Bỏ qua nội dung

Dư Quang Sau Mưa

Chương 24 - Chương 24: Hai người ở hai phía ánh sáng

CHƯƠNG 24. HAI NGƯỜI Ở HAI PHÍA ÁNH SÁNG

Tôi nói “tôi nhận lời” xong thì căn phòng bệnh im đến mức tiếng máy truyền dịch nhỏ từng giọt cũng trở nên rõ ràng. Trên màn hình laptop, ô camera của luật sư Lê Minh Duy vẫn tối đen, chỉ có vòng tròn tên ông sáng lên bằng một màu xanh nhạt lạnh lẽo. Còn ngoài ngưỡng cửa, Minh Khang đứng rất yên, phong bì gửi Minh An vẫn nằm trong tay anh như một phần quá khứ chưa kịp cất đi. Tôi không biết trong mắt anh lúc ấy tôi giống người đang đi về phía công lý hay người đang đặt một nhát dao vào hệ thống anh đã dùng mười hai năm để giữ mình sống sót.

Luật sư Duy không hỏi lại để chắc chắn. Ông chỉ trình bày những gì nhóm nạn nhân cần: một tuyên bố truyền thông ngắn gọn, yêu cầu điều tra độc lập vụ tai nạn hầm chui Nam Thành, bảo toàn dữ liệu liên quan đến ca cứu hộ Phạm Quốc Thịnh, kho Nam Cảng và các giao dịch chuyển quyền biểu quyết gần đây của Dư Quang. Ông nhấn mạnh từng chữ “yêu cầu điều tra”, không phải “kết tội”. Tôi nghe và ghi lại trong đầu, cổ họng vẫn rát như kéo giấy nhám qua phổi.

Chị Chi mở sổ, viết nhanh những gạch đầu dòng. Hoài Phương ngồi sát cạnh giường tôi, một tay đặt lên túi đựng điện thoại và ổ lưu trữ như sợ chỉ cần lơi ra, cả đống chứng cứ độc lập kia cũng bốc hơi theo khói kho Nam Cảng. Tùng đứng cạnh cửa sổ, mặt căng lại. Nó không chen vào cuộc gọi, nhưng ánh mắt nhìn tôi rất rõ: chị vừa ra khỏi đám cháy, bây giờ lại định bước vào một đám cháy khác bằng micro. Tôi giả vờ không thấy.

“Cô An Hạ,” luật sư Duy nói, “tôi cần nói thẳng. Sau khi cô đứng ra đại diện truyền thông, phía Dư Quang hoặc nhóm cổ đông có thể cho rằng cô có xung đột lợi ích vì cha cô từng là người bị kết án trong vụ Nam Thành. Họ sẽ dùng điều đó để hạ uy tín cô trước khi cô kịp nói về nạn nhân.” Tôi nhìn về phía Minh Khang. Anh cũng đang nhìn tôi, nhưng lần này trong ánh mắt không có sự ngăn cản quen thuộc. Không có lệnh dừng, không có “cô không được”. Chỉ có một sự căng thẳng rất sâu, như người đứng trước một cánh cửa biết phía sau là lửa nhưng không còn quyền khóa nó lại.

“Tôi biết,” tôi đáp. Giọng tôi khàn, nên câu nói nghe nhỏ hơn ý định. “Vậy chúng ta đừng để câu chuyện bắt đầu bằng cha tôi. Hãy bắt đầu bằng anh Phạm Quốc Thịnh, bằng các gia đình đã chờ mười hai năm và bằng quyền được điều tra lại những dữ liệu bị xóa.” Luật sư Duy im một nhịp rồi nói ông đồng ý. Chị Chi ngẩng lên nhìn tôi, vẻ mặt của người sếp vừa muốn khen nhân viên rất có nghề vừa muốn nhét nhân viên đó vào chăn cho bác sĩ kiểm tra phổi.

Cuộc gọi kết thúc sau gần nửa tiếng. Minh Khang vẫn đứng ngoài cửa, không bước thêm một bước. Cuối cùng, anh nói trước: “Tôi sẽ về Dư Quang.” Tôi gật đầu. “Anh cần giữ dữ liệu nội bộ.” Anh nhìn tôi, giọng thấp và khàn. “Không chỉ dữ liệu. Bảo Lâm sẽ dùng việc cô nhận lời để biến mọi thứ thành cuộc chiến giữa cô và tôi. Nếu hắn làm được, nhóm nạn nhân sẽ bị kéo xuống phía sau. Tôi sẽ điều tra từ bên trong, mở quyền cho kiểm toán độc lập, khóa mọi truy cập có nguy cơ can thiệp chứng cứ và yêu cầu hội đồng ghi biên bản về giao dịch của Bảo Lâm.”

Tôi nghe từng chữ, cẩn thận hơn cả khi nghe một lời hứa. Vì lời hứa thường đẹp, còn biên bản thì hay xấu xí nhưng có ích. “Anh làm vậy vì Dư Quang hay vì tôi?” Tôi hỏi. Câu hỏi bật ra rất khẽ, nhưng nó khiến không khí quanh chúng tôi mỏng đi. Minh Khang nhìn phong bì trong tay mình, rồi gấp nó lại một lần nữa. “Vì sự thật. Và vì lần này, tôi không muốn dùng danh nghĩa bảo vệ cô để bắt cô đi theo hướng của tôi.” Câu đó không làm tim tôi mềm ra ngay. Nó chỉ khiến một phần rất nhỏ trong lòng tôi, phần từng bị bỏ lại ở phòng họp, ở kho cháy, ở tất cả những giây anh im lặng, ngẩng đầu lên một chút.

Hoài Phương hắng giọng. “Tôi xin phép chen vào phần thực tế: nếu anh Minh Khang thật sự muốn giữ dữ liệu, đừng báo trước quá rộng. Người muốn xóa chứng cứ thường có tai thính hơn người yêu cũ.” Minh Khang không phản bác. Anh chỉ gọi cho Đức “Gấu”, giọng sắc và ngắn: “Về trung tâm ngay. Tách bản sao log đêm Nam Cảng khỏi hệ thống vận hành, lưu tại kho pháp lý độc lập. Đừng để tài khoản của Bảo Lâm hoặc nhóm tài chính chạm vào bản gốc.”

Tên Bảo Lâm vừa vang lên, điện thoại của chị Chi rung lên. Chị nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi. “Có bài lên rồi.” Không ai hỏi bài gì. Trong thời điểm này, mọi thứ rung lên đều có khả năng là dao. Một trang tin tài chính vừa đăng bài với tiêu đề đủ dài để chứa cả ác ý lẫn mồi câu: “Con gái tài xế vụ Nam Thành trở thành đại diện nhóm nạn nhân, Dư Quang đối mặt nguy cơ bị lợi dụng trong tranh chấp quyền lực.” Bài viết nhắc cha tôi ở đoạn thứ hai, nhắc Minh Khang ở đoạn thứ ba, nhắc Quỹ Hạ Tầng Bắc An ở đoạn thứ tư, còn anh Phạm Quốc Thịnh và các nạn nhân Nam Thành chỉ được đặt ở cuối như phần chú thích buồn tẻ. Sạch. Lại là cái kiểu sạch của Bảo Lâm: lau mọi vết máu khỏi tiêu đề, chỉ để lại mùi tiền và tranh quyền cho người ta bận ngửi.

Tùng chửi thề rất nhỏ. Hoài Phương giật lại điện thoại để chụp màn hình lưu bằng chứng thời gian đăng. Chị Chi nhìn tôi. “Chúng ta không thể chờ đến sáng.” Nếu câu chuyện đầu tiên ngoài kia đã gọi tôi là con gái tài xế trước khi gọi những người chết là nạn nhân, thì im lặng thêm vài tiếng không phải nghỉ ngơi. Nó là nhường sân. Tôi kéo chăn ra, ngồi thẳng hơn. “Tôi không ra họp báo. Tôi ghi âm tuyên bố, chị Chi gửi kèm văn bản pháp lý của luật sư Duy, Hoài Phương đưa chứng cứ thời gian bài bẻ lái lên hệ thống lưu trữ. Tùng, em gọi bà Năm nói chị vẫn còn sống, đừng để sáng mai cả chung cư kéo nhau vào bệnh viện như đi cứu trợ lũ.”

Minh Khang đứng ở cửa, hỏi khẽ: “Cô cần tôi làm gì?” Trước đây, nếu anh hỏi câu đó, tôi sẽ nghi ngờ trong đó có kèm điều kiện. Đêm nay, tôi chỉ nhìn anh vài giây rồi nói thật. “Đừng đứng cạnh tôi.” Anh khựng lại rất nhẹ. Tôi nói tiếp trước khi câu đó biến thành một vết thương không cần thiết. “Không phải vì tôi muốn đẩy anh ra. Nhưng nếu anh xuất hiện bên cạnh tôi lúc này, Bảo Lâm sẽ có thêm bằng chứng để nói nhóm nạn nhân bị anh giật dây. Anh phải đứng ở phía Dư Quang, công khai chấp nhận điều tra từ vị trí của anh. Tôi phải đứng ở phía nạn nhân, công khai yêu cầu điều tra từ vị trí của tôi.”

Anh hiểu. Tôi nhìn thấy điều đó trong cách bàn tay anh buông nhẹ phong bì gửi Minh An xuống sát bên người. Một người đã quen lao vào mọi đám cháy để tự mình kéo người khác ra, đôi khi việc khó nhất lại là đứng lại đúng nơi mình nên đứng. “Được,” anh nói. “Tôi sẽ không đứng cạnh cô trước ống kính.” Một nhịp im lặng trôi qua, rồi anh thêm rất thấp: “Nhưng tôi sẽ không đứng ngược phía sự thật.”

Mười lăm phút sau, tôi ngồi trước camera điện thoại của Hoài Phương. Ánh đèn bệnh viện làm mặt tôi nhợt nhạt đến mức khỏi cần trang điểm cũng đủ tạo hiệu ứng đáng tin về tình trạng sức khỏe. Chị Chi đặt bản thảo trước mặt tôi, nhưng tôi không đọc nguyên văn. Tôi nhìn vào chấm camera nhỏ, tưởng tượng phía sau nó là những người đã nghe quá nhiều lời xin lỗi được viết sạch sẽ thay cho sự thật bẩn thỉu. “Tôi là Nguyễn An Hạ,” tôi nói. “Tôi nhận lời hỗ trợ truyền thông cho nhóm gia đình nạn nhân không phải để kết tội bất kỳ cá nhân nào trước pháp luật, mà để yêu cầu một việc tối thiểu: mọi dữ liệu liên quan phải được bảo toàn và điều tra độc lập. Người đã mất không thể tự đính chính, và người sống không có quyền dùng họ làm chú thích trong một cuộc tranh quyền.”

Tôi dừng lại vì cổ họng đau buốt. Hoài Phương không hạ máy. Chị Chi cũng không nhắc. Họ để tôi tự lấy lại hơi thở của mình. Tôi tiếp tục, chậm hơn. “Cha tôi từng bị kết án trong vụ Nam Thành. Tôi không phủ nhận điều đó. Nhưng chính vì tôi biết một bản án có thể đè lên một gia đình suốt mười hai năm, tôi càng hiểu mọi kết luận phải đặt trên chứng cứ đầy đủ, không phải dữ liệu bị xóa hay tiêu đề được mua đúng lúc.”

Khi đoạn tuyên bố được gửi đi, Minh Khang cũng đã rời bệnh viện. Trên màn hình tivi nhỏ treo góc phòng, kênh tin tức chuyển sang hình ảnh trụ sở Dư Quang. Anh đứng dưới logo vệt sáng mỏng trong đường hầm tối, áo sơ mi vẫn còn dấu nhăn của một đêm dài. Phóng viên hỏi có phải anh đang để một người có động cơ cá nhân tấn công công ty của mình hay không. Minh Khang nhìn thẳng vào ống kính. “Nếu Dư Quang trong sạch, điều tra độc lập sẽ chứng minh điều đó. Nếu Dư Quang có phần tối, người đầu tiên phải bật đèn là tôi.”

Tôi nhìn anh qua màn hình. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu có những người không nhất thiết phải đứng cạnh nhau mới gọi là cùng hướng. Có khi, một người phải đứng bên này ánh sáng, một người đứng bên kia, để bóng tối ở giữa không còn chỗ trốn.

Điện thoại tôi rung lên khi bản tin vừa kết thúc. Một số lạ. Tôi định đưa cho Hoài Phương kiểm tra trước, nhưng màn hình lại hiện thêm một tin nhắn chỉ có vài chữ: “Đừng tin hồ sơ xe thứ hai.” Tim tôi đập mạnh đến mức máy đo sinh hiệu bên cạnh kêu lên một tiếng ngắn. Ngay sau đó, số lạ gọi lại. Tôi bắt máy, không bật loa. Đầu dây bên kia có tiếng mưa rất xa, rồi giọng một người đàn ông khàn và run vang lên: “Cô An Hạ phải không? Tôi là người phát tín hiệu cứu hộ thứ hai năm đó.”