Chương 55 - Chương 55: Đơn Hàng Cuối Cùng
Chương 55: Đơn Hàng Cuối Cùng
“Nếu tôi bấm, nó lấy những gì?” Quân hỏi.
Ngón tay phải của anh vẫn đặt cách nút NHẬN ĐƠN một đốt. Tên Phạm Văn Đạt nằm phía trên, ngay ngắn như thể cha anh vừa nhập vào app rồi chờ con trai chạy tới. Quân biết đó chỉ là tên kéo từ chứng thư sở hữu. Người chết không đặt đơn. Hệ thống chỉ giỏi làm việc lạnh lùng trông giống phép màu.
Bùi Sơn không trả lời ngay. Tiếng gõ bàn phím dồn qua loa ngoài, rồi màn hình máy của Khải hiện thêm một bảng điều khoản từ cổng xác minh. “GPS liên tục, mã trạm phát sóng, trạng thái mạng, thời điểm quét niêm phong và lịch sử di chuyển của thiết bị nhận đơn. Nếu tắt định vị, đơn chuyển sang vi phạm chuỗi bàn giao.”
“Ai xem được?”
“Bên yêu cầu, bên tiếp nhận, đơn vị kiểm toán và nền tảng vận chuyển. Tài khoản đối tác của Minh Thịnh có thể xem phần trạng thái vì họ là đơn vị bị xác minh.” Sơn dừng một nhịp. “Nói dễ hiểu: Long không cần đoán anh đi đường nào.”
Duy nhìn điện thoại Quân. “Có thể dùng máy khác nhận không?”
“Tên người mang đã khóa với Quân.” Khải kéo điều khoản xuống cuối. “Đổi thiết bị phải xác minh lại người mang và có đồng ý của bên tiếp nhận. Họ sẽ kéo thủ tục tới sáng.”
Quân nhìn chiếc ghế trống An Nhiên từng ngồi. Nếu có mặt, cô sẽ bắt đọc hết những dòng nhỏ trước, không cho anh bấm chỉ vì cái tên của cha. Thói quen khó chịu ấy giữ anh khỏi biến cảm xúc thành một nút nhấn.
“Đọc tiếp.”
Sơn mở phần thời gian. Lệnh yêu cầu xác nhận nhận hàng trước ba giờ chiều. Khung giao chính thức mở từ bảy giờ sáng hôm sau và đóng lúc tám giờ mười lăm, sớm hơn mười lăm phút so với lúc khóa danh sách. Sau khi nhận, vật mang không được trả lại kho nếu không có biên bản hủy từ đơn vị kiểm toán. Người nhận đơn phải giữ thiết bị hoạt động; mất tín hiệu quá chín mươi giây sẽ tạo cảnh báo, nhưng không tự hủy chuỗi nếu có xác nhận tại điểm kiểm tra kế tiếp.
Quân nhìn đồng hồ. Hai giờ mười ba.
“Nghĩa là nhận bây giờ, tôi phải ôm nó qua đêm.”
“Đúng,” Khải nói.
“Phí lưu hàng tính thế nào?”
Anh quay sang quản lý kho. “Nếu bấm nhận rồi mới đóng gói, có sai chuỗi không?”
“Không, nếu toàn bộ quá trình được quay liên tục và đơn chỉ xác nhận người mang. Quyền kiểm soát vật chỉ chuyển khi anh quét tem cuối.” Người quản lý chỉ vào hai máy quay. “Nhưng từ lúc anh nhận đơn, mọi chậm trễ đều có dấu thời gian. Không được làm lại cho đẹp.”
Quân bảo Sơn ghi hình màn hình từ đầu, Khải in điều khoản, Duy đọc lớn mã lệnh, còn quản lý kho kiểm tra lại nguồn điện dự phòng. Anh gọi Hùng trước khi bấm.
Hùng nghe xong, hỏi: “Mày gọi để dặn tao đừng cứu mày à?”
“Tao gọi để dặn không ai chạy theo chấm xanh. Khi định vị bật, người của mình chỉ nhìn điểm họ đang giữ. Không đổi chỗ vì thấy tao tới gần. Không tụ lại quanh tao.”
“Rõ. Mỗi đứa làm cái cột mốc, không làm đoàn hộ tống.”
“Mẹ sao rồi?”
“Đang ngủ. Hoặc giả vờ ngủ để nghe tao nói điện thoại. Hai cách đều khỏe hơn mày.”
Quân định nhờ Hùng nói với bà rằng anh ổn, rồi thôi. Mẹ anh đã nghe quá nhiều lời nói dối loại đó. “Đừng nói gì. Khi bà hỏi, bảo tao đang giao hàng.”
Hùng im một nhịp. “Lần này giao cho đúng.”
Quân cúp máy. Anh đặt ngón cái lên màn hình.
Nút NHẬN ĐƠN lún xuống.
App hiện vòng quay màu xám, lâu đến mức Duy tưởng lệnh đã bị chặn. Sau đó một dòng chữ bật lên: TÀI KHOẢN GIAO HÀNG ĐANG TẠM KHÓA. ĐƠN NIÊM PHONG ĐƯỢC ỦY QUYỀN NGOẠI LỆ. Một cửa sổ xác minh khuôn mặt mở camera trước.
Quân thấy mình trên màn hình: tóc bết mồ hôi, quầng mắt thâm, vết xước bên má và áo khoác shipper bạc màu. Gương mặt từng bị app kết luận không đủ tin cậy để giao một hộp cơm giờ phải làm bảo chứng cho vật có thể kéo Minh Thịnh vào điều tra.
Anh giữ máy thẳng.
XÁC MINH THÀNH CÔNG.
ĐƠN HÀNG ĐÃ ĐƯỢC NHẬN.
Đồng hồ đếm ngược tới ba giờ xuất hiện ở góc màn hình. Bên dưới là dòng cảnh báo màu đỏ: THEO DÕI VỊ TRÍ KIỂM TOÁN ĐANG HOẠT ĐỘNG.
Ngoài cổng kho, một tiếng còi xe vang lên. Rồi thêm một tiếng nữa.
“Họ nhận thông báo rồi,” Duy nói.
“Vậy đừng cho họ thêm thứ gì ngoài thông báo.” Quân đặt điện thoại lên giá quay, màn hình luôn hướng vào camera. “Làm niêm phong.”
Quản lý kho đọc thời gian hai giờ mười bảy, đưa cận cảnh túi chứng cứ cũ và số tem vào hai máy quay. Khải kiểm tra biên bản trước khi Duy ký xác nhận tem còn nguyên. Chiếc kéo chỉ được đưa vào khung hình sau khi bốn người cùng đọc số. Một đường cắt gọn mở túi, không chạm vào tấm thẻ bên trong.
Thẻ công trình nằm dưới ánh đèn trắng, cũ và xước ở góc, nhẹ đến mức không giống thứ khiến người ta giả công văn phòng cháy và giữ một phóng viên. Quân không chạm vào nó. Người quản lý dùng găng chống tĩnh điện đặt thẻ vào túi bạc mới rồi cho vào hộp cứng có đệm. Khải đọc mã mirror, Sơn đối chiếu từ xa từng chuỗi ký tự.
Duy nhìn chiếc hộp. “Cha tôi tạo đường này để có ngày vật mang được đưa vào đại hội.”
“Cha anh tạo đường để lật Long,” Quân đáp. “Cha tôi chỉ bị dùng tên.”
Duy không phản bác. Hắn ký vào mục người yêu cầu tiếp nhận và lần đầu không nói cha mình muốn gì. Có lẽ hắn đã hiểu người chết không nên tiếp tục bị dùng làm lý do cho lựa chọn của người sống.
Quản lý kho dán tem thứ nhất qua nắp hộp, tem thứ hai qua khóa cạnh, rồi đặt hộp lên cân. Bốn trăm tám mươi sáu gram. Số cân được ghi vào biên bản, ảnh chụp và trường dữ liệu của đơn. Quân quét mã QR trên tem bằng điện thoại. App rung một lần, báo VẬT MANG ĐÃ LIÊN KẾT VỚI NGƯỜI GIAO.
Một dòng mới hiện ra: KHÔNG CHO PHÉP CHUYỂN NGƯỜI GIAO.
Khải đưa Quân bản giấy rút gọn, đặt trong túi nhựa trong suốt. “Bản này để xuất trình khi bị giữ. Bản đầy đủ tôi mang. Duy giữ giấy ủy quyền. Không ai cầm tất cả.”
“Còn mirror?”
“Ở hai nơi.” Khải không nói cụ thể. Quân cũng không hỏi. Kế hoạch chỉ có ý nghĩa khi mỗi người biết vừa đủ để không thể bị ép giao toàn bộ.
Hộp cứng được đặt dưới lớp xốp trong túi giao hàng cũ của Quân. Người quản lý luồn dây niêm phong qua khung túi và khóa hộp, khiến mọi can thiệp đều để lại dấu. Bên ngoài, đó vẫn là chiếc túi bạc màu đã theo Quân qua hàng nghìn địa chỉ.
“Đi xe của tôi,” Duy đề nghị. “Kính tối, có tài xế.”
“Xe anh đã nằm trong danh sách họ cần nhìn.” Quân đeo túi lên vai phải, thử trọng lượng rồi điều chỉnh dây để không kéo cổ tay trái. “Tôi đi xe tôi.”
Khải nói đường chính có ít nhất hai chốt nhìn. “App đã theo dõi, né còn ích gì?”
“Định vị cho họ biết tôi ở đâu, không cho họ biết tôi sẽ xử lý đoạn đường trước mặt thế nào.” Quân nhìn bản đồ giấy trên bàn. “Xe hơi bị chặn là cái phòng có bốn cửa khóa. Xe máy còn quay đầu được.”
Họ chốt thứ tự rời kho. Quân đi trước qua cổng hàng phía tây, nơi camera kho và camera đường cùng ghi được thời điểm xuất phát. Khải ra sau bảy phút bằng xe riêng, mang mirror và hồ sơ. Duy đi sau nữa, xuất hiện công khai ở cổng chính để kéo máy quay về tư cách cổ đông của hắn. Không ai đi sát Quân. Không ai gọi nếu không có thay đổi tại điểm quan sát.
Quản lý kho gọi bảo vệ mở cổng phía tây theo sổ trực. Quân đội mũ, kiểm tra pin còn bảy mươi hai phần trăm và gắn điện thoại lên giá trước tay lái. Màn hình đơn hàng không cho thu nhỏ; chấm xanh đứng giữa Kho Cảng Cũ, nối với trung tâm hội nghị bằng một đường xám.
Hùng gửi tin nhắn duy nhất: Cầu Bạch Đằng hai xe máy đã nổ máy. Hầm Nam Thành xe bảy chỗ đổi đầu. Cổng phụ hội nghị thêm bốn người mặc đồng phục mới.
Quân không trả lời. Anh cất bản giấy vào túi ngực rồi nổ máy. Chiếc xe rung lên không hùng hồn hơn bất kỳ buổi chạy đơn nào; chỉ người giao hiểu hôm nay mỗi lần tắt máy có thể là lần cuối anh còn quyền bật lại.
Cổng phía tây mở đủ một thân xe. Bên ngoài là đường dịch vụ chạy sát dãy kho lạnh, nắng chiều hắt xuống lớp nhựa loang dầu. Một người bán nước ở góc đường cúi đầu lau ly, không nhìn Quân nhưng nâng hai ngón tay: hai xe lạ ở phía bắc. Quân gật rất nhẹ rồi cho xe lăn qua vạch cổng.
Điện thoại rung liên tiếp.
Thông báo đầu từ app: ĐÃ RỜI ĐIỂM LẤY. CHUỖI BÀN GIAO ĐANG HOẠT ĐỘNG.
Thông báo thứ hai từ Sơn: Đừng đi tiếp. Có người đổi quyền xem.
Quân bóp phanh dưới mái che của kho lạnh, chưa ra đến giao lộ. Sơn gọi ngay, giọng nhỏ nhưng hụt hơi. “Trang theo dõi vốn chỉ dành cho các bên đã xác thực. Một tài khoản đối tác vừa tạo liên kết khách xem và đặt chế độ không cần đăng nhập. Tôi đang yêu cầu khóa, nhưng quyền đó phát từ phía Minh Thịnh.”
“Bao nhiêu người xem?”
“Lúc tôi mở là mười bảy.” Tiếng bàn phím dồn dập. “Bây giờ hơn ba trăm.”
Khải gọi chen vào. Hắn đã nhận ảnh chụp từ một trang tin thân Minh Thịnh. Dòng tiêu đề viết rằng một ‘đối tượng bị tố tống tiền’ đang vận chuyển vật chưa xác định về nơi tổ chức đại hội cổ đông. Bên dưới không phải ảnh cũ của Quân, mà là bản đồ trực tiếp.
Chấm xanh trên điện thoại anh chớp một lần. Số người theo dõi tăng từ ba trăm mười hai lên năm trăm tám mươi chín. Tên người gửi Phạm Văn Đạt, tên người giao Phạm Minh Quân, điểm lấy, điểm đến và vị trí hiện tại đều nằm trên cùng một trang.
Ở cuối đường dịch vụ, hai chiếc xe máy cùng bật đèn và rời lề.
Quân nhìn đường xám hệ thống vẽ sẵn tới trung tâm hội nghị. Rồi anh nhìn con hẻm chở cá bên trái, nơi bản đồ chỉ hiện một vệt trắng không tên.
Đơn hàng cuối cùng vừa rời kho.
Và cả thành phố đã được phát địa chỉ của người giao.
