Chương 51 - Chương 51: Hai Nửa Ngọc Ấn
Chương 51: Hai Nửa Ngọc Ấn
Đầu trầm cuối cùng gãy xuống trong lư đồng sau khi bóng áo huyền đã khuất khỏi hành lang. Hạt châu trước rèm còn rung rất nhẹ, nhưng trong chính điện không ai cử động. Tạ Uyển nhìn bàn tay Chiêu Nghi vẫn đặt trên chiếc trâm ngọc cũ. Đường nứt ngang hoa văn bán nguyệt không còn giống một vết thương trên di vật nữa; dưới lời nhắc của Thái tử, nó hiện ra như một đường khóa đã bị giấu suốt mười hai năm.
Chiêu Nghi tháo trâm khỏi tóc. Mái tóc đen trượt xuống vai một đoạn, nàng không gọi A Nhiễm đến sửa, chỉ đặt vật ấy lên khăn lụa giữa án. “Mẫu phi từng dặn ta không cho thợ chạm vào chỗ nứt này. Khi ấy ta tưởng người sợ họ làm hỏng đồ cũ.”
Tạ Uyển đưa trâm lại gần ngọn đèn. Phần chuôi bằng bạc đã xỉn màu, nhưng một vòng chỉ bạc mảnh dưới cánh hoa vẫn sáng hơn những chỗ khác. Nàng dùng đầu kim lễ nâng nhẹ mép chỉ, không cạy, chỉ thử độ lỏng. Cánh hoa xoay đi chưa đầy nửa vòng thì phát ra một tiếng khô rất nhỏ. Miếng ngọc bán nguyệt tách khỏi chuôi trâm, để lộ bên dưới một rãnh vuông được mài phẳng.
A Nhiễm vừa bước tới đã khựng lại. Chiêu Nghi tự tay nhận lấy miếng ngọc, ngón cái lướt qua mặt sau. Trên đó không phải hoa văn trang sức, mà là những đường triện chìm bị cắt dở ở cạnh thẳng. Một nét cong dừng đúng mép, hai rãnh nhỏ chạy song song rồi mất hút, rõ ràng phải nối với một phần khác mới thành hình hoàn chỉnh.
“Không phải trâm được làm từ ngọc vỡ.” Tạ Uyển nói. “Người ta làm trâm để giấu miếng ngọc này.”
Chiêu Nghi nhìn phần chuôi rỗng. “Và mẫu phi dùng nó áp vào khóa hòm.”
Tạ Uyển lấy một tờ giấy kê vật phẩm chưa dùng, quệt lớp son cực mỏng từ hộp niêm rồi đặt mặt triện xuống. Nàng không ấn mạnh. Khi nhấc ngọc lên, trên giấy chỉ còn một nửa đồ hình: vòng ngoài giống dấu ấn của kho mật, bên trong là ba nét gãy không đọc thành chữ. Nàng từng thấy loại khóa tương tự trên hòm sắc phục tế miếu. Hai miếng phù phải ghép đúng rãnh, vừa làm dấu nhận vật, vừa đẩy hai lẫy bên trong. Thiếu một nửa, dù có biết vị trí hòm cũng không thể mở mà không phá khóa.
Phá khóa sẽ để lại dấu. Với một mật hòm ở Lễ bộ, dấu ấy đủ để Tưởng biến người tìm chứng cứ thành kẻ trộm công văn trước khi bên trong được kiểm. Thục phi chia ấn không phải để làm khó người đến sau, mà để buộc hai người cùng đồng ý. Tạ Uyển hiểu điều đó, đồng thời cũng hiểu vì sao món đồ đã nằm trên tóc Chiêu Nghi nhiều năm mà chưa ai dám dùng.
“Điện hạ còn nhớ ai từng chạm vào trâm sau khi Thục phi mất không?” nàng hỏi.
Chiêu Nghi im lặng một lúc. Ánh sáng trên miếng ngọc lay theo đầu ngón tay nàng. “Ngày đưa linh cữu ra khỏi Vĩnh Ninh, ta làm rơi trâm ở bậc cửa. Mạnh cô cô nhặt lên. Bà tháo chuôi, thay sợi chỉ bạc rồi tự tay cài lại cho ta. Bà nói từ đó về sau, dù trâm gãy cũng không được giao cho người khác sửa.”
“Còn trước đó?”
“Có một lần mẫu phi mở hòm thuốc cho Thái tử.” Chiêu Nghi khép mắt, như lần theo một ký ức đã phủ quá nhiều lớp bụi. “Ta đứng sau bình phong. Mẫu phi đặt một miếng ngọc lên khóa, Mạnh cô cô đặt miếng còn lại. Khi hai người rút tay, hòm mới bật. Ta chỉ nhớ hai tiếng ngọc chạm nhau. Sau đêm ấy, mẫu phi cho gắn một nửa vào trâm của ta.”
A Nhiễm hạ giọng: “Vậy nửa kia ở chỗ Mạnh cô cô?”
Tạ Uyển không đáp ngay. Ký ức của một đứa trẻ có thể chỉ đúng người, nhưng chưa đủ thành chứng cứ Thái tử yêu cầu. Mạnh cô cô từng phục vụ Thục phi, lời của bà vẫn có thể bị gạt thành lời người cũ Vĩnh Ninh. Chỉ khi hai nửa ngọc ghép được, mở đúng mật hòm tại nơi độc lập với Tạ gia và công chúa, thứ trong hòm mới có thể nối năm Thừa Đức thứ tư với mảnh lụa hôm nay.
Thời hạn trước giờ Thìn ngày mai không cho phép họ vòng qua nhiều lớp người. Nhưng gọi Mạnh cô cô đến vì một bí mật sẽ lập tức khiến nữ quan của Hoàng hậu ngoài rèm sinh nghi. Tạ Uyển nhìn chiếc trâm đã tháo, rồi nhìn sổ sửa soạn trên án. “Chiều nay có buổi kiểm lại trang sức thường lễ trước khi tiếp sứ. Trâm này đã lỏng chuôi, theo lệ phải do người quản sổ cũ xác nhận có được thay hay không. Thần sẽ gửi phiếu xin Mạnh cô cô đến kiểm vật. Lý do ghi trên giấy sẽ không có gì ngoài một món trang sức hỏng.”
Chiêu Nghi đặt miếng ngọc trở lại chuôi nhưng không xoay kín. “Cô cô sẽ biết ngay chúng ta đã phát hiện.”
“Vâng.”
“Nếu bà không muốn nói?”
Tạ Uyển gấp tờ in son làm đôi, che nửa đồ hình vào trong. “Thì ít nhất chúng ta biết sự im lặng ấy đang giữ điều gì.”
Chiêu Nghi nhìn nàng. Sự hy vọng vừa dâng trong mắt không sáng hẳn, chỉ mỏng như đường nắng lọt qua rèm. “Tạ chưởng lễ vẫn định dùng lễ gọi người giữ bí mật đến trước mặt chúng ta.”
“Thần chỉ còn thứ ấy dùng được.”
“Không.” Chiêu Nghi tự cài lại trâm, bàn tay vòng qua tóc rất chậm. “Cô còn có ta. Phiếu gọi người cứ để danh ta cùng ký. Mạnh cô cô nếu muốn trách, phải trách cả hai.”
Tạ Uyển không khuyên nàng rút tên. Sau cuộc gặp với Thái tử, điều nàng sợ nhất không còn là Chiêu Nghi liều, mà là mình lại vô thức giữ hết quyền quyết định rồi gọi đó là che chở. Nàng đặt con dấu chưởng lễ dưới hàng chữ xin kiểm vật, chừa cạnh bên một khoảng. Chiêu Nghi dùng ấn riêng của Vĩnh Ninh đóng xuống, hai dấu son đứng song song nhưng không chạm nhau.
Mạnh cô cô đến khi bóng nắng mới vượt qua chân cột phía đông. Bà mang theo sổ vật dụng cũ của Vĩnh Ninh và một hộp dụng cụ nhỏ, sắc mặt vẫn nghiêm như mọi lần kiểm lễ. Nữ quan của Hoàng hậu theo đến tận cửa. Tạ Uyển không mời người ấy vào, chỉ nói việc kiểm đồ riêng của công chúa không được phép có người ngoài Nội Lễ ty đứng sát án. Căn cứ đúng lệ, người kia đành lùi sau rèm, đủ gần để biết họ đang nói nhưng không nghe rõ từng chữ.
Mạnh cô cô mở sổ, không nhìn Chiêu Nghi lâu. “Trâm nào hỏng?”
Chiêu Nghi tự tháo nó đặt xuống. “Chiếc này.”
Bàn tay đang lật trang của Mạnh cô cô dừng lại. Sự dừng ấy chỉ bằng một nhịp thở, nhưng Tạ Uyển đã nhìn thấy. Bà đóng sổ, kiểm phần cài tóc, rồi xoay chuôi trâm. Khi cánh hoa bạc vừa lỏng, bà lập tức xiết lại, mạnh đến mức khớp bạc kêu khẽ.
“Không hỏng.” bà nói. “Chỉ là dùng lâu nên lỏng. Điện hạ đổi chiếc khác.”
“Mẫu phi bảo ta không được đổi.” Chiêu Nghi đáp.
“Người đã mất nhiều năm. Lời dặn về một chiếc trâm không nên nặng hơn an nguy hiện tại.”
“Cô cô biết trong đó có gì.”
Mạnh cô cô đặt trâm trở lại khăn, không thừa nhận cũng không phủ nhận. “Nô tỳ biết có những vật càng giữ nguyên càng ít người chết.”
Tạ Uyển mở tờ giấy in son, để nửa đồ hình lộ ra. “Mảnh lụa tuyến bắc đang được Võ bị thư phòng đối chiếu. Trước giờ Thìn mai, Thái tử cần một vật nối được hồ sơ năm xưa với chứng cứ hôm nay. Nếu không có, Kinh Triệu sẽ lại nắm toàn bộ án. Tạ Hành sẽ bị ép đối chất, còn mật hòm nếu tồn tại cũng có thể bị chuyển đi.”
“Cô đang lấy em trai mình ép ta?” Mạnh cô cô hỏi, giọng không cao.
“Không.” Tạ Uyển gấp tờ giấy lại. “Thần nói để cô cô biết cái giá của việc chờ. Nhưng lựa chọn vẫn là của cô cô.”
Chiêu Nghi kéo chiếc trâm về phía mình. “Còn ta không xin cô cô cứu Tạ gia, cũng không xin cô cô trả nợ mẫu phi. Ta chỉ hỏi một điều: năm ấy người chia ngọc vì muốn chôn chứng cứ, hay vì muốn giữ nó đến khi có hai người cùng chịu trách nhiệm mở hòm?”
Mạnh cô cô nhìn nàng. Trong ánh mắt già nua ấy có một thoáng đau quá sâu để gọi thành sợ hãi. “Điện hạ giống Thục phi ở chỗ luôn nghĩ mình có thể chọn đúng người cùng đi vào chỗ chết.”
“Nếu mẫu phi đã chọn sai, cô cô càng nên nói để ta không lặp lại.”
Ngoài rèm, tiếng vạt áo của nữ quan Hoàng hậu khẽ sột soạt. Mạnh cô cô đưa tay thu hộp dụng cụ, rõ ràng muốn kết thúc việc kiểm. Chiêu Nghi không giữ bà, chỉ tháo miếng ngọc khỏi trâm lần nữa rồi đặt ngay ngắn giữa án. “Cô cô có thể mang nó đi. Nhưng nếu người không nói, ta sẽ đưa nửa này cho Chiêm sự phủ lập biên mục. Khi ấy ai từng biết ngọc ấn sẽ biết chúng ta đã tìm đến cửa hòm, và phần còn lại trong tay người cũng không còn an toàn.”
Tạ Uyển quay sang. Nước đi ấy nguy hiểm, nhưng không phải lời dọa trống. Một khi nửa ngọc được công khai thành vật chứng của Đông cung, Tưởng không thể lấy nó âm thầm; đổi lại, Mạnh cô cô sẽ bị đẩy ra ánh sáng. Chiêu Nghi đã đặt cả hai cái giá lên bàn, không giấu phần nào.
Mạnh cô cô bất ngờ chụp lấy cổ tay Chiêu Nghi trước khi nàng gọi A Nhiễm. Tay bà lạnh, lực siết lại rất chắc. Từ trong tay áo rộng vang lên một tiếng chạm nhỏ, thanh và đục, giống hệt hai miếng ngọc va nhau trong ký ức của công chúa.
Tạ Uyển nhìn xuống cổ tay bà. Dưới lớp vải nâu, một sợi dây đen vừa trượt khỏi nếp gấp rồi biến mất. Mạnh cô cô nhận ra ánh mắt ấy, chậm rãi buông tay. Căn phòng không còn ai cần hỏi nửa kia đang ở đâu.
Chiêu Nghi nói rất khẽ: “Cô cô giữ nó.”
Mạnh cô cô khép hộp dụng cụ, đứng thẳng trước hai người. Gương mặt bà trở lại nghiêm lạnh của lão nữ quan đã giữ lễ hơn nửa đời, chỉ có đầu ngón tay vẫn đè lên chỗ sợi dây dưới tay áo. “Đúng,” bà nói. “Nửa còn lại ở chỗ ta.”
Một nhịp hy vọng vừa kịp sáng lên thì lời sau đã dập xuống như then cửa.
“Nhưng ta không giao.”
