Chương 19: Trở Về Vãn Thanh
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 19: Trở Về Vãn Thanh
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trên chiếc sofa trong phòng khách phía đông với cổ vai đau như vừa ngủ qua một đêm trong phòng chờ sân bay. Rèm cửa chưa kéo hết, ánh sáng xám nhạt của Thượng Hải lọt qua khe vải, phủ lên sàn gỗ một lớp lạnh mỏng. Có vài giây, tôi không nhớ mình đang ở đâu. Sau đó, cảm giác trống rỗng trước ngực quay lại trước cả ký ức: căn phòng sau thư phòng, tập hồ sơ “Bạch Lộ – Đông Á”, giọng Cố Hoài Châu nói qua cánh cửa rằng mẹ tôi không phải người như họ nói.
Điện thoại có hai tin nhắn chưa đọc. Một tin từ Lục Nghiên: “Tớ đang trên đường. Cậu ăn gì chưa?” Một tin từ Hoài Châu, gửi lúc sáu giờ mười hai phút: “Bản gốc đã niêm phong. Luật sư độc lập nhận bản lưu lúc chín giờ. Cô có quyền yêu cầu kiểm tra mã băm bất cứ lúc nào.” Không có câu “cô ổn không”, không có câu “tôi đưa cô đi”, không có lời nhắc phải trở về phòng ngủ chung. Tôi nhìn màn hình một lúc lâu, rồi chỉ trả lời Lục Nghiên: “Gặp ở Vãn Thanh.”
Khi xuống tầng, tôi thấy bữa sáng được đặt ở bàn nhỏ gần cửa sổ. Cháo còn nóng, bên cạnh là ly nước ấm và thuốc dạ dày quen thuộc. Tôi không cần hỏi cũng biết ai dặn. Sự chăm sóc của Cố Hoài Châu luôn giống anh: chính xác, lặng lẽ, không dư một chữ. Sáng nay, tôi vẫn ăn nửa bát cháo, vẫn uống thuốc, nhưng không để lòng mình mềm đi quá nhanh. Con người không thể vì một ly nước ấm mà quên rằng có người từng giữ chìa khóa của vết thương mình trong tay.
Trụ sở Vãn Thanh nằm ở tầng mười hai của một tòa nhà không quá mới gần đường Hoài Hải. Trước đây, ra khỏi thang máy, tôi đều nghe tiếng nhân viên tranh luận, tiếng máy in chạy, tiếng ai đó than khách hàng đổi brief vào phút cuối. Hôm nay hành lang yên hơn thường lệ. Sau đợt phong tỏa tài khoản và hủy hợp đồng, Vãn Thanh vẫn sáng, nhưng ánh sáng yếu đến mức người ta phải nhìn kỹ mới tin nó chưa tắt.
Lễ tân nhìn thấy tôi thì đứng bật dậy. “Phó giám đốc Tô.”
“Không cần thông báo.” Tôi đặt thẻ ra vào lên máy quét. “Hôm nay ai không thuộc bộ phận hồ sơ và kỹ thuật thì không vào kho lưu trữ. Mọi yêu cầu sao chép dữ liệu từ trước chín giờ sáng nay đều tạm khóa. Nếu có người hỏi, nói là lệnh của tôi.”
Cô ấy hơi khựng lại, nhưng lập tức gật đầu. Tôi biết trong mắt một số nhân viên, tôi đã không còn chỉ là phó giám đốc Vãn Thanh. Tôi là Cố phu nhân trên tiêu đề báo, là cô dâu hợp đồng, là người vừa bước ra khỏi biệt thự của Thịnh Quang rồi quay lại công ty nhỏ của mẹ. Nhưng ở Vãn Thanh, tôi không muốn làm phiên bản nào cả. Tôi chỉ muốn là con gái của Tần Uyển.
Lục Nghiên đến sau tôi mười phút, tóc buộc vội, áo khoác còn vương hơi lạnh ngoài đường. Cô đặt túi máy ảnh xuống bàn phòng họp nhỏ, rút ra một phong bì giấy kraft, một thẻ nhớ bọc trong túi chống tĩnh điện và mấy tấm ảnh đã in. “Ảnh người áo xanh ở bến phà đây. Thẻ nhớ là bản gốc từ máy ảnh của tớ, chưa chỉnh sửa. Tớ cũng mang laptop riêng, ổ cứng rời và túi niêm phong.”
“Tốt.” Tôi cầm tấm ảnh lên. Người đàn ông trong ảnh chỉ lộ nửa mặt nghiêng, chiếc áo khoác màu xanh rêu cũ bị đèn bến phà kéo thành một vệt tối. Trên cổ tay trái có một vòng dây màu đen, trên vai là túi vải in logo đã mờ. Trong điều tra truyền thông, không có người qua đường nào xuất hiện đúng thời điểm quá nhiều lần mà vẫn thật sự vô nghĩa.
Lục Nghiên nhìn quầng thâm dưới mắt tôi, giọng thấp hơn thường ngày. “Cậu và Cố Hoài Châu…”
“Tớ chưa muốn nói chuyện đó.”
“Được.” Cô dừng đúng lúc, không đào sâu. “Vậy nói chuyện dữ liệu. Kho lưu trữ của mẹ cậu ở đâu?”
Tôi dẫn cô xuống phòng hồ sơ cũ. Nơi này từng là phòng dựng phim tài liệu ngắn của mẹ. Sau khi bà mất, nó được chuyển thành kho lưu trữ bán số hóa: hồ sơ giấy, băng dữ liệu cũ và một ổ NAS nội bộ chỉ tài khoản quản trị cấp công ty mới mở được. Tôi đã nhiều lần vào đây để tìm hợp đồng, giấy phép, tư liệu thương hiệu. Hôm nay, khi mở đèn, nhìn những thùng tài liệu dán nhãn bằng nét chữ của mẹ, tôi mới nhận ra mình đã tránh căn phòng này lâu đến mức nào.
Trên kệ thứ ba từ dưới lên có một hàng hộp ghi “Dự án phim tài liệu – chưa phát hành”. Tôi đưa tay chạm vào nhãn “Mùa Bạch Lộ”, đầu ngón tay lạnh đi. Bạch Lộ không chỉ là tên trong hồ sơ Đông Á của Thịnh Quang. Nó từng là một dự án của Vãn Thanh. Mẹ tôi khi đặt tên dự án luôn có lý do: Bạch Lộ là tiết khí khi sương trắng xuất hiện, đẹp nhưng lạnh. Bà từng nói, có những sự thật cũng vậy, phải chờ đến lúc không khí đủ lạnh, người ta mới thấy nó đã bám đầy trên bề mặt.
“Tớ nhớ dự án này.” Lục Nghiên ngồi xổm bên cạnh tôi. “Năm đó cô Tần từng nói muốn làm về chuỗi phân phối nội dung xám giữa nền tảng, tài khoản tiếp thị và doanh nghiệp thuê ngoài. Nhưng sau đó dự án biến mất khỏi danh mục công khai.”
“Không phải biến mất.” Tôi rút hộp xuống. Bên trong có bản thảo đề cương, vài giấy phép phỏng vấn, danh sách nguồn tin chỉ ghi ký hiệu, và một tờ biên nhận thiết bị lưu trữ. “Nó bị chuyển vào nhóm chưa phát hành.”
Lục Nghiên lật tờ biên nhận, mắt lập tức sắc lại. “Đơn vị bàn giao: Đông Á Nội Dung. Người nhận tạm: Hứa Gia Mộc.”
Cái tên ấy rơi xuống căn phòng như tiếng kim loại va vào nền gạch. Hứa Gia Mộc đã nói mẹ tôi đụng vào thứ không nên đụng. Anh ta không nói rằng mình từng chạm tay vào chính thiết bị chứa dự án của bà.
Tôi không vội kết luận. Một cái tên trên biên nhận có thể là người giao, người nhận hộ, hoặc người bị kéo vào quy trình. Nhưng bất kể thuộc loại nào, nó cũng chứng minh tuyến “Bạch Lộ” không phải thứ Cố Hoài Châu tự tưởng tượng ra trong kho Đông Á. Nó bắt đầu từ Vãn Thanh, đi qua Đông Á, rồi bị chôn trong hệ thống Thịnh Quang.
Chúng tôi mở máy trạm nội bộ cũ ở góc phòng. Tài khoản quản trị của mẹ đã bị khóa theo quy trình sau khi bà mất, nhưng Vãn Thanh vẫn giữ tài khoản kế thừa hợp pháp do tôi quản lý. Tôi không phá khóa, không vượt quyền, chỉ yêu cầu hệ thống xuất danh sách thư mục ở chế độ đọc. Màn hình mất gần một phút mới hiện lên cây dữ liệu. Cuối danh sách có một thư mục bị ẩn, chỉ hiện khi chọn chế độ khôi phục chỉ mục: “VT_DOC_BAILU_OLD”.
Lục Nghiên ngồi thẳng dậy. “Bạch Lộ.”
Tôi bấm mở. Một cửa sổ cảnh báo hiện ra: “Thư mục đã từng bị đánh dấu lỗi đồng bộ. Có yêu cầu truy cập ngoài mạng vào ngày hôm qua, 23:41.”
Tôi và Lục Nghiên nhìn nhau. Hôm qua, 23:41, tôi còn đang ở trong căn phòng sau thư phòng của Cố Hoài Châu. Kho Đông Á vừa có yêu cầu ghi đè chỉ mục lần hai. Gần như cùng một thời điểm, kho lưu trữ cũ của Vãn Thanh cũng bị chạm vào.
“Rút mạng,” tôi nói.
Lục Nghiên không hỏi lại. Cô đứng dậy, kéo dây mạng khỏi máy trạm, còn tôi lập tức chuyển hệ thống sang chế độ ghi log cục bộ. Không có tiếng còi báo động, không có cảnh tượng màn hình nhấp nháy như trong phim. Chỉ có một dòng nhỏ hiện lên ở góc dưới: “Tác vụ đồng bộ thất bại.” Chính dòng chữ khô khan ấy khiến lưng tôi lạnh đi. Người muốn xóa quá khứ chỉ cần một quyền truy cập cũ, một lệnh đồng bộ, một khoảng đêm khi mọi người tin rằng dữ liệu đã ngủ yên.
Tôi lấy điện thoại quay lại toàn bộ màn hình, sau đó để Lục Nghiên chụp ảnh từng bước bằng máy ảnh của cô. Chúng tôi tạo bản ảnh đĩa chỉ đọc, ghi mã băm, niêm phong ổ cứng rời. Mỗi thao tác đều chậm đến sốt ruột, nhưng tôi không cho phép mình nhanh hơn. Mẹ tôi từng bị giết danh tiếng bằng những đoạn cắt rời rạc. Nếu tôi muốn kéo sự thật về, tôi phải bắt đầu bằng cách không tạo cho họ cơ hội nói rằng bằng chứng của tôi cũng rời rạc như vậy.
Khi bản sao hoàn tất, chúng tôi mới mở thư mục. Bên trong không có video hoàn chỉnh như tôi từng âm thầm hy vọng. Chỉ có vài file văn bản bị mã hóa, một file âm thanh hỏng, ba ảnh chụp bảng kế hoạch nội dung mờ đến mức không đọc được hết, và một file duy nhất còn nguyên dung lượng: “BAILU_source_final.enc”.
Tôi bấm thử. Hệ thống hiện hộp thoại yêu cầu mật khẩu. Bên dưới ô nhập là một dòng gợi ý do người tạo file để lại: “Mật khẩu: mã dự án phim tài liệu đầu tiên mẹ con mình cùng đặt tên.”
Trong khoảnh khắc đó, mọi âm thanh trong phòng biến mất. Tôi nhìn dòng chữ trên màn hình, cảm giác như mẹ đang đứng ở một nơi rất xa, dùng cách bình tĩnh nhất của bà để gọi tôi quay lại. Không phải Tô phó giám đốc, không phải Cố phu nhân, không phải người phụ nữ bị kéo qua từng tiêu đề ác ý. Chỉ là con gái của bà, đứa trẻ từng ngồi dưới chân bàn dựng phim và hỏi vì sao một dự án lại cần có tên.
Lục Nghiên không thúc tôi. Cô chỉ đặt nhẹ thẻ nhớ và tấm ảnh người áo xanh bên cạnh bàn phím. Tôi nhìn ảnh, nhìn file mã hóa, rồi nhìn tờ biên nhận có tên Hứa Gia Mộc. Ba mảnh ghép nằm cạnh nhau, chưa đủ thành câu trả lời, nhưng đủ chứng minh một điều: ngày mai của tôi không còn có thể quay lại bình thường nữa.
Ngoài cửa sổ phòng hồ sơ, trời bắt đầu đổ mưa. Những giọt nước đầu tiên gõ xuống kính, nhỏ và gấp, như tiếng ai đó đang kiên nhẫn gõ vào một cánh cửa đã đóng suốt ba năm. Tôi đặt tay lên bàn phím, nhập thử cái tên đầu tiên hiện lên trong trí nhớ.
Sai mật khẩu.
Hộp thoại rung nhẹ, lạnh lùng hiện thêm một dòng: “Còn hai lần thử trước khi khóa tạm thời.”
Tôi rút tay lại. Lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi sợ một câu trả lời không phải vì nó có thể chứng minh mẹ tôi sai, mà vì nó có thể chứng minh mẹ đã để lại sự thật ngay trước mặt tôi, còn tôi lại không nhớ được cách gọi tên nó.
