Chương 31: Bản Kế Hoạch Năm Xưa
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 31: Bản Kế Hoạch Năm Xưa
Tôi đưa điện thoại cho Hoài Châu mà lòng bàn tay lạnh đến mức màn hình suýt trượt khỏi ngón tay. Tin nhắn của Hứa Gia Mộc nằm đó, ngắn và gấp, giống một vết rạch mở ra trên lớp băng bó tôi cố quấn quanh cái tên Tần Uyển suốt ba năm. Tôi từng tưởng câu “một mình” sẽ khiến mình giấu đi. Nhưng khi Hoài Châu đọc xong, tôi chỉ nói rất khẽ: “Tôi sẽ không đi một mình theo đúng nghĩa của anh ta.”
Hoài Châu không lập tức phản đối. Trước đây, anh sẽ tính toán rủi ro rồi đưa ra quyết định thay tôi bằng giọng bình tĩnh đến tàn nhẫn. Bây giờ, anh giữ điện thoại thêm vài giây, sắc mặt trầm xuống, nhưng câu đầu tiên anh hỏi lại là: “Cô muốn gặp bằng cách nào?”
Câu hỏi ấy khiến cổ họng tôi nghẹn đi. Tôn trọng không làm nguy hiểm biến mất, nhưng nó khiến tôi không còn cảm giác mình là vật chứng được người khác cất vào két sắt. Tôi phóng lớn địa chỉ Hứa Gia Mộc gửi tới: một kho lưu trữ quảng cáo cũ ở bờ nam Hoàng Phố. Tôi nói: “Tôi vào gặp anh ta. Anh ở ngoài phạm vi anh ta không nhìn thấy. Pháp chế chuẩn bị túi chứng cứ, niêm phong, máy ghi nhận thời gian. Lục Nghiên nhận định vị của tôi. Dĩ An chưa được biết.”
Hoài Châu nhìn tôi rất lâu. “Cô đang sợ.”
“Tôi vẫn sẽ sợ cho đến khi nghe xong đoạn sau chữ ký.” Tôi cố cười, nhưng khóe môi cứng lại. “Nhưng lần này tôi muốn sợ một cách có quy trình.”
Anh khẽ gật đầu. Không có lời thề bảo vệ khoa trương, không có cái nắm tay chiếm lấy quyết định của tôi. Anh chỉ gọi cho pháp chế, yêu cầu bảo toàn tin nhắn, lập biên bản thời gian, chuẩn bị camera hành trình, một xe không logo và một đội ở cách điểm hẹn đủ xa để không kích động nguồn tin.
Tối đó, Thượng Hải có gió. Xe dừng cách kho lưu trữ một con phố, phía trước là dãy nhà xám đã cũ, biển hiệu quảng cáo chỉ còn vết keo loang lổ trên tường. Hoài Châu đưa cho tôi một chiếc áo khoác mỏng và một hộp niêm phong rỗng có mã số pháp chế. “Khi cô nhận được thứ gì, đặt vào đây ngay.”
Tôi nhận lấy. “Nếu tôi gọi tên anh thì anh vào.”
“Nếu cô im lặng quá mười phút, tôi cũng vào.”
Tôi định nói anh đừng tự ý quyết định, nhưng câu ấy mắc lại khi tôi thấy ánh mắt anh. Ở đó không phải sự kiểm soát, mà là ranh giới cuối cùng của một người đã học cách lùi lại nhưng không thể đứng yên khi tôi thật sự gặp nguy hiểm.
Hứa Gia Mộc đứng ở tầng hai của kho lưu trữ, dưới ánh đèn trắng nhấp nháy. Anh ta gầy hơn lần cuối tôi gặp, áo sơ mi nhăn, mắt đỏ vì thiếu ngủ. Trong tay anh là một túi hồ sơ màu nâu và một ổ cứng nhỏ bọc trong giấy bạc chống nhiễu. Nhìn thấy tôi đi một mình, anh thở ra, nhưng chưa kịp nhẹ nhõm đã nhìn quanh rất nhanh. “Cố Hoài Châu đâu?”
“Ở nơi anh không nhìn thấy.” Tôi đặt hộp niêm phong lên chiếc bàn phủ bụi giữa phòng. “Anh yêu cầu tôi đến một mình vì sợ Cố Thừa Viễn, không phải vì muốn tôi chết một mình. Tôi đã đến. Bây giờ đến lượt anh nói rõ.”
Hứa Gia Mộc cười khan. “Cô giống mẹ cô hơn tôi tưởng.”
Câu ấy khiến tim tôi co lại. Tôi không thích người có lỗi nhắc đến mẹ bằng vẻ thân quen, nhưng tôi cũng nhớ mỗi lần Hứa Gia Mộc nói về Tần Uyển, anh ta đều dùng một sự kính trọng kỳ lạ. Tôi ép mình không ngắt lời.
Anh ta mở túi hồ sơ. Tờ đầu tiên là bản in cũ, góc giấy đã ố vàng, trên đầu có dòng chữ: “Phương án xử lý khủng hoảng danh tiếng – Dự án S-17”. Bên dưới là những mục được đánh số lạnh lẽo đến mức tôi nổi da gà: định vị đối tượng chịu trách nhiệm, chuyển hướng phẫn nộ công chúng, tái đóng khung người điều tra thành người thao túng dư luận, dùng cụm từ thống nhất “kẻ giết danh tiếng”. Tôi nhìn thấy chính cụm từ đã đè dưới cằm mẹ trong đoạn video bốn mươi bốn giây. Nó không phải lời bà tự nhận. Nó là nhãn được viết sẵn trong một bản kế hoạch.
“Hồi đó tôi phụ trách chiến lược nội dung,” Hứa Gia Mộc nói, giọng khàn. “Tôi không viết toàn bộ, nhưng tôi viết phần mô phỏng phản ứng công chúng. Tôi biết nếu kế hoạch chạy, bà Tần sẽ bị biến thành người không thể tự bào chữa. Nhưng khi ấy tôi tự nói với mình rằng tôi chỉ làm công việc, người phê duyệt mới là người quyết định.”
“Tên người phê duyệt ở đâu?” Tôi hỏi.
Anh lật đến trang cuối. Một khung phê duyệt nội bộ hiện ra trước mắt tôi. Có ba cấp xác nhận: chiến lược, pháp vụ, điều hành. Ô phê duyệt điều hành không ghi tên đầy đủ bằng chữ in, nhưng có mã quyền hạn P2-CTV, ngày ký điện tử, dấu thời gian và bên cạnh là chữ ký tay được quét vào hệ thống. Tôi đã thấy nét chữ ấy trong bản phê duyệt chiến dịch cũ, một nét chữ tròn, mềm, sạch sẽ như chủ nhân của nó chưa từng để tay dính máu. Cố Thừa Viễn.
Trong một giây, mọi âm thanh quanh tôi biến mất. Sự thật không lập tức cứu người đã chết. Nó chỉ đặt lên tay người còn sống một sức nặng khác: từ giây phút này, nếu tôi buông lơi, mẹ sẽ chết lần nữa.
“Đây có thể bị nói là bản in giả.” Tôi nghe giọng mình vang lên rất xa, bình tĩnh đến mức chính tôi thấy sợ. “Tôi cần tệp gốc, metadata, đường dẫn lưu trữ, người có thể xác nhận quy trình phê duyệt.”
“Trong ổ cứng có bản xuất từ hệ thống cũ, nhật ký chỉnh sửa, danh sách tài khoản phân phối và một đoạn video đầy đủ hơn.” Hứa Gia Mộc đẩy ổ cứng về phía tôi, nhưng không buông tay ngay. “Không phải bản duy nhất, nhưng là bản tôi giữ được. Tệp gốc của video nằm trong máy chủ hậu kỳ năm đó, tôi chỉ có bản sao chưa bị cắt đoạn 17:42 đến 18:26. Nó chưa đủ sạch để ra tòa ngay, nhưng đủ để pháp chứng lần ra máy chủ và người xuất bản.”
Tôi đặt ổ cứng vào hộp niêm phong, bấm khóa. “Đoạn sau chữ ký là gì?”
Hứa Gia Mộc nhắm mắt, như thể đã bị câu hỏi ấy đuổi theo rất nhiều đêm. “Bà Tần nói: ‘Nếu các anh cần một kẻ giết danh tiếng, tôi có thể ký vào đơn kiện những người bịa ra kịch bản này, chứ không ký nhận tội thay các anh.’ Đoạn sau bị cắt. Họ chỉ giữ lại phần trước để biến bà ấy thành người tự thú.”
Tôi không khóc ngay. Ba năm qua, tôi sợ nhất là một ngày sự thật chứng minh mẹ thật sự đã thỏa hiệp. Nhưng câu nói ấy không phải thỏa hiệp. Đó là phản kháng. Vậy mà chính phần đầu của lời phản kháng ấy lại bị cắt ra, mài sắc thành dao đâm vào tên bà.
“Tại sao bây giờ anh mới đưa ra?” Tôi hỏi.
“Vì tôi hèn.” Hứa Gia Mộc trả lời rất nhanh. “Vì Cố Thừa Viễn có danh sách những người từng tham gia, có hợp đồng phụ, có giao dịch chuyển qua Tân Nhuệ Số. Ai bước ra trước sẽ thành chủ mưu trong câu chuyện ông ta viết lại. Tôi đã nghĩ chỉ cần im lặng, tôi sẽ không bị kéo xuống. Nhưng hôm nay khi thấy họ dùng lại chính câu đó với mẹ cô, tôi hiểu ông ta chưa bao giờ định dừng.”
“Tôi không thể hứa anh sẽ vô tội.” Tôi nói. “Anh tham gia phần nào, anh phải chịu phần đó.”
“Tôi biết.” Anh nhìn tôi, mắt đỏ hơn. “Tôi không xin cô tha. Tôi chỉ xin cô đừng để người đã chết tiếp tục gánh tội thay người còn sống.”
Một tiếng động rất khẽ vang lên ngoài hành lang. Hứa Gia Mộc lập tức cứng người, tay chộp lấy túi hồ sơ còn lại. Có thể chỉ là gió. Cũng có thể không.
“Hết thời gian rồi.” Hứa Gia Mộc nhét vào tay tôi một tờ giấy nhỏ. “Mật khẩu phần một. Phần hai tôi sẽ gửi sau khi rời khỏi đây. Nếu tôi không gửi được, tìm người tài xế cũ từng đưa tài liệu cho Cố gia năm đó. Ông ấy biết chiếc xe nào đã chặn bà Tần trước buổi họp báo cuối cùng.”
Tôi muốn hỏi thêm, nhưng anh đã lùi lại. “Đừng đi cùng tôi. Nếu Cố Thừa Viễn biết cô nhận được thứ này trước khi pháp chứng sao lưu, ông ta sẽ đốt cả đường chứng cứ. Cô ra cửa chính. Tôi đi cầu thang sau.”
Khi tôi bước xuống tầng một, Hoài Châu đã đứng ngoài cửa sắt, không bước vào, đúng như đã hứa. Ánh mắt anh rơi xuống hộp niêm phong trên tay tôi, rồi lập tức quay lại mặt tôi. Anh không hỏi “lấy được không”, cũng không hỏi “có phải chú tôi không”. Anh chỉ nói: “Cô ổn không?”
Tôi lắc đầu. “Không ổn. Nhưng tôi có thứ mẹ đáng lẽ phải có từ ba năm trước.”
Hoài Châu đưa tay ra, rồi dừng lại giữa khoảng cách rất ngắn, như để tôi quyết định có đặt hộp chứng cứ vào tay anh hay không. Tôi chậm rãi đặt hộp niêm phong vào lòng bàn tay anh. “Đưa pháp chứng ngay. Biên bản ghi tôi là người nhận, anh là người chứng kiến chuyển giao. Không ai trong Thịnh Quang được mở trước khi có bên thứ ba.”
“Được.” Anh trả lời, không chậm một nhịp.
Điện thoại tôi rung lên. Tin nhắn mới từ Hứa Gia Mộc hiện trên màn hình: “Phần hai mật khẩu là ngày bà ấy từ chối ký.” Bên dưới là sáu con số. Tôi vừa chụp màn hình lưu bằng chứng thời gian thì một âm thanh chói gắt xé qua màn đêm phía cuối phố: tiếng phanh xe kéo dài, tiếng kim loại va vào nhau, rồi tiếng người hét lên từ hướng cầu vượt.
Hoài Châu quay phắt lại. Tôi cũng quay theo, tim rơi thẳng xuống. Trên bản đồ định vị, chấm nhỏ đại diện cho điện thoại Hứa Gia Mộc vừa dừng đột ngột giữa giao lộ ven sông. Ba giây sau, Lục Nghiên gọi tới, giọng cô ấy mất hẳn vẻ sắc sảo thường ngày: “Mạn Ninh, tuyến đường sau kho vừa có tai nạn. Nạn nhân bị xe tải ép vào dải phân cách. Biển số xe trong camera mờ, nhưng người bị thương… rất giống Hứa Gia Mộc.”
Gió đêm thổi qua, lạnh đến buốt xương. Tôi nhìn hộp chứng cứ trong tay Hoài Châu, rồi nhìn về phía ánh đèn đỏ xanh đang chớp loạn ở cuối phố. Bản kế hoạch năm xưa cuối cùng cũng rời khỏi bóng tối. Và ngay khi nó vừa tới tay tôi, người giữ phần còn lại của sự thật đã bị bịt miệng.
