Bỏ qua nội dung

Com Dem Hem Cu

Chương 33: Không Livestream Khóc Lóc

Chương 33: Không Livestream Khóc Lóc

Cái nồi canh vừa được đậy lại vẫn kêu lục bục rất khẽ, như một người muốn chen vào cuộc họp nhưng biết mình không có quyền phát biểu. Hạ Miên nhìn Dật, cây bút trong tay gõ hai cái lên mép máy tính rồi dừng. Câu hỏi của anh còn treo giữa căn bếp: nếu phản bài, cô đứng tên hay anh đứng tên. Đinh Mộc nhìn người này rồi nhìn người kia, miệng hé ra như muốn xin một đáp án dễ hơn, kiểu chỉ cần đăng một câu “quán chúng tôi trong sạch” là khách tự quay lại xếp hàng. Nhưng đời không phải nồi cơm điện, bấm nút là chín đúng giờ. Hạ Miên kéo máy tính về phía mình, giọng vẫn thấp. “Anh đứng tên. Đây là quán của anh.” Dật hỏi lại: “Còn cô?” “Tôi hỗ trợ cấu trúc, kiểm chứng chứng cứ, giữ câu chữ không tự đốt nhà.” “Nghe như nghề chữa cháy nhưng dùng bàn phím.” “Vì có người đang định dùng cái chảo nhà anh để chiên cả hẻm.”

Dật dựa hông vào bàn inox, hai tay khoanh trước ngực. Ánh đèn bếp làm bóng anh đổ dài xuống nền gạch ố vàng. “Tôi đứng tên được. Nhưng không livestream.” Đinh Mộc lập tức nhăn mặt. “Sao lại không? Bây giờ người ta thích xem mặt thật, giọng thật, mắt đỏ đỏ mới tin.” Dật liếc cậu. “Cậu tưởng danh tiếng quán là hành tím à, phi thơm lên là ai cũng thấy hấp dẫn?” Đinh Mộc vẫn cố cãi: “Nhưng nếu anh ngồi trước camera, nói rõ từng chuyện, cho họ xem bếp, cho xem hóa đơn…” “Rồi khóc à?” Dật hỏi. Cậu sững ra. Dật cười rất nhạt. “Tôi khóc cũng xấu. Khóc xong người ta lại bảo vệ sinh kém vì nước mắt rơi vào nồi canh.” Câu đó đáng lẽ phải buồn cười. Đinh Mộc lại cúi đầu, vì cậu hiểu anh đang đùa để khỏi phải nói rằng mình không muốn đem sự tủi thân đặt lên mạng cho người lạ chấm điểm.

Hạ Miên không cười. Cô mở một bản nháp trắng. “Không livestream cũng được. Nhưng bài viết phải có con người. Nếu chỉ đưa hóa đơn, camera, biên bản, nó sẽ lạnh như thông báo của phường. Người ta đang bị kích động bằng cảm xúc, anh không thể chỉ ném dữ liệu vào mặt họ.” Dật nhìn trang trắng. “Tôi có thể viết: quán tạm ngưng bán món thịt, chờ kết quả kiểm tra, kèm danh sách nguồn hàng và thời gian niêm phong.” “Đó là phần cần có,” Hạ Miên nói. “Nhưng anh còn phải nói vì sao anh không bán món thịt hôm nay dù có thể cãi rằng túi đó không phải của quán. Anh phải cho khách thấy nguyên tắc của anh.” “Nguyên tắc là thứ mình làm, không phải thứ mình khoe.” “Trong khủng hoảng, nếu anh không nói nguyên tắc của mình, người khác sẽ viết hộ anh một nguyên tắc bẩn hơn.”

Căn bếp im xuống. Ngoài cửa, xe bánh rán đầu hẻm lại đổ thêm mẻ dầu, tiếng bột rơi vào chảo nghe vui đến mức vô duyên. Dật kéo khăn lau qua mép bàn, chỉ cần tay có việc để làm. “Tôi không muốn lôi mẹ tôi vào.” Hạ Miên ngừng gõ. Dật nói tiếp, giọng bình thường đến mức gần như cứng. “Không viết ‘mẹ tôi dạy tôi nấu ăn sạch’, không chụp con dao cán gỗ. Mẹ tôi không sống lại để làm nền cho bài đính chính.” Hạ Miên nhìn anh rất lâu. Cô bực vì anh cứ giữ mọi thứ đau nhất trong lòng rồi gọi đó là lịch sự với người đã khuất. “Được. Không dùng mẹ anh. Không bán quá khứ. Nhưng anh phải dùng hiện tại. Khách có quyền biết hôm nay anh đã làm gì để bảo vệ họ.”

Dật đi ra kệ, lấy cuốn sổ nhập hàng, điện thoại lưu camera, bản chụp giấy niêm phong và danh sách món thay thế. Anh đặt từng thứ lên bàn như bày nguyên liệu trước khi nấu. “Có hóa đơn nhập thịt ba ngày gần nhất. Có ảnh kệ dưới trước giờ kiểm tra, nhưng góc này không thấy người đặt túi vào. Có tin nhắn báo tạm ngưng món thịt. Có bản chụp biên bản niêm phong, phần ghi chú túi thịt không có trong sổ kiểm kê.” Hạ Miên nhìn nhanh. “Đủ để viết phần trách nhiệm. Chưa đủ để kết luận ai cài.” “Vậy không kết luận.” Dật đẩy cuốn sổ về phía cô. “Không có chứng cứ thì không gọi tên.” Đinh Mộc mím môi. “Nhưng ai cũng biết là đám Quan Hạo.” Dật nhìn cậu. “Biết trong bụng khác với viết lên mạng. Bụng mình không bị kiện, bài viết thì có.”

Hạ Miên bắt đầu gõ. Tiếng phím rơi xuống nhanh và đều, giống dao thái hành trên thớt. Cô đọc từng đoạn cho Dật nghe: quán đã tạm ngưng món thịt ngay sau kiểm tra; toàn bộ nguyên liệu liên quan được niêm phong; khách có thể hoàn đơn không cần giải thích; quán sẽ công khai kết quả kiểm nghiệm khi có văn bản chính thức; các tài khoản lan truyền thông tin sai lệch được lưu lại để làm việc theo quy trình. Dật nghe đến câu “chúng tôi rất đau lòng khi bị hiểu lầm” thì giơ tay. “Bỏ đau lòng.” Hạ Miên ngẩng đầu, mặt không cảm xúc. “Anh là người hay cái thớt?” “Thớt còn biết đau khi bị chặt nhiều lần, nhưng nó không lên mạng kể.” Đinh Mộc cuối cùng cũng phụt cười, tiếng cười ngắn ngủn nhưng làm căn bếp bớt lạnh một chút.

Bản nháp thứ hai bớt mềm hơn. Dật bỏ “mong mọi người thông cảm”, thay bằng “mọi người có quyền thận trọng”. Anh bỏ “xin hãy tin quán”, thay bằng “quán sẽ cung cấp căn cứ để mọi người tự đánh giá”. Anh thêm một dòng: “Trong lúc chờ kết quả, chúng tôi chỉ bán các món không liên quan đến lô nguyên liệu đang được kiểm tra.” Hạ Miên đọc dòng đó, hơi thở nhẹ đi. “Câu này tốt.” “Vì nó không xin ai thương.” Cô sửa lại dấu câu, rồi chèn bốn ảnh chứng cứ theo thứ tự thời gian. Bên dưới, cô thêm đoạn về các bài đăng dùng chung câu chữ, nhưng chỉ nêu hiện tượng, không gọi tên người đứng sau. Đinh Mộc hỏi nhỏ: “Nếu đăng xong người ta vẫn chửi thì sao?” Dật đáp: “Thì họ chửi bằng dữ liệu mới. Ít ra mình nâng cấp chất lượng cuộc chửi.” Hạ Miên bóp trán. “Tôi xin anh đừng đưa câu đó vào bài.”

Chín giờ mười lăm, bài phản hồi được đăng trên trang của quán. Không ảnh mặt Dật, không nhạc buồn, không lời kể về mẹ, không câu nào cố khiến người đọc nghẹn cổ. Chỉ có tiêu đề ngắn: “Về thông tin kiểm tra nguyên liệu tại Cơm Đêm Hẻm Cũ tối nay.” Dưới bài, Hạ Miên ghim phần tóm tắt ba ý: quán tạm ngưng món thịt, chờ kết quả chính thức, lưu bằng chứng các nội dung sai lệch. Đinh Mộc ngồi sát điện thoại như canh nồi áp suất. Một phút đầu không ai bình luận. Phút thứ hai có người thả biểu tượng giận dữ. Phút thứ ba, một tài khoản lạ viết: “Nói hay lắm, bẩn thì vẫn bẩn.” Đinh Mộc bật dậy. Dật chỉ tay vào ghế. “Ngồi xuống. Cậu mà trả lời, tôi cho rửa nồi canh bằng bàn chải đánh răng.” Cậu ngồi phịch xuống, mặt đau khổ như vừa bị tước quyền công dân mạng.

Mười phút sau, bình luận bắt đầu chia hai luồng. Có người hỏi kết quả kiểm nghiệm bao giờ có. Có người đòi xem toàn bộ camera. Có người nói quán làm vậy là đúng, ít nhất không trốn. Có người kéo chuyện giải tỏa hẻm vào, y hệt bản thảo cũ. Hạ Miên chụp lại từng bình luận có dấu hiệu điều phối, gửi vào một thư mục riêng. Dật trả lời ba câu hỏi cần thiết, câu nào cũng ngắn: khi có văn bản sẽ công khai; camera liên quan sẽ cung cấp cho cơ quan chức năng; khách đã đặt món thịt hôm nay có thể hủy hoặc đổi món. Anh không trả lời lời mỉa mai, không giải thích lòng mình, không dùng chữ nào nghe như quỳ xuống. Đinh Mộc nhìn anh gõ, bỗng nói: “Anh Dật, anh đúng là không hợp khóc livestream.” Dật không ngẩng lên. “Tôi hợp thu tiền hơn.” “Hôm nay có mấy ai mua đâu.” “Vậy càng phải giữ nghề tay trái.”

Đúng lúc đó, màn hình hiện một bình luận dài. Người viết là tài khoản có ảnh đại diện mặc áo điều dưỡng, tên “Lan Ca Đêm”. Dật nhận ra cô gái thường mua cơm cho khoa trực, người vừa rồi đã đứng trước cửa rồi xin lỗi vì không dám mua. Bình luận của cô không bênh quán bằng những câu lớn. Cô chỉ kể rằng nhiều tháng qua, quán luôn ghi rõ món nào hết, món nào đổi nguyên liệu; có lần cô đặt nhầm phần có tôm cho đồng nghiệp dị ứng, Dật đã gọi lại hỏi kỹ dù lúc đó gần một giờ sáng; tối nay cô không mua vì khoa đang lo, nhưng cách quán tạm ngưng món thịt khiến cô thấy quyết định chờ kết quả là đúng. Cuối bình luận, cô viết: “Tôi không biết túi thịt kia từ đâu ra. Tôi chỉ biết một quán dám nói khách đừng mua nếu chưa yên tâm thì không giống nơi muốn giấu đồ bẩn.”

Đinh Mộc đọc xong, mắt đỏ lên thật sự. Hạ Miên im lặng, ngón tay dừng trên bàn phím. Dật nhìn bình luận ấy lâu hơn những bình luận khác. Anh không thấy nhẹ nhõm ngay. Một tiếng nói tử tế không thể rửa sạch cả chảo dầu bẩn người ta đã cố tình hắt lên quán. Nhưng nó giống một que diêm nhỏ trong đêm ẩm, chưa đủ sưởi ấm ai, chỉ đủ chứng minh lửa vẫn có thể cháy nếu được che gió. Bà Lưu từ ngoài cửa ló đầu vào, chắc đã đứng xem từ nãy. “Cô điều dưỡng đó nói đúng đấy. Cậu mà livestream khóc, tôi unfollow trước.” Dật thở ra. “Bà biết unfollow là gì à?” “Biết. Là nghỉ chơi văn minh.” Bà Lưu đặt một túi trứng lên quầy. “Mai nếu còn không bán thịt thì bán trứng. Tôi ghi sổ, đừng có làm mặt thiếu nợ tổ tiên.”

Mọi thứ tưởng như vừa dịu xuống thì điện thoại của Hạ Miên rung. Cô liếc màn hình, sắc mặt đổi rất nhanh. Người gửi là một biên tập viên cũ ở tòa soạn. Tin nhắn chỉ có một câu và một ảnh chụp màn hình: “Miên, có người đang hỏi bài phản hồi này có phải cô đứng sau không.” Trong ảnh, một tài khoản ẩn danh vừa đăng bài mới, kèm ảnh Hạ Miên ngồi trong quán từ mấy hôm trước, dòng chữ đỏ khoanh quanh mặt cô: “Phóng viên tuyến đêm cấu kết quán bẩn để tẩy trắng?” Hạ Miên tắt màn hình, nhưng Dật đã nhìn thấy. Căn bếp vừa ấm lên bằng một bình luận tử tế, lại bị kéo căng bởi một sợi dây khác. Dật đặt túi trứng xuống rất nhẹ. “Lần này,” anh nói, “họ không chỉ nấu tin đồn bằng dầu cũ nữa.” Hạ Miên nhìn lại anh, môi mím chặt. Ngoài đầu hẻm, chảo bánh rán vẫn sôi, còn trên mạng, một mẻ dầu mới vừa được đổ vào lửa.