật cánh cửa kính đúng lúc bàn tay Tấn sắp chạm vào vai cô. Anh không đấm, cũng không xô hắn ngã. Anh chỉ chặn cánh tay ấy giữa không trung, siết vừa đủ để Tấn không thể tiến thêm. “Anh đã nghe cô ấy bảo dừng.” Giọng Kha thấp, không qua micro, nhưng cả hàng ghế gần sân khấu đều nghe rõ.

Hai người áo đen ngoài cửa định theo vào. Linh Chi đứng chắn ngang, một tay giữ điện thoại đang quay, tay kia bấm gọi khẩn cấp. “Có hành vi cưỡng ép và giật thiết bị chứa chứng cứ tại hội trường Nam Hòa,” cô đọc nhanh địa chỉ, mắt không rời bàn tay Tấn. Người quản lý ca cuối cùng cũng bước khỏi bàn âm thanh. Ông ta ra hiệu cho hai bảo vệ của hội trường đứng giữa sân khấu và lối hậu trường, không phải vì đột nhiên đứng về phía An Nhi, mà vì đã hiểu mọi thứ đang được ghi lại dưới tên mình.

“Buông tôi ra.” Tấn nói qua kẽ răng.

Kha thả tay ngay. Anh lùi về một bước, đứng lệch sang bên chứ không che An Nhi khỏi máy quay. Khoảng trống ấy là câu trả lời rõ hơn mọi lời giải thích: anh vào để chặn hành vi trực tiếp, không vào để giành lấy sân khấu của em gái. An Nhi nhìn anh một thoáng. Cô vẫn tái mặt, cổ tay còn vệt đỏ, nhưng tay cầm điện thoại không hạ xuống.

Tấn giật chiếc micro thứ hai khỏi giá. “Đây là đoạn ghi âm cắt ghép. Các người xâm nhập dữ liệu riêng, dàn dựng lễ cưới rồi đưa một cô gái đang hoảng loạn ra làm công cụ.” Hắn quay về phía khách mời, cố kéo giọng nói trở lại vẻ bình tĩnh. “Ai cũng có thể lấy vài câu rời rạc rồi ghép thành thứ họ muốn nghe.”

“Vậy anh cứ yêu cầu giám định.” Linh Chi bước qua cửa kính, đi thẳng đến mép sân khấu. “Thiết bị gốc đang ở đây. Hai camera của hội trường đang ghi. Bàn âm thanh có dữ liệu. Chúng tôi không yêu cầu khách mời kết luận thay cơ quan có thẩm quyền. Chúng tôi chỉ yêu cầu không ai tắt, xóa, giật hoặc phá bất cứ thứ gì.”

Tấn cười nhạt. “Cô tưởng nói chữ pháp lý là biến đồ ăn cắp thành chứng cứ à?”

“Không.” Linh Chi đáp. “Nhưng việc anh vừa giật điện thoại trước camera cũng không biến câu nói của anh thành vô nghĩa.”

Tiếng xì xào nổi lên lần nữa, lần này không còn nhắm vào chiếc váy cưới hay thể diện nhà Nguyễn. Một người ở bàn bên nhà gái hỏi lớn vì sao chú rể lại nhắc đến việc mua căn nhà. Người khác quay sang nhìn tấm phông cưới có tên Tấn và An Nhi, như thể đến lúc ấy mới thấy hai cái tên trên đó đứng cạnh nhau bất thường đến mức nào. An Nhi đưa điện thoại trở lại sát micro. Đoạn ghi âm vẫn chạy, chỉ bị ngắt bởi lúc cô tránh Tấn. Giọng hắn lại vang lên, thấp và lạnh: “Nhà mặt tiền đó sang tên xong thì phần còn lại tôi xử lý. Cô chỉ cần ngoan, đừng hỏi ai vay, ai nhận.”

Tấn giơ tay về phía bàn âm thanh. “Tắt ngay.”

Người kỹ thuật không động. Quản lý ca đứng cạnh ông ta, mặt trắng bệch nhưng nói đủ lớn: “Không ai chạm vào hệ thống cho tới khi bên chức năng tới.” Đó không phải lòng dũng cảm. Đó là bản năng tự cứu của một người đã nhìn thấy đèn đỏ trên camera, màn hình điện thoại của Linh Chi và nhiều khách mời đang đòi lấy lại những chiếc điện thoại đã bị giữ ngoài cửa.

Kha mở chiếc cặp tài liệu anh mang theo từ ngoài cửa. Anh không rút giấy ra ngay mà nhìn An Nhi. “Em muốn tiếp tục không?”

Tấn lập tức chen vào. “Cô ấy không biết các người sắp công khai cái gì.”

An Nhi không nhìn hắn. Cô nhìn Kha, rồi gật đầu. “Đưa em.”

Kha lấy ra một tập bản sao đã đánh số trang, đặt vào tay cô. Chính An Nhi mang chúng lên bục của người dẫn chương trình. Dưới luồng đèn trắng vốn được chỉnh để làm da cô dâu sáng hơn, những dòng mực đen hiện ra khô khốc: ngày vay, tiền gốc, lãi, phí, người nhận, ký hiệu tài sản. Trang đầu không có hoa, không có lời chúc, chỉ có những con số bị cộng dồn qua nhiều cột. Sổ nợ thật nằm dưới ánh đèn cưới, trần trụi hơn cả câu ghi âm vừa phát.

An Nhi nâng trang có tên gia đình mình lên. “Anh nói anh trả nợ cho tôi. Nhưng trong đây, tên tôi chỉ xuất hiện ở cột bảo đảm. Cột nhận tiền không phải tên tôi.”

Tấn bước lên một bậc. Hai bảo vệ hội trường dịch sang, chặn lối nhưng không chạm vào hắn. “Bản photo không chứng minh được gì. Nhân viên cũ của tôi đã lấy cắp hồ sơ, sửa số liệu rồi đưa cho các người. Tôi sẽ kiện từng người.”

“Anh có quyền kiện.” Kha nói. Anh vẫn đứng dưới sân khấu, không cầm micro. “Bản sao này sẽ không đứng một mình. Mỗi dòng đều đã được đối chiếu với chuyển khoản, giấy vay và lịch sử trả lãi. Anh cứ phủ nhận từng dòng. Chúng tôi cũng sẽ nộp từng dòng để giám định.”

Linh Chi rút từ túi hồ sơ một tờ giấy khác, không đọc tên những gia đình còn lại. Cô chỉ đặt nó cạnh trang của nhà Nguyễn. “Sổ mà phía anh đưa ra ghi một khoản tổng hợp hơn một tỷ là nghĩa vụ chung của ông bà Hợi. Bản nội bộ này lại tách được tiền gốc đi đâu, lãi bị cộng lúc nào và ký hiệu căn nhà được khoanh từ trước khi có thỏa thuận cưới. Hai bộ giấy không giống nhau. Điểm khác biệt ấy cần được giải thích, chứ không thể được che bằng một lễ cưới.”

Ông Hợi đứng chết lặng cạnh hàng ghế. Mấy người họ hàng từng trách An Nhi làm nhục gia đình giờ quay sang hỏi ông tại sao căn nhà bị khoanh trong sổ của Tấn. Ông mở miệng hai lần, cuối cùng chỉ nói được: “Nhà có nợ thì phải trả.”

“Đúng.” Kha nhìn cha. “Ai vay thì người đó trả phần của mình.”

Bà Thu nghe câu ấy thì co người như bị chạm vào vết thương. Bà vẫn đứng gần An Nhi, túi thuốc bị bóp méo trong tay. Tấn nhìn thấy sự dao động của bà, lập tức đổi hướng. “Bà ký giấy. Chồng bà cũng biết. Tiền dùng cho cả nhà. Bây giờ các người thấy đám đông đổi chiều thì giả vờ bị ép sao?”

Bà Thu lùi nửa bước. Ông Hợi quay sang, giọng gắt nhưng thấp: “Bà đừng nói linh tinh.”

An Nhi không thúc mẹ. Cô đặt micro xuống thấp, chờ. Sự chờ đợi ấy làm bà Thu run hơn cả khi bị chất vấn. Cuối cùng, bà mở túi thuốc, lấy ra tờ giấy đã gấp đến mềm mép. “Tôi ký,” bà nói, giọng mỏng đến mức micro chỉ bắt được khi An Nhi đưa lại gần. “Nhưng tôi không nhận khoản tiền ghi trên giấy. Họ nói nếu tôi không ký thì người ta sẽ tìm Duy, sẽ làm ầm ở chỗ nó làm, sẽ kéo nó về trước mặt hàng xóm.”

“‘Họ’ là ai?” Linh Chi hỏi.

Bà Thu nhìn Tấn, rồi nhìn xuống. “Cậu Tư đưa giấy. Người của ông Tấn đứng ngoài cửa.”

Tấn bật cười. “Một câu nói vì sợ mất con gái, không có giá trị gì.”

“Vậy để xác minh.” Linh Chi đáp. “Chúng tôi có giấy, có mẫu chữ ký, có thời điểm chuyển tiền và có camera ở khu cầm đồ. Không ai ở đây cần tin ngay bà ấy. Nhưng anh cũng không còn quyền bắt mọi người chỉ tin mỗi anh.”

Bà Thu siết tờ giấy, nước mắt chảy xuống nhưng không ai bước tới dỗ. Kha nhìn mẹ, trong lòng không có cảm giác thắng. Bà vừa là người bị ép, vừa là người đã mang sức ép ấy về đặt lên vai An Nhi. Một lời khai không xóa được những năm bà bắt con gái nghỉ học, cũng không trả lại được những lần bà im lặng. Nó chỉ đặt đúng một mảnh sự thật vào đúng chỗ.

Tấn quay sang Duy. “Mày đứng đó làm gì? Nói cho họ biết tiền dùng vào nhà, vào thuốc men, vào cưới xin. Nói đi.”

Duy đã rời khỏi cột, nhưng vẫn đứng sát mép bàn như cần một vật để bám. Điện thoại trong túi cậu rung thêm một lần. Cậu giật mình, nhìn bà Thu rồi nhìn trang sổ nợ dưới đèn. Ở cột người nhận, một dãy tài khoản trung gian được đánh dấu cùng những khoản chuyển đi sau đó. Không có tên An Nhi. Không có khoản học phí nào. Chỉ có những lần nạp vào ứng dụng đầu tư, tiền đặt cọc mặt bằng và các khoản rút nhỏ nối nhau.

Kha lấy từ cặp ra bản tự khai còn dang dở mà Duy đã viết trước giờ cử hành. Anh đặt nó lên chiếc bàn gần lối đi, không đưa tận tay em trai. “Tôi không điền thay cậu. Tôi cũng không nhận nợ thay cậu. Cậu muốn tiếp tục để An Nhi đứng tên trong câu chuyện này thì cứ im.”

Ông Hợi quát: “Kha, mày ép em mày giữa chỗ đông người à?”

Kha quay sang cha. “Không. Con đang để nó tự chọn. Việc nhà mình chưa từng cho An Nhi được làm.”

Ngoài sảnh vang lên tiếng chân gấp và tiếng bộ đàm. Tấn nhìn về cửa sau, bất ngờ bước xuống sân khấu. Người quản lý ca chặn trước lối đi. “Anh ở lại làm việc giúp. Bên phường đã tới.”

“Đây là cơ sở của tôi.”

“Và camera của cơ sở đang ghi anh lao vào cô dâu.” Người quản lý đáp, lần đầu tiên không gọi hắn là ông chủ.

Hai cán bộ mặc sắc phục xuất hiện ở cửa chính cùng một nhân viên hội trường. Linh Chi hạ điện thoại xuống vừa đủ để trình bày ngắn gọn, yêu cầu ghi nhận tình trạng thiết bị, vệt đỏ trên cổ tay An Nhi và việc có người định giật điện thoại. Tấn không bị còng tay, nhưng cũng không còn đường bước vào hậu trường hay ra khỏi hội trường theo ý mình. Hắn đứng dưới tấm phông cưới, giữa bảo vệ, quản lý và những ánh mắt đã thôi cúi xuống.

Duy nhìn hắn rất lâu. Sau đó cậu rút điện thoại khỏi túi, tắt cuộc gọi đang rung, rồi đi tới chỗ bản tự khai. Tay cậu vẫn run khi cầm bút. Tấn gọi tên cậu một tiếng, không lớn nhưng đủ lạnh để khiến cả nhà Nguyễn nín thở.

Duy dừng bút. Cậu nhìn An Nhi trong váy cưới, nhìn bà Thu đang giữ tờ giấy ép ký, rồi cầm chiếc micro Tấn đã bỏ lại.

“Khoản tiền đó không phải An Nhi vay,” cậu nói. “Tên người vay thật là Nguyễn Duy. Là tôi.”