Chương 28 - Chương 28: Dư quang trong thẻ nhớ cũ
CHƯƠNG 28. DƯ QUANG TRONG THẺ NHỚ CŨ
Khung hình hiện lên không giống sự thật. Nó giống một mảnh thủy tinh bị vớt từ đáy nước, mép nào cũng xước, ánh sáng nào cũng méo mó, nhưng vẫn đủ sắc để cắt vào tay người nhìn. Màn hình laptop của Tùng run nhẹ vì quạt máy gào lên, còn trong phòng khách nhỏ của tôi, không ai thở ra thành tiếng. Ba tôi đứng giữa vùng nhiễu trắng, áo sơ mi dính bùn và khói, vai lệch xuống vì sức nặng của đứa trẻ được bọc trong áo khoác phản quang. Đèn vàng vỡ trên nóc một chiếc xe nằm nghiêng ở phía sau, chớp tắt từng nhịp yếu ớt như trái tim sắp bỏ cuộc.
Tùng không bấm tua. Nó kéo ghế sát lại, hai tay đặt trên bàn phím nhưng không chạm vào phím nào, như thể chỉ cần nó lỡ tay, ba tôi trong khung hình sẽ tan ra lần nữa. Minh Khang đứng sau lưng tôi, khoảng cách vẫn vừa đủ để tôi biết anh ở đó nhưng không cảm thấy bị giữ lại. Tôi nghe giọng anh rất thấp: “Đừng kết luận vội. File phục hồi có thể mất khung, lệch âm, hoặc sai mốc thời gian.” Nếu là trước đây, câu đó có thể khiến tôi nổi cáu. Bây giờ tôi chỉ gật đầu, vì tôi hiểu anh không phủ nhận điều tôi đang thấy. Anh đang cố giữ cho thứ này có thể trở thành chứng cứ, không chỉ là một mảnh hy vọng làm người ta vỡ thêm lần nữa.
Trong video, ba tôi cúi xuống đặt đứa trẻ vào tay một người phụ nữ mặc áo mưa rách. Camera rung mạnh, có lẽ gắn trên taplo hoặc treo lệch ở kính trước một chiếc xe nào đó. Âm thanh bị rè, nhưng vẫn nghe được tiếng còi xe kéo dài, tiếng mưa đập vào bê tông, và tiếng ba tôi khàn đi vì khói. “Giữ cháu lại. Đừng để cháu quay vào trong.” Đứa trẻ ho sặc, bàn tay nhỏ níu cổ tay áo ông. Nó nói gì đó rất nhỏ. Tùng tăng âm lượng. Một câu vỡ ra giữa tiếng nhiễu: “Trong hầm… vẫn còn sáng…” Tôi thấy vai Minh Khang cứng lại sau lưng mình. Còn tôi, lồng ngực như bị ai đặt lên một viên đá lạnh. Câu ấy tôi từng nghe qua ký ức của người khác. Lần này, nó có hình ảnh, có khói, có hơi thở sống sót bám vào từng chữ.
Ba tôi quay lại. Ông không chạy về phía lối thoát. Ông chạy ngược vào vùng sáng vàng đang tắt dần. Khung hình nghiêng theo, lộ ra biển số bám bùn của một chiếc xe cứu hộ cũ, phần đầu xe méo mó, bên hông có ký hiệu N-02 bị trầy mất một nét. Cửa sau xe đóng kín. Một sợi dây xích hoặc khóa móc ngang tay nắm, chập chờn trong ánh lửa phản chiếu. Ba tôi đập mạnh vào cửa. “Mở ra! Bên trong còn người!” Không ai trả lời. Ông cúi xuống nhặt một thanh sắt rơi bên cạnh, cố nạy chốt. Mỗi cú nạy vang lên khô khốc, nghe như tiếng một người dùng hết phần sức cuối cùng để chống lại một bản án chưa được viết ra.
Tôi bám tay vào cạnh bàn. Mười hai năm qua, báo chí nói ba tôi bỏ mặc hiện trường sau khi gây tai nạn. Hồ sơ nói ông hoảng loạn, xử lý sai, khiến tuyến cứu hộ bị chậm. Người ta kể lại ông như một kẻ làm mọi thứ tệ hơn trong đêm đó. Nhưng người đàn ông trên màn hình đang ho đến gập người vẫn không rời cánh cửa bị khóa. Ông không giống người chạy trốn tội lỗi. Ông giống người biết nếu mình chậm thêm một giây, bên kia cánh cửa sẽ im mãi mãi. Tôi muốn khóc, nhưng nước mắt không ra. Có lẽ cơ thể tôi cũng chưa tin mình được phép đau theo một cách khác ngoài chịu đựng.
“Dừng ở đây một chút.” Minh Khang nói. Anh không tự đưa tay qua vai tôi để chạm vào máy. Anh nhìn Tùng. “Em có thể đóng băng khung hình đoạn biển N-02 không?” Tùng liếc anh, rồi làm theo. Nó phóng lớn phần hông xe, chỉnh tương phản, giảm nhiễu bằng phần mềm nó vẫn dùng để phục hồi file. Những ô vuông vỡ nát tràn ra, rồi chậm rãi gom lại thành đường nét mờ: N-02, dưới đó là một dòng chữ gần như bị bùn che mất: “Tuyến dự phòng Nam Thành.” Tùng nuốt khan. “Không phải xe của ba mình, chị.” Tôi biết. Tôi đã biết từ khi nhìn thấy ba tôi dùng thanh sắt nạy cửa. Nhưng khi Tùng nói ra, thứ gì đó trong tôi vẫn sụp xuống, không phải vì đau, mà vì một bức tường cũ cuối cùng có vết nứt thật.
Minh Khang lấy điện thoại ra, rồi dừng lại. “Tôi gọi anh Duy được không?” Anh hỏi tôi. Chỉ một câu hỏi nhỏ, nhưng trong một ngày mà quá khứ vừa tự mở lại trước mặt tôi, việc có người chờ tôi gật đầu bỗng quan trọng đến kỳ lạ. Tôi nhìn màn hình, nhìn bóng lưng ba tôi đông cứng giữa ánh sáng nhiễu. “Gọi đi.” Giọng tôi nghe như của người khác. Anh Duy bắt máy sau hai hồi chuông. Khi nghe chúng tôi nói có video phục hồi từ thẻ nhớ cũ, ông không reo lên, cũng không nói những câu khiến người ta tưởng công lý là món hàng vừa tìm được dưới gầm tủ. Ông chỉ hỏi rất nhanh: “Thẻ nhớ gốc ở đâu? Ai đã chạm vào? Có bản copy chưa? Đừng gửi qua mạng xã hội, đừng đưa cho báo chí, đừng để bất kỳ ai ngoài nhóm biết nội dung đầy đủ.”
Tùng lập tức tỉnh ra khỏi cơn sốc. Nó cắm thêm ổ cứng rời, tạo bản sao chỉ đọc, chụp lại thông tin thiết bị và ghi thời gian phục hồi. Minh Khang đọc chậm từng mốc để anh Duy ghi nhận qua cuộc gọi. Tôi ngồi yên, hai tay đặt trên đầu gối, nghe họ biến tiếng thở cuối của một đêm cũ thành quy trình pháp lý. Kỳ lạ là điều đó không làm tôi thấy lạnh. Ngược lại, nó khiến tôi bớt sợ. Ba tôi đã từng bị người khác nhét vào hồ sơ theo cách bất lợi nhất. Lần này, tôi muốn từng giây, từng khung hình, từng vết nhiễu của ông được đối xử cẩn thận. Không phải vì ông là ba tôi. Mà vì ông đã là một con người quá lâu không được nhìn như con người.
Video tiếp tục chạy. Ba tôi nạy được một khe nhỏ ở cửa sau, nhưng khói phụt ra làm camera trắng xóa trong vài giây. Khi hình ảnh trở lại, ông đang kéo một người đàn ông mặc đồng phục phản ứng nhanh ra khỏi xe. Người đó bất tỉnh, tay còn mắc dây an toàn. Ba tôi gồng vai, gần như ngã quỵ, rồi lại quay vào. Trong góc trái khung hình, một bóng người khác xuất hiện. Người đó cũng mặc áo phản quang, đội mũ bảo hộ thấp che gần hết mặt. Hắn không lao vào giúp. Hắn đứng bên lối cửa kỹ thuật, một tay cầm bộ đàm, tay còn lại kéo cánh cửa sắt sát vào. Tôi nghe tiếng khóa va vào kim loại. Rất nhỏ. Rất rõ.
“Không…” Tùng bật ra một tiếng. Minh Khang cúi sát hơn, mắt tối đi. Trong video, bóng người đó nói qua bộ đàm. Âm thanh rách nát, mất từng đoạn, nhưng vài chữ vẫn lọt qua được: “…đèn vàng vỡ… đưa N-02… khu hủy…” Tôi thấy gáy mình lạnh toát. Tin nhắn lạ gửi cho anh Duy không còn giống một câu đố bệnh hoạn nữa. Nó giống một mảnh chỉ dẫn được viết bởi người biết quá rõ đêm ấy còn sót lại gì. Người trong video quay đầu một thoáng khi có tiếng nổ nhỏ từ phía hầm sâu. Camera bắt được nửa bên má bị bóng mũ cắt ngang, cổ áo dính bùn, và cổ tay trái ló ra khỏi tay áo phản quang.
Tùng dừng hình ngay khoảnh khắc đó. Nó không cần ai nhắc. Những ngón tay run nhưng vẫn chính xác, kéo khung hình sang phần cổ tay, phóng lớn từng chút một. Ban đầu chỉ là một vệt sáng nhòe. Rồi mặt kính đồng hồ hiện ra, vuông, viền bạc dày, góc dưới có một chấm đỏ nhỏ như giọt sơn. Minh Khang bỗng im hẳn. Cái im của anh không giống sốc thông thường. Nó giống người vừa nhìn thấy một cánh cửa cũ mở ra phía sau lưng mình. Tôi quay sang. “Anh biết chiếc đồng hồ đó?” Anh không trả lời ngay. Mắt anh vẫn ghim vào màn hình, sắc mặt trắng đi dưới ánh đèn vàng của phòng khách.
Tùng quay đầu nhìn tôi, rồi nhìn Minh Khang. “Em có thể trích khung hình rõ hơn, nhưng nếu muốn chắc thì cần bản gốc và chuyên gia.” Nó nói nhanh, như đang tự nhắc mình đừng biến phát hiện thành kết luận. Minh Khang đặt điện thoại xuống bàn, mở một thư mục ảnh cũ trong máy của anh. Không phải hồ sơ mật của Dư Quang, chỉ là bản scan bài báo kỷ niệm dự án hạ tầng Nam Thành mà anh từng lưu khi tự điều tra sau cái chết của Minh An. Ảnh rất cũ: một nhóm người đứng dưới bảng khởi công, ai cũng cười bằng nụ cười của những người chưa bị quá khứ đòi nợ. Minh Khang phóng lớn người đàn ông đứng cạnh bố anh trong tấm ảnh. Trên cổ tay trái người đó là một chiếc đồng hồ mặt vuông, viền bạc, góc dưới có chấm đỏ.
Không khí trong phòng khách nhỏ của tôi đặc lại. Ngoài hành lang, tiếng bà Năm cười nói với ai đó vọng lên rất xa, như âm thanh thuộc về một thế giới không có hầm chui, không có dữ liệu bị xóa, không có người chết phải đợi mười hai năm mới được nhìn lại bằng đôi mắt công bằng. Minh Khang nói rất chậm, từng chữ như được kéo qua cổ họng khô rát: “Đây là Trần Vĩnh Sơn.” Tôi nghe họ Trần trước khi nghe hết cả câu. Bảo Lâm cũng họ Trần. Một sợi dây vô hình căng lên giữa thẻ nhớ cũ, chiếc xe N-02, bãi xe hủy đăng kiểm và người đồng sáng lập sạch sẽ của Dư Quang. Minh Khang nhìn tôi, lần đầu tiên trong mắt anh có một nỗi xấu hổ sâu đến mức không cần lời xin lỗi nào chen vào. “Ông ta là cha của Bảo Lâm.”
Màn hình vẫn sáng. Trong khung hình vỡ nát, ba tôi đứng cách người đàn ông đeo đồng hồ chỉ vài mét, một mình cố kéo cánh cửa bị khóa mở ra. Tôi nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay người trong ảnh cũ, rồi nhìn vệt đèn vàng vỡ nằm nghiêng trong video. Phần dư quang cuối cùng của đêm đó không chỉ soi lại ba tôi. Nó bắt đầu soi cả những người từng đứng trong bóng tối, sạch sẽ suốt mười hai năm bằng cách để người khác mang tội thay mình. Tôi không biết mình đã nhìn màn hình bao lâu. Chỉ biết khi giọng mình vang lên, nó bình tĩnh hơn cả tôi tưởng. “Vậy ngày mai,” tôi nói, “chúng ta không chỉ tìm chiếc xe N-02 nữa.” Minh Khang nhìn tôi. Tôi nhìn lại anh, bàn tay lạnh nhưng không còn run. “Chúng ta tìm người đã khóa cửa.”
