Bỏ qua nội dung

Em Gai Toi Khong Phai Mon Hang

Chương 36 - Chương 36: Không Cứu Bằng Kéo Đi

Chương 36: Không Cứu Bằng Kéo Đi

Kha gửi thư phản hồi lúc sáu giờ mười bảy phút sáng, khi ngoài cửa kính văn phòng Linh Chi trời vừa lên một lớp sáng xám. Anh đọc lại từng dòng trước khi bấm gửi, không phải vì sợ sai chính tả, mà vì có một phần trong anh vẫn muốn xóa hết những câu chữ lạnh lẽo ấy để đổi bằng một câu duy nhất: trả An Nhi lại đây. Nhưng câu đó không bảo vệ được em. Nó chỉ thỏa mãn cơn giận của anh trong vài giây, rồi đưa cho Tấn thêm một cái cớ để dựng anh thành kẻ mất kiểm soát. Vì vậy Kha bấm gửi, nhìn email chạy khỏi hộp thư, rồi tạo thêm một thư mục mới trong ổ chứng cứ: camera_ngay_ky_thoa_thuan.

Linh Chi tựa vào cạnh bàn, tay cầm ly cà phê chưa uống. “Anh vừa làm một chuyện rất không giống người muốn đập cửa nhà người ta lúc nửa đêm.” Kha đóng bản PDF của thư phản hồi. “Cô đang khen?” “Tôi đang ghi nhận hệ thống chưa sập.” Câu đùa khô ấy đáng lẽ có thể khiến anh đáp lại. Nhưng trong đầu Kha chỉ còn gương mặt An Nhi trong đoạn video ký thỏa thuận, đôi mắt ngẩng lên camera như người đang cố tìm một lối ra nhỏ nhất.

Minh Quân gọi đến khi Kha vừa lưu xong bản thư. Giọng anh bạn còn đặc mùi thức đêm. “Tôi lần được page phụ. Người quản lý không chỉ là bên truyền thông thuê ngoài. Có một tài khoản nội bộ của Hoàng Tấn Wedding từng đăng nhập cùng IP với máy lễ tân hôm livestream được phát.” Kha mở sổ tay. “Tên?” “Chưa chắc. Nick nội bộ viết tắt là TM. Có thể là tên bộ phận, cũng có thể là tên người.” Minh Quân ngừng một nhịp rồi nói tiếp. “Hôm ký thỏa thuận, hệ thống camera nhà Tấn có một lần export file lúc mười chín giờ bốn mươi hai. Mười một phút sau, có một lần đăng nhập quyền quản trị để tắt phần âm thanh của bản trích xuất.”

Kha không nói ngay. Con số mười một phút làm anh nhớ đến đoạn môi An Nhi mấp máy nhưng không có tiếng, đoạn bàn tay em đặt sát mép giấy như muốn bấu vào một thứ gì đó. “Ai đăng nhập?” “Chưa có tên thật. Nhưng quyền đó không phải bảo vệ cổng. Nó thuộc nhóm văn phòng, người có quyền chạm vào hồ sơ khách, lịch tiệc, hợp đồng.” Minh Quân hạ giọng. “Cái này chưa đủ làm chứng cứ chính thức. Nó chỉ đủ để biết phải đào ở đâu.” Kha đáp: “Đào tiếp. Không đụng trái phép vào hệ thống của họ. Lấy từ nguồn đứng được trước mặt luật sư.”

“Nghe như anh vừa bị cô Linh Chi cài bản vá.” Minh Quân nói. Kha nhìn sang Linh Chi. Cô nhướng mày như thể đã nghe thấy dù điện thoại không bật loa. Anh bình thản đáp: “Bản vá này đắt.” “Đắt nhưng đỡ vào đồn.” Minh Quân cười khàn, rồi nghiêm lại. “Còn nhà anh thì sao? Họ hàng bắt đầu rỉ tai là anh bị thư luật sư dọa nên im rồi. Có người còn khen Tấn rộng lượng, không muốn làm lớn chuyện với anh vợ cũ tính khí thất thường.” Kha đóng bút. “Cứ để họ nói.” “Anh chịu được?” “Không chịu cũng phải chịu. Lần này tôi không tranh phần thắng bằng tiếng ồn.”

Anh tưởng mình nói câu đó rất bình tĩnh, cho đến khi ngón tay siết vào thân bút làm khớp trắng bệch. Linh Chi đặt ly cà phê xuống cạnh anh. “An Nhi cũng có thể nghe được phiên bản đó.” Câu này mới là chỗ đau. Kha hình dung em đứng trong nhà Tấn hoặc trong căn nhà cũ, nghe mẹ nói anh trai con cũng hết cách rồi, nghe Duy nói thấy chưa, anh ta chỉ giỏi phá, nghe Tấn mỉm cười bảo không ai cứu em bằng cách chống lại pháp lý. Nếu anh chạy đến trước mặt em ngay bây giờ, ít nhất em sẽ biết anh chưa bỏ cuộc. Nhưng nếu anh chạy đến, anh sẽ biến nỗi cần được tin của mình thành một cái bẫy khác quấn quanh em.

Kha kéo tờ giấy đêm qua lại gần. Không quyết định thay Nhi. Dòng chữ đã hơi lem ở góc vì ly nước lạnh. Anh nhìn nó một lúc lâu rồi nói: “Nếu em ấy tin tôi chỉ vì tôi xuất hiện trước mặt em lúc này, thì Tấn cũng chỉ cần dựng một cảnh khác để phá niềm tin đó. Tôi cần một thứ không phụ thuộc vào việc An Nhi có đang bị dọa hay không.” Linh Chi im lặng, rồi gật đầu rất nhẹ. “Chứng cứ.” “Và một đường để em ấy tự bước ra khi sẵn sàng.” Anh nói câu ấy chậm hơn, như đang tập phát âm một thứ trước đây mình luôn lướt qua.

Điện thoại Kha rung ngay sau đó. Người gọi là Nguyễn Duy. Anh để máy rung hết một lượt rồi mới nghe. Duy không chào: “Anh làm cái gì vậy? Sao anh im luôn? Ông Tấn nói nếu anh không quậy nữa thì mọi chuyện còn thương lượng được. Ba mẹ cũng nói anh đừng cố nữa.” Kha nhìn bản log đăng nhập Minh Quân vừa gửi. “Duy, ai bảo em gọi?” Đầu dây khựng lại. “Không ai bảo. Em gọi vì nhà này sắp chết rồi anh biết không?” “Nhà này chết vì khoản nợ nào?” Kha hỏi. “Khoản ba mẹ vay, hay khoản em vay đầu tư app?”

Duy im hẳn. Sự im lặng ấy không còn là chối, chỉ là một người đột nhiên thấy cái hố dưới chân mình bị gọi đúng tên. Kha không cao giọng. “Anh không đến nhà Tấn. Anh cũng không đến nhà kéo An Nhi đi. Em có thể báo lại như vậy cho người đang ngồi cạnh em.” “Anh nói gì kỳ vậy?” Duy lắp bắp. Kha nghe tiếng ghế kéo rất nhẹ ở đầu dây bên kia. Anh nói tiếp: “Nhưng em nhớ cho rõ. Anh im không có nghĩa là anh thua. Anh đang tìm giấy tờ thật. Khi nó ra ánh sáng, ai vay, ai hưởng lợi, ai ký, ai che, từng người sẽ tự trả phần của mình.”

“Anh định giết cả nhà à?” Duy bật ra, giọng vỡ vì sợ hơn vì giận. Kha nhắm mắt một giây. Anh từng rất quen với kiểu câu này. Trong nhà Nguyễn, chỉ cần ai đó đòi sự thật, lập tức người đó thành kẻ phá nhà. Còn người vay bừa, người ép con gái gả đi, người đổi im lặng lấy yên ổn thì vẫn được gọi là biết nghĩ cho gia đình. “Không,” Kha nói. “Anh đang cố để không ai còn được cứu bằng cách đem An Nhi ra đổi.” Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng thở. Rồi Duy cúp máy.

Linh Chi không hỏi anh có ổn không. Cô chuyển màn hình sang một bảng phân tích ngắn, chỉ cho Kha các điểm cần khóa: bản gốc camera, đơn vị bảo trì, quyền đăng nhập, người từng giữ bản sao hợp đồng và sổ nợ. Đến mục cuối, cô dừng bút. “Sổ nợ thật không nằm trong tay Tấn công khai. Nếu hắn đủ khôn, bản cho nhà anh xem chỉ là bản đã làm sạch. Người có thể có bản khác là cậu Tư, kế toán nội bộ, hoặc một nhân viên từng phải scan hồ sơ.” Kha nhìn chữ nhân viên. “TM.” “Có thể.” Linh Chi nói. “Nhưng đừng vồ. Người đổi phe vì sợ cũng có thể bán lại mình vì sợ.”

Kha hiểu. Anh không còn ở thời điểm có thể tin bất cứ ai chỉ vì người đó ghét Tấn. Thù hằn không tự động biến thành sự thật, sợ hãi cũng không tự động biến thành can đảm. Anh nhắn cho Minh Quân: tìm nhân viên có tên viết tắt TM, kiểm lịch làm việc ngày ký thỏa thuận, hỏi nguồn nhà cung cấp camera về quy trình xuất file, rà dấu hiệu liên quan sổ nợ gốc. Gửi xong, anh thêm một dòng riêng: không ép người ta khai nếu họ chưa có đường lui. Minh Quân trả lời: “Biết rồi. Anh tiến hóa làm người văn minh nghe hơi lạ tai nhưng tôi ủng hộ.” Lần này Kha thật sự nhếch môi, rất nhạt.

Buổi trưa, bà Thu nhắn cho anh một câu duy nhất: Con đừng làm mẹ khó xử nữa. Kha đọc tin nhắn ấy trong hành lang văn phòng luật. Khó xử. Hóa ra việc An Nhi bị đẩy vào một thỏa thuận gán nợ không làm bà khó xử bằng việc con trai cả đòi sự thật. Anh gõ rồi xóa ba lần, cuối cùng chỉ gửi: Mẹ đừng ký thêm giấy nào. Cũng đừng bảo Nhi ký thêm gì. Phần còn lại để con làm đúng cách. Tin nhắn không hiện đã xem.

Chiều xuống, tin đồn Kha bị dọa lùi chạy nhanh hơn thư phản hồi của anh. Một người họ hàng nhắn vào nhóm gia đình: thôi, coi như mọi chuyện yên, đừng để thằng Kha làm mất mặt thêm. Duy gửi một biểu tượng đồng ý. Ông Hợi và bà Thu đều im. Kha tắt thông báo. Cơn tức lần này không đẩy anh ra đường. Nó nằm lại trong ngực, nóng và nặng, để nuôi một thứ bền hơn: sự kiên nhẫn có mục tiêu.

Kha đứng trước bảng trắng, cầm bút khoanh vào hai chữ: sổ nợ. “Nếu có bản thật, nó sẽ nói Tấn muốn gì ngoài hôn sự.” Linh Chi nhìn anh. “Căn nhà mặt tiền.” “Và những nhà khác.” Kha nối thêm một đường từ sổ nợ sang Hoàng Tấn Wedding, rồi sang cầm đồ. “Một người không xây cả hệ thống chỉ để cưới một cô gái. An Nhi là mắt xích trong một cách làm ăn.” Câu đó khiến căn phòng lạnh hơn. Vì một khi hiểu như vậy, việc cứu An Nhi không còn là kéo em khỏi một cuộc hôn nhân xấu. Nó là chứng minh cả cái bàn cân đã bị dựng nghiêng từ trước khi em bị đặt lên.

Sáu giờ hai mươi tám, Minh Quân gửi sang ảnh chụp mờ từ bài tuyển dụng cũ của Hoàng Tấn Wedding. Trong danh sách nhân sự văn phòng có một cái tên được khoanh đỏ: Vũ Thảo My, phụ trách hồ sơ khách hàng và thanh toán. Kha vừa phóng to ảnh thì điện thoại lại rung. Không phải Minh Quân. Một số lạ gửi đến: Đừng gọi lại. Nếu anh còn muốn cứu An Nhi bằng chứng cứ, tối nay đừng đến nhà Tấn. Tôi có thứ anh cần. Bên dưới là ảnh chụp nửa trang sổ, lộ vài dòng số tiền, lãi phạt và một ký hiệu cạnh tên Nguyễn Văn Hợi. Ở mép giấy có dấu mờ của tiệm cầm đồ Hoàng Tấn.

Kha nhìn dòng tin nhắn cho đến khi màn hình tự tối. Trong bóng phản chiếu trên kính, anh thấy gương mặt mình mệt rũ, mắt đỏ vì thiếu ngủ, nhưng cơn giận không còn chạy trước lý trí. Anh mở khóa màn hình, chụp lại tin nhắn, gửi cho Linh Chi và Minh Quân cùng một câu: Không ai hành động một mình. Rồi anh nhìn tờ giấy đêm qua, nơi dòng chữ Không quyết định thay Nhi vẫn nằm im. Kha đặt điện thoại xuống, kéo bản timeline lại gần. Không cứu bằng kéo đi. Tối nay, anh phải học thêm một việc khó hơn: không vồ lấy hy vọng chỉ vì nó xuất hiện đúng lúc anh tuyệt vọng nhất.