Chương 38 - Chương 38: Cửa Cung Đóng Sớm
Chương 38: Cửa Cung Đóng Sớm
Tiếng then đồng của Vĩnh Ninh cung khép lại khi trống chiều mới điểm được hai tiếng.
Âm thanh ấy vọng qua hành lang phía đông, nặng và ngắn, không giống tiếng đóng cửa theo lệ vào cuối giờ Tuất. Tạ Uyển đang đứng trong phòng trực Nội Lễ, đầu kim còn đặt trên hạt mực xanh xám vừa cạo khỏi bản trích yếu. Nàng ngẩng lên. Ngoài cửa sổ, sắc trời vẫn còn một dải trắng mỏng trên mái ngói, đủ để người trong cung đi hết một vòng giao sổ mà chưa cần đèn.
Tiểu nội thị truyền lệnh cúi đầu trước ngạch cửa. “Từ tối nay, Vĩnh Ninh cung đóng cửa sớm. Người ra vào phải có lệnh bài mới do Lễ bộ phát. Những lệnh bài cũ của Nội Lễ, Thượng Phục và Thượng Y đều tạm đình.”
“Tạm đình đến bao giờ?”
“Trong lệnh không ghi.”
Tạ Uyển khép bản trích yếu, đặt mảnh giấy cầu an vào giữa hai lớp bìa sổ rồi dùng dây lụa cũ buộc lại. Lễ bộ không chỉ muốn ngăn người vào Vĩnh Ninh. Họ muốn mọi đường giao áo, giao thuốc, giao lời đều phải đi qua tay mình. Một cánh cửa đóng sớm có thể được gọi là bảo vệ công chúa sau khi nhận mệnh; đến khi có chuyện xảy ra bên trong, cũng chính cánh cửa ấy sẽ khiến không ai biết chuyện bắt đầu từ giờ nào.
Nàng lấy bản nhật trình vừa sửa, gọi một nữ sử đi cùng và đến Vĩnh Ninh trước khi ánh chiều tắt hẳn. Hai người canh cũ không còn ở ngoài cửa. Thay vào đó là bốn cấm vệ đứng thành hai lớp, cổ tay đeo thẻ đồng nhỏ phủ sơn đỏ của Lễ bộ. Người đứng đầu từng ký vào sổ giao nhận của Nội Lễ dưới danh nghĩa cấm quân; tối nay, bên cạnh tên hắn có thêm bốn chữ “phối trực Lễ bộ”. Chỉ qua một buổi, người giữ cửa đã đổi nơi nhận lệnh.
Tạ Uyển đưa lệnh bài của Nội Lễ. “Nhật trình tập lễ ngày mai có sửa theo khẩu dụ tại Văn Đức điện. Cần giao tận tay nữ sử phụ trách trong cung, để đối chiếu giờ thức, giờ thay áo và giờ dùng hương.”
Người canh không nhận lệnh bài. “Tạ chưởng lễ thứ lỗi. Lệnh mới đã xuống. Văn thư để lại ngoài cửa, Lễ bộ sẽ chuyển vào.”
“Người chuyển có thuộc Nội Lễ không?”
“Không.”
“Có thuộc Vĩnh Ninh cung không?”
Hắn im một nhịp rồi đáp: “Không.”
Tạ Uyển mở sổ giao nhận ngay trước mặt hắn. “Nhật trình có liên quan trực tiếp đến thân thể và giờ nghỉ của điện hạ. Theo lệ, người lĩnh phải là nữ sử trong cung ấy hoặc nội thị có tên trong danh sách phụ trách nghi trình. Nếu ngươi nhận thay, xin ghi rõ chức danh, giờ nhận và căn cứ được phép mở văn thư.”
Người canh nhìn hai hàng chữ trống. Hắn có thể chặn nàng, nhưng không thể vừa chặn vừa để việc ấy không có tên. Sau một lúc, hắn lấy bút, chỉ ghi rằng đã từ chối cho người Nội Lễ vào vì lệnh mới của Lễ bộ. Tạ Uyển không ép thêm. Nàng đóng dấu thời khắc bên dưới, xé một bản sao giao cho hắn rồi giữ nguyên nhật trình trong tay.
“Xin gọi A Nhiễm ra nhận qua cửa.”
“Cung nhân Vĩnh Ninh đang được kiểm lại danh sách, không ai được đến gần cửa.”
Sau cánh cửa son không có tiếng đáp. Chỉ một ngọn đèn bên hành lang trong được thắp lên, ánh sáng lọt qua khe gỗ thành một đường mảnh. Tạ Uyển biết cửa sổ phía tây của chính điện ở đâu. Những đêm tập lễ muộn, nơi ấy thường có hai bóng đèn: một đặt bên án, một đặt gần rèm để Chiêu Nghi đọc sổ mà không hại mắt. Tối nay chỉ còn một.
Nàng không nhìn lâu. Trong cung, một ánh mắt dừng sai chỗ cũng đủ thành lời khai. Nhưng khi quay đi, nàng vẫn nhớ rõ khoảng tối còn lại bên kia cửa, như nhớ một hàng chữ đã bị người ta cố ý xóa khỏi sổ.
Về đến Nội Lễ, Mạnh cô cô đang chờ cạnh án. Bà xem bản sao lời từ chối, ngón tay dừng ở bốn chữ “phối trực Lễ bộ”. “Cô ghi thế này, ngày mai họ sẽ nói cô cố tình làm lớn một lệnh bảo vệ.”
“Nếu cửa đóng sớm mà không ai ghi, ngày mai họ có thể nói cửa chưa từng đóng.”
Mạnh cô cô nhìn nàng rất lâu rồi gấp tờ giấy lại. “Từ giờ, mọi thứ đi ra từ Vĩnh Ninh đều sẽ bị lục. Đừng mong một mảnh thư qua được.”
“Thư không qua được, đồ dùng vẫn phải qua.”
Tạ Uyển mở sổ vật dụng. Công chúa sắp xuất giá, khăn mặt, khăn tay, áo lót và vải bọc tóc mỗi ngày đều phải kiểm số, giặt riêng, hong riêng, tránh lẫn mùi thuốc hoặc hương của cung khác. Cửa có thể đóng, nhưng Vĩnh Ninh không thể giữ đồ vải ẩm qua đêm mà không làm sai chính quy chế chuẩn bị đại hôn. Nàng viết một phiếu nhắc giao đồ dùng cuối ngày sang Thượng Phục cục, chỉ ghi đúng số lượng đã có từ trước, không thêm một chữ riêng nào.
Đến đầu canh một, người của phòng giặt mang sổ đến Nội Lễ xin xử lý một món bị loại. Giỏ đồ từ Vĩnh Ninh đã bị giữ ngoài cửa gần nửa canh giờ, từng chiếc khăn đều được cấm vệ giũ ra kiểm tra. Sau khi giao, một viên lại Lễ bộ còn đóng thêm niêm giấy lên miệng giỏ. Trong lúc đối số, phòng giặt phát hiện một khăn tay trắng có đường viền mới khâu, không giống mẫu cũ nên không dám tự ý giặt.
Tạ Uyển cho đặt khăn lên án. Nó chỉ lớn bằng hai bàn tay, còn hơi ẩm, thoảng mùi trầm rất nhạt quen thuộc ở Vĩnh Ninh. Trên phiếu giao đồ, tên người chịu trách nhiệm bị một nét son của Lễ bộ che gần hết, nhưng bên dưới vẫn còn thấy phần cuối chữ “Nhiễm”.
Nàng vừa đưa tay chạm mép khăn thì một viên thư lại Lễ bộ theo tới. “Đồ trong cung điện hạ đều thuộc diện kiểm soát. Chiếc khăn này phải trả lại.”
“Đã có chữ ký giao nhận của Thượng Phục.” Tạ Uyển lật sổ về phía hắn. “Từ lúc người của các ngươi tháo niêm và cho qua cửa, đồ đã nhập đường giặt. Muốn lấy lại, xin lập phiếu hoàn, ghi lý do thu hồi và để người nhận đầu tiên cùng ký.”
“Chỉ là một chiếc khăn hỏng.”
“Nếu chỉ là khăn hỏng, càng không cần phá quy trình vì nó.”
Viên thư lại nhìn nàng, rõ ràng hiểu rằng ký phiếu thu hồi sẽ biến một vật nhỏ vô danh thành món đồ được ghi riêng trong sổ. Hắn không ký. Trước khi đi, hắn chỉ dặn không được mang khăn ra khỏi Nội Lễ. Tạ Uyển đáp bằng một tiếng “được” đúng phép, rồi cho nữ sử ghi chiếc khăn vào mục “sai đường thêu, chờ đối chiếu”.
Khi cửa phòng trực đã cài then, nàng mới đưa khăn lại gần đèn. Mặt ngoài không có chữ, cũng không có vết mực. Chỉ ở lớp gấp sát viền, năm mũi chỉ xanh xám được giấu giữa đường khâu trắng. Hai mũi tạo thành hai hình tam giác nhỏ; một đường chỉ cong đi qua chúng rồi dừng ở một ô vuông lệch. Cách sắp xếp ấy giống hệt dấu in ngược trên mảnh giấy Chiêu Nghi lấy từ dưới bản tuyến đường.
Tạ Uyển lật mặt trái. Đầu chỉ không được cắt sát mà buộc thành hai nút ngắn, như hai tiếng A Nhiễm từng gõ vào thành chậu để báo ngoài cửa có người. Không có lời cầu cứu. Không có tên. Chỉ có một đoạn ký hiệu được khâu vội trước khi giỏ đồ bị lục.
Cửa Vĩnh Ninh đã đóng sớm, nhưng A Nhiễm vừa gửi ra ngoài một con đường.
