Bỏ qua nội dung

Chieu Hoa Than

Chương 59 - Chương 59: Sổ Lễ Máu Lạnh

Chương 59: Sổ Lễ Máu Lạnh

Ngọn đèn thứ hai cháy thấp hơn ngọn thứ nhất, tim bấc cong xuống như một nét móc đen. Tạ Uyển vẫn giữ ngón tay bên tên Từ Lan, không lật trang. Mực đã ngả nâu, dấu Lễ bộ mười hai năm trước ăn sâu vào thớ giấy; chỉ riêng ba chữ ở cột người nhận còn sắc, thẳng và lạnh, như vừa được viết trong đêm nay.

Mạnh cô cô nhìn rất lâu rồi mới nói: “Tên nằm trong sổ không phải lời nhận tội.”

“Nhưng cũng không thể coi như chưa từng nằm ở đây.” Tạ Uyển rút tay về. “Hòm thuốc hương không nhập sổ chính, giao đúng tháng Thục phi qua đời. Người nhận là Hoàng hậu. Ít nhất, lời ‘im lặng’ của nương nương không bắt đầu sau khi mọi việc đã xong.”

Bà không phản bác. Ngoài cửa sổ, tiếng đục đá từ phía Tây khố đã mờ đi, nhưng chưa dừng hẳn. Mỗi nhát cách nhau đều đặn, như người sửa nền biết mình còn bao nhiêu canh giờ để xóa một con đường. Trong phòng sổ, Tạ Uyển kéo đèn lại gần. Nàng không nhìn tên trước nữa mà nhìn những đường kẻ. Ba cột trên mặt giấy đều thẳng, song vạch ngang cuối dòng lại chạy quá mép chữ, biến mất dưới nếp gấp phía ngoài.

Nàng lật nghiêng cuốn sổ. Mép lá dày gấp đôi giấy thường.

“Mỗi trang là một tờ gấp,” nàng nói.

Mạnh cô cô dùng cây trâm đồng mỏng luồn vào khe mép. Không có hồ dán. Phần giấy phía ngoài mở ra, để lộ một cột thứ tư được giấu vào trong. Trên đầu cột chỉ có hai chữ nhỏ: “Vật đối.”

Dòng đầu lập tức đổi nghĩa. Hòm thuốc hương giao cho Từ Lan không phải một món lễ thất lạc. Ở cột kín, người ghi sổ viết: “Đổi lệnh thay trực Đông cung giờ Hợi; miễn tra xe Bắc sứ qua cửa Tuyên Đức.”

Tạ Uyển đọc lại hai lần. “Một hòm hương đổi lấy một lần mở cửa.”

“Và một phiên cấm vệ bị đổi khỏi Đông cung.” Giọng Mạnh cô cô khàn đi. “Năm ấy Thái tử phát bệnh ngay sau giờ Hợi. Thục phi ở lại Đông cung suốt một đêm. Ba ngày sau bà mới bắt đầu ho.”

Tên Từ Lan vì thế không sáng rõ hơn, chỉ trở nên nặng hơn. Hoàng hậu có thể đã nhận hòm để bảo vệ con mình; cũng có thể chính bà đổi phiên trực để hòm ấy vào được. Dù theo cách nào, bà đều biết có một món đồ không được phép xuất hiện trong sổ chính, và đã chọn giữ im lặng sau khi Thục phi chết thay cho một tai họa vốn hướng về Đông cung.

Tạ Uyển lật sang trang kế. Cột ngoài ghi lông điêu, gương đồng, long não, ngọc thô, những vật Bắc Yên vẫn dùng làm cống lễ. Cột kín không ghi vàng bạc. Nó ghi giờ mở cửa thành, tuyến đổi ngựa dịch trạm, số xe lương qua Tĩnh Bắc và tên những viên lại có quyền sao quân báo. Mỗi món lễ đi vào đều có một thứ của Đại Lương đi ra. Không có câu ép buộc, không có chữ phản quốc, chỉ có những dòng đối nhau ngay ngắn đến tàn nhẫn.

Một hộp gương đồng đổi lấy bản sao lịch tuần biên. Bốn tấm da điêu đổi lấy danh sách kho lương hai trấn. Sáu cân long não đổi lấy lệnh cho một người Bắc Yên mang thân phận nhạc công vào đoàn sứ. Ở cột người nhận, tên quan Lễ bộ, nội giám giữ cửa, lại viên Khách ty và người Thượng Y cục nối tiếp nhau. Có kẻ đã chết, có kẻ bị điều khỏi kinh, cũng có những người hiện vẫn đứng trong hàng nghi quan mỗi sáng.

“Quá nhiều người.” Mạnh cô cô khép bàn tay trên mép án. “Không phải một vụ giết người. Là một con đường được nuôi suốt nhiều năm.”

Tạ Uyển dừng ở trang thứ sáu. Một dấu son vuông nhỏ nằm bên dòng “bảy hộp kim sức Bắc nghi”. Dấu đã mờ, nhưng nét khuyết ở góc phải nàng từng thấy trên những phiếu Tưởng Thừa Ân phê tại Lễ bộ. Cột người nhận không ghi tên hắn, chỉ ghi “Tưởng thị lang”. Cột kín viết: “Đối bản luân phòng ba trấn, sao một lần, hoàn trước tháng tám.”

Mười hai năm trước, Tưởng chưa đứng đầu Lễ bộ. Hắn đã dùng chính danh mục lễ vật làm đường nhận và trả tin quân cơ. Hòa thân lần này không phải ý nghĩ mới nảy ra khi Bắc Yên đưa quốc thư. Nó là một nghi thức cũ được làm lớn hơn, kín hơn, và đủ trang trọng để không ai dám hỏi một hòm lễ nặng hơn quy chế vì sao.

Ở giữa cuốn sổ có một tờ giấy rộng gấp ba, buộc bằng sợi chỉ đen đã giòn. Tạ Uyển tháo nút, mở từng nếp. Trên cùng là bốn chữ “Bắc nghi phụ danh”. Bên trái liệt kê mười hai hòm lễ của đoàn sứ năm ấy; bên phải là trọng lượng, dấu niêm và người chịu trách nhiệm. Hòm thứ nhất lông điêu, hòm thứ hai gương đồng, hòm thứ ba dược hương, hòm thứ tư ngọc chưa mài. Hòm thứ bảy để trống tên vật, chỉ ghi “không được cân lại sau khi nhập Tây khố”.

Hơi lạnh từ đầu ngón tay chạy lên cổ tay Tạ Uyển. Danh sách tùy giá hiện tại cũng bắt đầu bằng đúng bốn món ấy. Hòm thứ bảy hiện tại cũng không đề tên, được Tưởng tự tay niêm, sau trận cháy lại đổi thành hòm chứa nghi vật chờ hợp kiểm. Trật tự không hề ngẫu nhiên. Người lập danh mục lần này đã chép lại khuôn của mười hai năm trước, chỉ thay số lượng và tên người đứng sổ.

Nàng đặt bản phụ danh cạnh tập danh mục tiễn giá đang mang theo. Mỗi hàng cách nhau cùng một khoảng. Cả lỗi viết chữ “não” thiếu một chấm cũng lặp lại ở hai bản, dù cách nhau mười hai năm.

“Một người chép theo bản cũ,” Mạnh cô cô nói.

“Hoặc một người muốn những ai biết bản cũ nhận ra.” Tạ Uyển nhìn hòm thứ bảy. “Sổ này không chỉ ghi việc đã qua. Nó là mẫu cho cuộc trao đổi hiện tại.”

Ngoài phòng bỗng có tiếng chân chạy đến. Mạnh cô cô gấp tờ phụ danh lại trong một động tác, còn Tạ Uyển khép cuốn sổ dưới tập phiếu trâm. Người trực đêm dừng ngoài rèm, không dám bước vào, chỉ bẩm rằng Lễ bộ vừa truyền đổi giờ hợp kiểm. Vì công đạo thứ bảy đang sửa, Khôn Ninh và Chiêm sự phủ sẽ đến Tây khố sớm hơn nửa canh. Đồng thời, Đông cung xin một bản danh mục lễ tiễn giá trước giờ Dần để Thái tử duyệt thứ tự nghi vật.

“Người nào truyền lời Đông cung?” Tạ Uyển hỏi.

“Lương chưởng sự sai tiểu nội giám đến. Phiếu xin đã đặt ngoài án.”

Tạ Uyển bảo người trực lui. Mạnh cô cô kéo phiếu vào bằng đầu thước. Chữ ký phía dưới là Lương Khải, chưởng sự Đông cung, người vẫn thay Thái tử nhận sổ nghi lễ trong những ngày đại triều. Nét “Khải” kết bằng một móc dài, rất dễ nhận. Tạ Uyển nhìn một lần rồi đặt phiếu sang bên. Đông cung có quyền xin danh mục; từ chối lúc này chỉ khiến người ta hỏi vì sao Nội Lễ ty chậm giao.

Nàng lấy bản sao đã chuẩn bị, đóng dấu giờ nhận và giao người trực mang đi. Mọi động tác đều đúng phép. Chỉ đến khi tiếng chân xa hẳn, hai người mới mở sổ lại. Thời gian còn ít hơn trước, nhưng Tạ Uyển không đọc theo thứ tự nữa. Nàng kiểm tra những trang có dấu gấp ở góc, vì đó là cách người làm sổ đánh dấu mục chưa kết.

Trang thứ chín ghi một hòm dược hương được tách làm hai gói. Một gói chuyển vào Đông cung y phòng, một gói giao Thượng Y cục ngoài sổ. Cột kín ghi “bệnh án dùng ngày cũ, không ghi phát hương”. Trang sau là lụa liệm, dầu tắm và một bộ kim bạc cho tang nghi Thục phi. Mọi thứ đã được chuẩn bị trước ngày chết ghi trong bệnh án hai ngày.

Mạnh cô cô nhắm mắt. Bà từng nói ngày chết bị sửa, nhưng đến lúc nhìn thấy cả đồ tang được lập trước, sắc mặt bà mới thật sự mất hết huyết sắc.

“Sổ này không dính một giọt máu,” Tạ Uyển nói rất khẽ. “Nhưng người viết đã tính cả ngày người ta phải chết.”

Bà mở mắt, giọng trở lại cứng: “Chép những dòng cần giữ. Không được mang nguyên cuốn đến gặp bất kỳ ai. Một cuốn sổ lấy từ mật hòm có thể bị gọi là giả. Muốn nó thành chứng cứ, phải tìm được người, phiếu và vật còn sống để đối.”

Tạ Uyển lấy giấy mỏng, chỉ chép ngày, số hòm, dấu niêm và những tên còn có thể truy. Nàng không chép lời suy đoán về Hoàng hậu. Với Từ Lan, nàng ghi nguyên văn cả cột ngoài lẫn cột kín, để sự mơ hồ còn nguyên. Với Tưởng, nàng ghi hình dấu khuyết và chức danh năm ấy. Với hòm thứ bảy, nàng chép cả lỗi chữ lặp lại trong danh sách hiện tại. Đó là những mắt xích có thể đặt trước người khác mà không cần họ tin lời nàng.

Khi chỉ còn ba trang cuối, tiếng mõ báo cuối canh ba vọng qua mái. Tạ Uyển lật nhanh hơn, rồi dừng lại ở một dòng có dấu mực đen khác hẳn những dòng trước. Dòng ấy ghi sau đêm Thái tử phát bệnh một ngày: “Một gói hương tuyết, một thẻ cửa Tuyên Đức, giao Đông cung tiểu giám lĩnh.”

Cột kín viết: “Đổi bản sao tuyến tuần Bắc môn; người lĩnh biết hương đã chuyển.”

Cột người nhận có một cái tên.

Lương Khải.

Tạ Uyển đặt phiếu xin danh mục Đông cung vừa nhận bên cạnh trang sổ. Lương Khải năm ấy là tiểu giám giữ sổ cửa Đông cung; nay hắn là chưởng sự thay Thái tử nhận mọi phiếu nghi lễ. Không thể là một cái tên tình cờ đi ngang hai cuốn sổ cách nhau mười hai năm.

Người đang đứng gần Thái tử nhất không chỉ biết hòm thuốc hương từng đi qua Đông cung. Hắn đã ở trong đường trao đổi ấy từ đêm Thục phi bắt đầu chết.