Em Gai Toi Khong Phai Mon Hang
Chương 35 - Chương 35: Anh Không Phải Cha Em
Chương 35: Anh Không Phải Cha Em
Kha đọc lá thư luật sư đến lần thứ ba, mỗi lần đều dừng ở cùng một dòng: mọi nỗ lực tiếp cận, dụ dỗ, thu thập dữ liệu camera hoặc liên hệ riêng với Nguyễn An Nhi sẽ được xem là hành vi xâm phạm quyền riêng tư và gây rối trật tự. Chữ in đậm nằm im trên giấy, sạch sẽ, lạnh lẽo, như thể chỉ cần một con dấu đỏ là có thể biến em gái anh thành vùng cấm. Ngoài cửa kính, thị trấn đã tắt bớt đèn. Trong phòng làm việc của Linh Chi, laptop vẫn mở đoạn livestream họ hàng, thư mục chứng cứ vừa được tạo nằm ngay cạnh bản video cắt tiếng của An Nhi. Tất cả đặt cạnh nhau thành một cái lưới: nhà, công ty, dư luận, pháp lý. Tấn không cần khóa cửa. Hắn chỉ cần khiến mỗi bước chân của Kha đều giống một hành vi sai.
Linh Chi kéo ghế ngồi đối diện anh. Cô không lấy lá thư khỏi tay Kha, cũng không bảo anh bình tĩnh. Trải qua mấy ngày này, hai chữ bình tĩnh đã rẻ đến mức đem bán chắc còn bị trả giá. Cô chỉ cầm bút, gạch dưới vài câu trong bản sao, rồi nói: “Thư này không phải để thắng kiện. Nó để anh sợ, hoặc để anh nổi điên.” Kha đặt lá thư xuống. “Nếu tôi im, hắn sẽ tưởng tôi bị khóa miệng.” “Nếu anh lao tới nhà hắn, hắn sẽ có thứ gửi cho công ty anh trước bữa sáng.” Linh Chi ngẩng lên, ánh mắt sắc nhưng không lạnh. “Anh đang bị đình chỉ tạm thời. Một đoạn clip anh đứng trước cổng nhà Tấn, gọi tên An Nhi, đòi gặp riêng, đủ để họ biến câu chuyện thành anh quấy rối một cô gái đã ký thỏa thuận tự nguyện.”
Kha cười rất nhạt, không có chút vui nào. “Tự nguyện.” Hai chữ ấy đi qua răng anh như mảnh thủy tinh. “Em ấy bị ép đến mức nhìn camera cầu cứu, rồi bọn họ lấy chữ ký đó làm khiên. Còn tôi phải đứng đây đọc thư của luật sư, giả vờ như mọi thứ hợp pháp?” Linh Chi im một nhịp. Kha chống hai tay lên bàn, giọng thấp xuống. “Nếu pháp lý chỉ dùng để che miệng nạn nhân, tôi sẽ đi đường khác.” “Đường nào?” cô hỏi. “Gặp An Nhi. Nói cho em ấy biết tôi vẫn ở đây. Bảo em ấy đừng ký thêm bất cứ thứ gì, đừng gặp Tấn một mình, đừng nghe mẹ, đừng nghe Duy. Tôi sẽ đưa em ấy ra khỏi đó.”
Căn phòng yên đến mức tiếng quạt laptop nghe rõ hơn. Linh Chi nhìn anh rất lâu, lâu đến mức cơn tức trong ngực Kha bắt đầu va vào một thứ khác không gọi được tên. Cuối cùng cô đặt bút xuống, từng chữ rơi ra chậm và nặng. “Anh nghe lại mình vừa nói đi.” Kha cau mày. “Tôi nói sai chỗ nào?” “Sai ở chỗ anh vừa dùng năm chữ đừng liên tiếp với một người đã bị cả nhà dạy phải nghe lệnh từ nhỏ.” Linh Chi đứng dậy, đi vòng qua bàn, xoay màn hình laptop về phía anh. Trên màn hình là gương mặt An Nhi trong video ký thỏa thuận: môi mím lại, mắt ngẩng lên, tay đặt cạnh xấp giấy. “Anh nhìn em ấy rồi nói thật. Anh đang muốn em ấy tự đứng lên, hay muốn em ấy đổi từ nghe lời nhà sang nghe lời anh?”
Câu hỏi ấy không lớn tiếng, nhưng đánh vào Kha mạnh hơn tiếng mắng ngoài sân nhà cũ. Anh nhìn An Nhi trên màn hình. Em gái anh hai mươi mốt tuổi, không còn là đứa bé nấp sau lưng anh ngày mưa mất điện, cũng không phải cô bé từng đưa anh nửa củ khoai rồi nói anh ăn đi, em no rồi. Nhưng trong đầu anh, mỗi lần nghĩ đến việc cứu Nhi, hình ảnh bật ra đầu tiên vẫn là một đứa trẻ. Một đứa trẻ cần anh kéo tay, che trước mặt, quyết định thay mọi thứ vì người lớn trong nhà đã quyết định sai quá nhiều. Kha nhận ra điều đó, và sự nhận ra ấy làm anh đau theo một kiểu không thể nổi nóng để lấp đi.
“Tôi là anh nó,” anh nói, nhưng giọng đã thấp hơn. “Tôi biết.” Linh Chi đáp ngay. “Nhưng anh không phải cha em ấy.” Câu đó rơi xuống giữa hai người, sắc như cạnh giấy mới cắt. Kha ngẩng phắt lên. Trong một giây, gương mặt ông Hợi hiện ra trong ký ức: người cha ngồi trên ghế gỗ, ra lệnh bằng giọng không cần giải thích; người cha nói con trai lớn phải hy sinh; người cha nhận tiền của anh rồi để cả nhà tin rằng anh đã biến mất sạch sẽ. Kha muốn phản bác. Muốn nói anh không giống cha mình, không bao giờ dùng chữ hiếu để ép An Nhi, không bán em gái để trả nợ. Nhưng cổ họng anh nghẹn lại, vì giữa “không giống” và “không bao giờ” có một khoảng rất tối: anh cũng đang tin rằng mình biết điều gì tốt nhất cho em.
Linh Chi không dịu giọng, nhưng cũng không dồn anh đến đường cùng. “Tôi không nói anh sai vì muốn cứu Nhi. Tôi nói anh đang đi vào cách dễ nhất của người từng bị tước quyền: khi có sức, mình muốn giành lại bằng cách nắm thay người yếu hơn. Nhưng An Nhi không cần thêm một người nắm đời mình. Em ấy cần một khoảng trống đủ an toàn để tự nói. Nếu anh làm mọi việc thành cuộc chiến giữa anh và Tấn, em ấy sẽ lại bị đặt ở giữa như một món đồ được kéo qua kéo lại. Tấn rất muốn điều đó. Hắn chỉ cần chứng minh anh cũng áp đặt, rồi mọi chữ ký của Nhi sẽ tiếp tục bị dùng để chống lại anh.”
Kha ngồi xuống. Chiếc ghế phát ra tiếng khô khốc. Anh đưa tay day thái dương, nhưng không nhắm mắt. Nếu nhắm, anh sợ mình sẽ thấy An Nhi đứng sau cánh cổng nhà cũ năm nào, còn anh thì quay lưng đi. Tám năm trước, anh bỏ đi vì không còn cách thở trong căn nhà ấy. Tám năm sau, anh trở về và phát hiện em gái mình vẫn mắc kẹt trong cùng một căn nhà, chỉ khác là cái lồng đã được bọc bằng thỏa thuận, livestream và thư luật sư. Anh đã tưởng cách chuộc lỗi tốt nhất là phá lồng thật nhanh. Nhưng nếu trong lúc phá, anh quên hỏi người bên trong muốn bước ra thế nào, thì tiếng rơi vỡ có thể lại làm An Nhi sợ chính anh.
“Vậy tôi phải làm gì?” Kha hỏi. Câu này đối với anh khó hơn mọi câu đối chất với Tấn. Nó giống việc đặt dao xuống trong khi trước mặt vẫn có người đang bị thương. Linh Chi kéo bản thư luật sư lại gần, gạch thêm ba dòng. “Thứ nhất, không tiếp cận trực diện. Không gọi, không nhắn riêng bằng những câu ra lệnh. Nếu cần truyền thông điệp, phải qua kênh có thể chứng minh là không ép buộc: luật sư, đơn bảo lưu quyền lợi, hoặc một bên trung lập. Thứ hai, đáp thư ngay, yêu cầu họ bảo toàn toàn bộ dữ liệu camera ngày ký thỏa thuận, nêu rõ mọi hành vi xóa, sửa, thay thế dữ liệu sẽ bị xem xét như dấu hiệu che giấu chứng cứ. Thứ ba, anh phải tách quyền của An Nhi khỏi cơn giận của anh.”
Kha nhìn cô. “Câu thứ ba không đưa vào thư được.” Linh Chi nhếch môi, lần đầu trong đêm có chút châm chọc quen thuộc quay lại. “Đúng, câu đó đưa vào đầu anh. Chỗ này mới hay bị lỗi hệ thống nhất.” Bình thường Kha có thể đáp lại. Lần này anh chỉ thở ra. Sự đùa nhẹ ấy không làm tình hình bớt tệ, nhưng kéo anh khỏi mép vực vừa đủ. Anh lấy một tờ giấy trắng, viết lên đầu trang: Không quyết định thay Nhi. Dòng chữ ngắn, nhưng tay anh dừng lại sau khi viết xong. Một nguyên tắc nghe rất đẹp cho đến khi phải thực hành nó trong lúc người mình thương đang nằm trong tay kẻ khác.
Tin nhắn của Minh Quân đến khi đồng hồ gần nửa đêm: anh đã lưu bản livestream ở ba chỗ, page phụ từng chạy quảng cáo cho gói cưới của Hoàng Tấn Wedding, nhưng nhiều bài cũ đã bị ẩn. Kha đọc xong, không còn muốn lao vào phần bình luận hay kéo thêm họ hàng vào cuộc. Anh chỉ nhắn lại: tập trung vào nguồn phát, người quay, và đường camera hôm ký thỏa thuận. Viết xong, anh mới nhận ra đó là mệnh lệnh đầu tiên trong đêm không nhằm vào An Nhi.
Linh Chi đọc câu đó, không sửa. Cô chỉ đặt bên cạnh anh một ly nước đã nguội. “Giữ câu này,” cô nói. “Không phải để họ tin. Để anh nhớ.” Kha gật đầu. Anh nhìn tờ giấy trắng với dòng chữ Không quyết định thay Nhi, rồi lật sang mặt sau, viết tiếp một câu khác: Bảo vệ không phải là thay em sống. Những chữ ấy làm ngực anh nhói lên, nhưng lần này cơn đau không kéo anh lùi về quá khứ. Nó đẩy anh nhìn thẳng vào hiện tại, nơi An Nhi vẫn chưa thể nói, còn anh phải chuẩn bị mọi thứ để khi em nói, không ai có thể cắt tiếng em lần nữa.
“Ngày mai anh làm gì?” Linh Chi hỏi. Kha cầm lá thư luật sư, gấp lại theo đúng nếp cũ rồi bỏ vào bìa hồ sơ. “Không đến nhà Tấn. Không gọi An Nhi để ra lệnh. Không cho họ thêm hình ảnh tôi mất kiểm soát.” Anh đứng dậy, giọng vẫn khàn nhưng đã có trọng lượng khác. “Tôi sẽ đi tìm người có thể chứng minh hệ thống camera hôm đó đã bị ai chạm vào.” Linh Chi nhìn anh, ánh mắt dịu xuống chỉ một chút, vừa đủ để không biến thành thương hại. “Và An Nhi?” Kha nhìn màn hình đang dừng ở gương mặt em gái. Lần này anh không nói sẽ kéo em ra. Anh nói: “Tôi sẽ dọn đường. Khi Nhi muốn bước, không ai được phép khóa cửa.” Bên ngoài, trời vẫn tối. Nhưng trong thư mục chứng cứ, con đường đầu tiên đã được đặt tên. Không cứu bằng kéo đi. Kéo chứng cứ ra ánh sáng trước.
