Chương 22 - Chương 22: Người đồng sáng lập sạch sẽ
CHƯƠNG 22. NGƯỜI ĐỒNG SÁNG LẬP SẠCH SẼ
Điện thoại của Minh Khang reo rất lâu giữa tiếng nước phun vào những mảng tôn còn âm ỉ đỏ. Cái tên Trần Bảo Lâm sáng trên màn hình, sạch sẽ đến mức gần như vô lý trong một đêm mà ai đứng quanh kho Nam Cảng cũng dính tro, dính khói. Minh Khang nhìn cuộc gọi ấy, rồi nhìn túi niêm phong trong tay Đức “Gấu”. Tôi ngồi bên xe cấp cứu, mặt nạ oxy đặt hờ trên mũi, cổ họng rát như có ai dùng giấy nhám kéo qua từng hơi thở. Nhân viên y tế đã nói tôi cần đến bệnh viện kiểm tra phổi. Nhưng con người đôi khi rất ngu theo những cách có hệ thống: biết mình vừa suýt bị kho cháy nuốt, vẫn muốn nghe xem kẻ đứng ngoài lửa sẽ nói gì.
Minh Khang bắt máy nhưng không bật loa. Bảo Lâm nói gì đó ở đầu dây bên kia, giọng nhỏ đến mức tôi chỉ nghe được những khoảng ngắt. Gương mặt Minh Khang không đổi, chỉ có bàn tay cầm điện thoại siết lại. Sau vài giây, anh nói: “Tôi đang ở hiện trường.” Lại im. Rồi anh đáp tiếp, giọng thấp và phẳng: “Không, tôi không gửi bản ghi vào server Dư Quang. Niêm phong bản gốc, giám định độc lập.” Đức đứng cạnh anh hơi nhướng mắt. Hoài Phương ở bên tôi lập tức cúi xuống điện thoại, chắc đang nhắn tin cho tuyến sao lưu độc lập.
Cuộc gọi kết thúc bằng một câu của Minh Khang: “Anh đến thì nói trực tiếp.” Anh hạ điện thoại xuống. Không ai hỏi Bảo Lâm đã nói gì. Có những câu trả lời chỉ cần nhìn cách người nghe im lặng là đủ biết đối phương vừa đẩy dao vào đúng vết thương nào. Minh Khang quay sang nhân viên y tế. “Đưa cô ấy đi kiểm tra.” Tôi kéo mặt nạ xuống, lập tức ho một tràng. “Tôi chưa đi được.” Anh nhìn tôi, trong mắt có một tia bất lực rất mỏng. “Cô vừa ngạt khói.” Tôi đáp bằng giọng khàn đến thảm: “Tôi biết. Phổi của tôi cũng đang viết đơn khiếu nại. Nhưng nhân chứng, bản ghi và mảnh 17P-CAM còn ở đây. Nếu tôi đi ngay, lát nữa có người sẽ nói tôi nghe nhầm, nhìn nhầm, hoặc bị khói hun đến mức trí nhớ cũng cháy theo.”
Hoài Phương đỡ lưng tôi, lườm Minh Khang trước khi anh kịp nói thêm. “Để cô ấy ngồi thêm mười phút. Tôi quay video liên tục. Nếu cô ấy ngã, tôi sẽ là người mắng, không cần anh tranh suất.” Đức “Gấu” ho khẽ. Minh Khang cuối cùng chỉ gật đầu. Anh không ép tôi đứng dậy, cũng không đưa tay chạm vào tôi. Tôi ghi nhận điều đó. Không phải tha thứ. Chỉ là ghi nhận rằng anh đang học cách không biến lo lắng của mình thành quyền kiểm soát người khác.
Hai mươi phút sau, Trần Bảo Lâm xuất hiện ở rìa vùng phong tỏa. Anh ta mặc áo khoác xám đậm, tóc gọn, giày không dính bùn, trên tay cầm một chiếc ô đen đã được gấp ngay ngắn. Trong khung cảnh xe cứu hỏa, cáng cứu thương, nhân viên kho ho sặc và những vệt nước đen chảy khỏi cửa kho, sự sạch sẽ của anh ta gần như là một lời khiêu khích.
Bảo Lâm đi thẳng đến chỗ Minh Khang, nhưng ánh mắt lướt qua tôi trước. Vẫn là nụ cười mềm, vẫn là giọng nói vừa đủ quan tâm để người ngoài nghĩ anh ta tử tế. “Cô An Hạ, tôi nghe nói cô bị ngạt khói. Cô nên đến bệnh viện ngay. Ở lại hiện trường lúc này không tốt cho sức khỏe, cũng không tốt cho tính độc lập của lời khai.” Tôi ngẩng lên nhìn anh ta. “Cảm ơn anh đã quan tâm đến phổi và lời khai của tôi cùng một lúc. Hiếm người đa nhiệm được như vậy.” Nụ cười của Bảo Lâm không tắt. Nó chỉ mỏng đi, như lớp kính vừa được lau sạch hơn.
Minh Khang bước lên nửa bước, chắn giữa tôi và Bảo Lâm không quá lộ liễu. “Đừng vòng vo.” Bảo Lâm nhìn anh, vẻ mặt gần như buồn bã. “Người vòng vo là cậu, Khang. Một bản ghi đi qua repeater phụ, dùng ID quản trị đã bị xóa, thu trong hiện trường hỗn loạn, lại được nghe bởi một nhóm người đang rất cần tìm thủ phạm. Cậu hiểu rõ hơn ai hết thứ đó chưa đủ sạch.” Anh ta nói chữ sạch rất nhẹ, nhưng nó rơi xuống đất nặng hơn cả mảnh tôn vừa sập. “Tôi không nói nó vô dụng. Tôi chỉ nói nếu cậu dùng nó để buộc tội tôi, người đầu tiên bị kéo xuống không phải tôi, mà là Dư Quang.”
Đây là cách Bảo Lâm giỏi nhất: không phủ nhận ngay, không nổi giận, không lao vào giải thích. Anh ta dựng một căn phòng pháp lý quanh mình, mỗi câu là một bức tường kính. Minh Khang cũng hiểu điều đó. Anh không đưa bản ghi ra, không hỏi câu ngớ ngẩn kiểu có phải giọng anh không. Anh chỉ nói: “Vậy giải thích lệnh khóa NC-GATE-02.” Bảo Lâm thở ra. “Tôi không ra lệnh đó. Nếu có giọng giống tôi, nghĩa là có người đang dùng giọng tôi. Nếu có ID cũ, nghĩa là hệ thống quản trị của chúng ta đã bị lợi dụng. Và nếu cậu đủ tỉnh táo, cậu nên hỏi ai hưởng lợi khi khiến hai đồng sáng lập của Dư Quang nghi ngờ nhau ngay trước một cuộc điều tra nội bộ.”
Tôi suýt bật cười, nhưng cơn ho đã làm thay. Bảo Lâm liếc sang, giọng vẫn nhã nhặn: “Tôi không có ý xúc phạm cô An Hạ. Nhưng từ ngày cô ấy xuất hiện, mọi thứ quanh vụ Nam Thành bị đào lên, dữ liệu rò rỉ, truyền thông bẩn bùng phát, rồi kho cũ cháy đúng lúc cô ấy đến. Khang, cậu có chắc mình đang điều tra sự thật, hay đang bị kéo vào nhịp cảm xúc của một người có quá nhiều lý do để hận bản án năm xưa?” Không khí quanh xe cấp cứu lạnh đi. Hoài Phương chửi rất nhỏ trong cổ họng.
Minh Khang không quay sang nhìn tôi. Anh nhìn thẳng Bảo Lâm. “Đừng dùng cô ấy để đổi chủ đề.” Bảo Lâm nhún vai. “Tôi đang dùng lý trí để giữ công ty này không sụp vì mặc cảm của cậu. Cậu đã mất Minh An, nên cậu sợ đến muộn thêm một lần. Tôi hiểu. Nhưng hiểu không có nghĩa là tôi để cậu biến Dư Quang thành vật bồi thường cho cô Nguyễn An Hạ.” Tôi kéo mặt nạ oxy xuống thấp hơn. “Anh nói đúng một phần. Tôi không phải Minh An. Tôi cũng không phải khoản nợ cảm xúc của Minh Khang. Nhưng nếu anh muốn biến tôi thành lý do để mọi người quên hỏi vì sao xe tải xám vào kho, vì sao camera cổng đông tắt, vì sao ID quản trị cũ sống lại đúng lúc có người cần khóa lối thoát, thì anh đang đánh giá hơi thấp nghề cũ của tôi.”
Nụ cười của Bảo Lâm dừng lại đúng một nhịp. Rất ngắn. Nhưng tôi thấy. Anh ta quay sang tôi, vẫn lịch sự: “Tôi chỉ lo cho cô. Mảnh nhãn cô nhặt được, 17P-CAM phải không? Một chứng cứ từng qua tay người không thuộc đội điều tra sẽ rất dễ bị bên kia phản bác.” Lần này, đến Minh Khang cũng nhìn anh ta. Tôi chậm rãi hít vào, để oxy lấp đầy phần phổi đang đau. “Tôi chưa nghe ai đọc đầy đủ mã đó trước mặt anh.” Bảo Lâm không hoảng. Anh ta chỉ mỉm cười nhạt. “Cô Hoài Phương quay video rất rõ. Tôi vừa xem bản gửi vào nhóm khủng hoảng.” Hoài Phương lập tức giơ điện thoại lên. “Tôi chưa gửi vào nhóm nào của Dư Quang. Tôi chỉ gửi cho Tùng, chị Chi và luật sư.”
Lần im lặng này không dài, nhưng nó đủ để tất cả những người quanh đó nghe thấy một tiếng khóa rất nhỏ bật ra trong bóng tối. Bảo Lâm nhìn Hoài Phương, rồi bật cười nhẹ. “Vậy có lẽ tôi nghe từ báo cáo miệng của đội hiện trường. Đêm nay quá nhiều luồng thông tin, tôi có thể nhầm.” Một người sạch sẽ luôn biết cách gọi dấu bùn trên tay mình là nhầm lẫn. Minh Khang bước tới gần anh ta hơn. “Từ bây giờ, anh không được truy cập bất cứ nhóm khủng hoảng nào liên quan Nam Cảng. Không được chạm vào server phụ, không được ra chỉ đạo hiện trường, không được liên hệ nhân chứng nếu không có pháp lý độc lập chứng kiến.” Bảo Lâm nhìn anh, nụ cười biến mất lần đầu tiên. “Cậu đang đình chỉ quyền của tôi bằng lời nói giữa hiện trường cháy?” “Tôi đang bảo toàn chứng cứ. Nếu anh trong sạch, anh sẽ muốn như vậy.”
Tôi không biết câu đó có làm Bảo Lâm đau không. Nhưng tôi thấy mắt anh ta tối đi. “Trong sạch không có nghĩa là để người khác trói tay mình, Khang. Nhất là khi người cầm dây đang bị một cô gái khiến cho quên mất công ty này được xây bằng mười hai năm máu và tiền của bao nhiêu người.” Minh Khang đáp rất khẽ: “Dư Quang được xây để cứu người. Không phải để đốt hồ sơ rồi gọi đó là bảo vệ hệ thống.” Bảo Lâm nhìn anh một lúc lâu. Khi anh ta nói lại, giọng đã thấp hơn. “Cậu không hạ được tôi bằng một bản ghi bẩn.” Minh Khang không chớp mắt. “Tôi biết.” “Vậy cậu định dùng gì?” “Những thứ anh đang vội chuyển đi.”
Điện thoại Minh Khang rung lên đúng lúc đó. Anh nhìn màn hình, vẻ mặt đổi rất nhẹ. Đức “Gấu” ghé mắt đọc, sắc mặt lập tức sa xuống. Hoài Phương nghiêng người về phía tôi, thì thầm: “Có chuyện rồi.” Minh Khang ngẩng lên nhìn Bảo Lâm. “Thư ký hội đồng vừa nhận thông báo từ bên lưu ký. Anh đã kích hoạt hồ sơ chuyển nhượng quyền biểu quyết và một phần cổ phần cá nhân sang Quỹ Hạ Tầng Bắc An. Thời điểm nhập lệnh: hai mươi ba giờ bốn mươi sáu. Khi kho Nam Cảng vẫn đang cháy.”
Mọi tiếng động quanh tôi như bị kéo xa ra. Bảo Lâm không phủ nhận. Đó mới là điều khiến sống lưng tôi lạnh. Anh ta chỉ chỉnh lại cổ tay áo, động tác bình tĩnh đến tàn nhẫn. “Tôi bảo vệ tài sản của mình trước rủi ro quản trị. Một CEO có thể hành động cảm tính thì cổ đông cũng có quyền tự vệ. Tất cả đúng điều lệ. Tất cả có hồ sơ. Tất cả sạch.” Anh ta nhấn chữ cuối cùng, rồi nhìn sang tôi. “Cô An Hạ, cô thấy không? Sự thật muốn sống sót cũng phải biết ký đúng giấy tờ.” Tôi nhìn người đồng sáng lập sạch sẽ ấy, nhìn tro đen bám trên tay mình, rồi bỗng hiểu vì sao cha tôi từng viết rằng phải nhìn kỹ phần sáng còn sót lại. Bởi bóng tối không phải lúc nào cũng bẩn. Có lúc nó mặc áo phẳng phiu, nói năng đúng quy trình, và chuyển cả con dao sang tên một quỹ đầu tư trước khi trời sáng.
