Bỏ qua nội dung

Chieu Hoa Than

Chương 50 - Chương 50: Thái Tử Nợ Ân

Chương 50: Thái Tử Nợ Ân

Tiếng mõ canh hai vừa dứt khi Tạ Uyển bước khỏi Khôn Ninh cung. Gió đêm lùa qua hành lang đá, làm mùi dầu cháy trên tay áo nàng sống lại. Nữ quan áo nâu của Hoàng hậu đi phía sau nửa bước, không thúc giục, cũng không rời mắt. Người ấy vừa là kẻ dẫn đường đến Vĩnh Ninh cung, vừa là lời nhắc rằng điều kiện sau rèm đã theo nàng ra tận ngoài điện.

A Nhiễm nhận ra Tạ Uyển, sắc mặt thoáng biến, nhưng chỉ hành lễ rồi dẫn nàng vào Noãn các. Chiêu Nghi chưa thay áo, trâm ngọc cũ vẫn cài thấp bên tóc. Trên bàn là sổ tùy giá đang mở, vài tên nội thị bị nàng dùng mực nhạt khoanh lại. Nàng nhìn vết khói trên quan phục Tạ Uyển trước khi nhìn người của Khôn Ninh đứng ngoài rèm.

“Hoàng hậu cho cô đến?”

“Vâng.” Tạ Uyển đặt con dấu chưởng lễ lên mép bàn, để lời sắp nói mang danh công vụ. “Sáng mai, Thái tử điện hạ sẽ đến đây một khắc. Nương nương muốn điện hạ trình bày chuyện bản mộc tuyến bắc, Bắc Yên và đoàn tùy giá. Không được nhắc cái chết của Thục phi, không đòi lật án cũ.”

Chiêu Nghi khép sổ. “Nếu ta nhắc?”

“Khẩu dụ bảo hộ sẽ chấm dứt. Kinh Triệu có thể dẫn thần đi ngay khi rời cung môn. Tạ Hành cũng có thể bị ép đối chất trước khi mảnh lụa được kiểm niêm.”

“Còn Đông Bình?”

“Hoàng hậu chỉ cho người theo dõi việc khám. Không công khai ngăn nha môn.”

Căn phòng im đến mức nghe rõ tiếng nước trong lò đồng sôi rồi lắng. Tạ Uyển không nói rằng chỉ cần Chiêu Nghi gật đầu, Tạ gia có thể được kéo khỏi lưỡi dao một tấc. Đem an nguy mẫu thân và em trai đặt trước mặt công chúa đã đủ giống một sợi dây; nàng không muốn tự tay thắt nó.

Chiêu Nghi lấy chiếc khăn sạch, nhúng nước ấm rồi lau vệt tro ở đường viền tay áo Tạ Uyển. “Cô đến để bảo ta im lặng sao?”

“Thần đến để điện hạ biết rõ cái giá.”

“Vậy ta sẽ tự chọn.” Chiêu Nghi buông tay áo nàng. “Ngày mai ta nói chuyện người sống trước. Không phải vì Hoàng hậu ra giá, cũng không phải vì Tạ gia đáng bị đem đổi với mẫu phi. Ta nói vì mảnh bản đồ kia nếu ra khỏi kinh, người chết ở biên trấn sẽ không chỉ có một nhà.”

“Điện hạ không cần vì thần mà—”

“Ta không vì cô.” Chiêu Nghi cắt lời rất nhẹ. “Ta chỉ không để kẻ khác dùng mẫu phi làm cớ giết thêm người. Nhưng nếu Thái tử tự hỏi chuyện cũ, ta sẽ không nói dối thay bất kỳ ai.”

Đó không phải sự nhượng bộ Hoàng hậu muốn, mà là giới hạn Chiêu Nghi tự đặt. Tạ Uyển gật đầu. Trước khi rời đi, nàng cùng Chiêu Nghi đánh dấu ba điểm cần nói trong một khắc: hòm lễ không tên, quốc thư hai bản và mảnh lụa có tuyến bắc cùng chữ “kiểm đối”. Không một dòng nào viết tên Thục phi.

Sáng hôm sau, Vĩnh Ninh cung không đốt hương thường dùng. Nội thị Đông cung mang đến một đoạn trầm ngắn bằng ngón tay, đặt vào lư rồi nói: “Điện hạ chỉ lưu một khắc.” Khi lửa chạm đầu trầm, một sợi khói thẳng mảnh dựng lên giữa chính điện, như chiếc kim đo thời gian của Hoàng hậu.

Thái tử Lý Cảnh Diễn đến không nghi trượng. Hắn mặc thường triều phục màu huyền, chỉ dẫn theo một nội thị già. Tạ Uyển đứng cạnh án ghi chép với thân phận chưởng lễ, đủ gần để nghe nhưng không được xen lời nếu chưa bị hỏi. Chiêu Nghi hành lễ đúng từng phân. Thái tử đáp lễ theo danh phận, ánh mắt không dừng trên nàng lâu hơn phép.

“Hoàng hậu nói muội có việc liên quan quân cơ.”

“Không phải việc của riêng muội.” Chiêu Nghi đưa lên bản kê. “Trong đoàn nghi giá có một hòm không tên, trọng lượng không khớp danh mục. Trong hòm từng có quốc thư thứ hai nhượng lợi biên trấn. Sau khi hòm bị mở, kho lễ cháy. Từ đống cháy tìm được mảnh lụa vẽ tuyến bắc, có ghi việc kiểm đối từ năm Thừa Đức thứ tư.”

Thái tử không nhận ngay. “Vật ở đâu?”

“Kinh Triệu giữ bản theo vật. Lễ bộ nhận một bản hiện trạng. Nội Lễ ty giữ bản trích có ba dấu giáp lai.”

“Người ký tên trong bản trích là cha Tạ chưởng lễ. Người cứu vật là Tạ chưởng lễ. Người đang bị giữ cũng là em trai nàng.” Hắn nhìn Tạ Uyển. “Các ngươi muốn Đông cung tin một chuỗi chứng cứ đều đi qua Tạ gia?”

Tạ Uyển cúi người. “Thần không xin điện hạ tin. Thần xin điện hạ khiến họ không thể tự kiểm, tự ghi rồi tự kết luận. Mảnh lụa liên quan tuyến phòng thủ, theo lệ phải có người của Bộ Binh hoặc Võ bị thư phòng đối chiếu. Nếu Kinh Triệu đóng án trước bước ấy, dù kết quả đúng hay sai cũng đã trái trình tự.”

“Cô đang dạy cô gia dùng lệ?”

“Thần đang trình phần lệ thuộc chức trách.”

Thái tử cầm bản kê. Khói trầm đã cháy hết một phần tư. Khi đến hàng “Thừa Đức tứ niên”, ngón tay hắn khựng lại. “Vì sao bản đồ cũ lại xuất hiện trong nghi giá mới?”

Chiêu Nghi đáp: “Vì mười hai năm trước có người đã ngăn nó ra khỏi cung, nhưng hồ sơ lần ấy bị lấy mất. Nay kẻ cũ dùng lại con đường cũ, chỉ thay người gánh tội.”

Nàng không nói mẫu phi. Thái tử hẳn hiểu giới hạn ấy, bởi sắc mặt hắn lạnh hơn, như vừa thấy một bàn tay khác đặt lên miệng cả hai.

“Muội đã biết hòa thân có vấn đề từ trước.” Hắn nói. “Vẫn tự nhận mệnh. Nếu mảnh lụa không được cứu khỏi lửa, hôm nay muội định lấy gì nói với ta?”

“Lấy chính đoàn tùy giá. Người của Bắc Yên cần bản đồ, họ không thể rời kinh khi chưa chắc vật đã lên xe. Chỉ cần lễ còn tiếp tục, kẻ cầm đầu còn phải chạm vào hòm. Muội nhận mệnh để họ tin không ai dám lật bàn trước ngày xuất giá.”

“Muội dùng mình làm mồi.”

“Ít nhất quân cờ này biết mình đứng ở đâu.”

Bàn tay Thái tử siết quanh bản kê. Quan hệ lạnh giữa hai người không đến từ xa lạ; nó giống một vết thương đã liền ngoài da nhưng chưa sạch bên trong. Hắn nhìn Chiêu Nghi lâu hơn phép. “Muội càng ngày càng giống người ấy.”

Chiêu Nghi hơi nghiêng đầu. “Huynh trưởng không nên nhắc người hôm nay không được phép nhắc.”

Sợi khói trầm rung lên. Thái tử khép bản kê. “Không phải muội nhắc.”

Hắn đứng im một lúc, rồi nói như thể từng chữ đã bị giữ nhiều năm. “Năm ta mười bốn tuổi, lễ Đông chí ở Tuyên Minh điện có người đổi hương cạnh chỗ ngồi Đông cung. Thái y đều cho là ta trúng lạnh. Chỉ Thục phi nhận ra đầu ngón tay ta tím trước khi sốt. Bà ấy tự ý đưa ta về Vĩnh Ninh, mở hòm thuốc riêng, ép ta uống giải dược trước khi người của mẫu hậu đến.”

Chiêu Nghi không động, nhưng đầu ngón tay đặt trên gối đã trắng đi. Tạ Uyển nhớ một ghi chép rời rạc về lần Thục phi bị phạt cấm túc vì “tự tiện di giá hoàng tự”. Hóa ra tội danh ấy từng che một mạng người.

“Nếu việc Đông cung bị hạ độc truyền ra,” Thái tử nói tiếp, “triều đình sẽ thanh trừng trước khi tra được hung thủ. Người cứu ta cũng có thể bị biến thành kẻ tiếp cận hoàng tự trái phép. Mẫu hậu chọn ghi ta cảm phong hàn. Thục phi nhận lỗi một mình. Ta sống, Đông cung giữ được vị trí, còn Vĩnh Ninh mang tiếng vượt lễ.”

Chiêu Nghi cười rất nhạt. “Mười hai năm qua, muội chỉ biết huynh không bước qua cổng Vĩnh Ninh. Hóa ra huynh không phải không nhớ.”

“Nhớ không có nghĩa là dám trả.”

“Vậy hôm nay huynh đến để trả nợ sao?”

“Ân cứu mạng không phải thẻ bài để muội đổi Đông cung đứng về phía mình.”

“Muội không đem mẫu phi đòi nợ.” Giọng Chiêu Nghi vẫn đều, nhưng từng chữ sắc hơn. “Muội đưa huynh một bản đồ có thể khiến binh sĩ ngoài biên chết. Huynh cứu họ hay không, không liên quan việc huynh từng được ai cứu.”

Đoạn trầm đã cháy quá nửa. Thái tử quay sang Tạ Uyển. “Nếu Đông cung buộc Kinh Triệu cho Võ bị thư phòng đối chiếu, Tưởng Thừa Ân sẽ biết ta đã nhập cuộc.”

“Đại nhân ấy đã biết điện hạ có thể nhập cuộc nên mới để Hoàng hậu đặt một khắc này.” Tạ Uyển đáp. “Điều hắn cần không phải điện hạ mãi không biết, mà là điện hạ biết rồi vẫn không làm gì.”

Nội thị già biến sắc, nhưng Thái tử giơ tay ngăn. Ánh mắt hắn trở về dòng chữ năm Thừa Đức thứ tư, như đang cân xem một mạng nợ cũ có đủ nặng để kéo lệch cán cân hiện tại hay không.

Cuối cùng, hắn nói: “Ta sẽ cho người của Chiêm sự phủ đến Kinh Triệu lấy bản sao biên mục mảnh lụa, đồng thời xin Võ bị thư phòng cử người đối tuyến. Chỉ là kiểm tra quân cơ, không phải lật án Tạ gia. Việc này giữ được vật chứng một ngày, không giữ được các ngươi lâu hơn.”

Tạ Uyển cúi đầu. “Một ngày là đủ để tìm thêm đường.”

“Trước giờ Thìn ngày mai, đưa cho ta chứng cứ không xuất phát từ Tạ gia, cũng không chỉ nằm trong lời của Vĩnh Ninh. Một vật hoặc một sổ có thể nối hồ sơ năm xưa với mảnh lụa hôm nay. Không có, ta sẽ không ra mặt lần thứ hai.”

Đó chưa phải lời nhận phe. Chỉ là một cánh cửa mở vừa đủ một người nghiêng vai đi qua. Nhưng khi nội thị già cúi xuống lĩnh mệnh, Tạ Uyển biết mảnh lụa từ giờ đã có thêm một con mắt nhìn vào; Tưởng muốn xóa nó sẽ phải xóa cả dấu của Đông cung.

Thái tử quay đi khi đoạn trầm còn một phần ba. Đến trước rèm, hắn chợt dừng. Ánh mắt rơi lên chiếc trâm ngọc cũ trên tóc Chiêu Nghi, nơi đường nứt chạy ngang hoa văn bán nguyệt.

“Vật ấy vẫn còn?”

“Di vật của mẫu phi.”

“Đêm bà ấy cứu ta, bà ấy từng tháo phần ngọc ở chuôi trâm, áp vào khóa một chiếc hòm sơn đen.” Hắn nói rất thấp. “Ta khi ấy tưởng đó chỉ là dấu riêng của Vĩnh Ninh.”

Hắn bước qua rèm. Hạt châu va nhau thành một chuỗi âm thanh ngắn, rồi bóng áo huyền khuất ngoài hành lang.

Chiêu Nghi đưa tay chạm lên trâm. Tạ Uyển nhìn đường nứt đã theo họ từ những ngày đầu, bỗng nhận ra mép ngọc quá phẳng để là một vết vỡ tình cờ. Nó giống phần biên của một vật vốn được làm ra để ghép với một nửa khác.