Bỏ qua nội dung

Bong Nguoi Trong Kho Thuoc

Chương 48 - Chương 48: Tần Quý Phi Ra Tay

Chương 48: Tần Quý Phi Ra Tay

A Tịch không chạm vào vuông lụa vàng thêm lần nữa. Nàng đứng giữa kho thuốc phụ, nghe tiếng tro giấy lách tách dưới đáy lò và đếm khoảng im lặng ngoài cửa. Mực son mới se mặt; người đặt nó rời đi chưa lâu. Ngăn cam thảo bị kéo ra rồi xếp lại ngay ngắn. Đối phương không chỉ lục soát. Họ muốn nàng biết họ đã tới, biết tên nàng và biết nơi Giang Nhược từng giấu giấy cho nàng.

Nàng dùng kẹp thuốc gắp mảnh thẻ cháy sém lên. Hai chữ “A Tịch” đen ở mép gỗ như tên người chết vừa bị đào khỏi tro. Vuông lụa không thể giữ nguyên: mang theo sẽ dẫn người ta tới kho thuốc, bỏ lại sẽ lộ rằng nàng đã đọc. A Tịch xé phần có dấu phượng, gói vào giấy dầu; phần lời cảnh cáo cùng mảnh thẻ mang tên nàng được thả xuống lò. Nàng nhìn hai chữ tên mình vỡ thành than rồi mới quay sang dải bìa trong tay áo.

Vết thương bên sườn đã thấm ướt lớp vải quấn. A Tịch tháo nút buộc, đặt dải dấu hằn ngược sát vào lớp trong của băng rồi quấn lại. Mỗi vòng vải siết qua khiến trước mắt nàng tối đi một nhịp, nhưng máu là chỗ giấu tốt hơn bất kỳ tráp khóa nào. Người ta có thể lục tay áo, giày, tóc và cả miệng một cung nữ; ít ai muốn bóc lớp băng dính máu trên một vết thương đang mưng nóng. Nàng vừa buộc xong thì ngoài hành lang vang tiếng giày đế cứng. Không phải bước chân lén lút của người Trung cung. Người đi tới cố tình để cả dãy kho nghe thấy.

“Quý phi nương nương có lệnh. Tất cả sổ lĩnh dược và đơn kiểm thuốc dùng cho cung yến ngày mai phải giao ra trước giờ Ngọ.” Giọng nữ quan dừng ngay ngoài cửa chính. “Giang nữ y đang ở Phượng Nghi điện cũng phải lập tức sang hầu. Không được chậm.”

A Tịch khép mắt một thoáng. Hoàng hậu vừa để lại lời cảnh cáo, Tần Quý phi đã đưa tay giành Giang Nhược. Hai người ở hai đầu bức rèm đều không cần bắt nàng ngay. Chỉ cần giữ người nàng không thể bỏ mặc, họ có thể kéo cái bóng trong kho thuốc ra ánh sáng theo cách ít tốn sức nhất.

Nàng trườn qua cửa thông tro sang gian nghiền dược. Khi người của Quý phi bước vào kho phụ, A Tịch đã khoác một giỏ hoàng kỳ, cúi đầu nhập vào nhóm cung nữ chuyển thuốc. Nữ quan áo tím kiểm mặt người nhưng chú ý sổ sách hơn những đôi vai gầy. Phía sau, thái giám lật ngăn cam thảo và cời tro trong lò. A Tịch không quay đầu; mảnh dấu phượng trong ngực áo vẫn nặng như một con mắt.

A Tịch chọn đường phía tây, vòng sau dãy nhà chứa lễ khí. Lối ấy ít người nhưng có hai lớp cổng kiểm. Tần Quý phi sẽ không muốn biến việc bắt một nữ thái y thành cuộc giằng co trước nhiều cung nhân; Hoàng hậu cũng có lý do để cho đoàn áp giải đi kín, tránh mang tiếng che chở Giang Nhược.

Nàng đến sau bức tường chứa lễ khí đúng lúc hai bên đang đối lời. Nữ quan của Phượng Nghi điện đứng dưới mái hiên, tay cầm bản ghi đối chiếu chưa đóng dấu. Đối diện là nữ quan áo tím cùng bốn thái giám của Quý phi. Giọng họ đều nhỏ, nhưng từng chữ sắc như mép sứ.

“Giang nữ y đang phụng lệnh Trung cung đối chiếu án cũ.”

“Cung yến ngày mai do Quý phi nương nương thay mặt chăm nom. Người kiểm dược thiếu một nét bút cũng là tội. Trung cung giữ nàng ta đến lúc nào, xin ghi rõ để ngày mai có điều bất trắc còn biết trình ai.”

Không ai nhắc đến Tạ Uyển Nghi, dấu phượng hay hồ sơ thai sự. Chính vì không nhắc, A Tịch càng hiểu Quý phi đã chọn một lý do không thể từ chối. Một bữa cung yến đặt dưới danh nghĩa cầu phúc, hàng chục chén canh và rượu thuốc phải qua sổ kiểm. Chỉ cần tên Giang Nhược bị đặt ở dòng cuối, bất cứ sai sót nào sau đó cũng đủ biến nàng thành người kê thuốc cuối cùng lần nữa.

Cửa gian đông mở ra. Giang Nhược bước xuống bậc đá trong áo thái y màu tro, tóc vẫn gọn nhưng gương mặt trắng hơn lúc bị đưa vào. Túi châm và thẻ bài không ở bên người. Hai cổ tay nàng không bị trói lộ ra ngoài; dưới tay áo lại có một sợi dây đỏ nối vừa đủ ngắn để không thể giơ tay quá ngực. Cách trói ấy giữ được thể diện cho Phượng Nghi điện và vẫn nhắc người bị giữ rằng nàng không còn quyền tự do.

A Tịch đứng sau giá khiêng hộp lễ, ngón tay bấu vào nan tre. Nhìn sợi dây đỏ khuất dưới tay áo Giang Nhược, nàng chỉ muốn bước ra, đập ngã hộp lễ rồi kéo người kia vào đường đông. Nhưng họ sẽ bị chặn trước sân giặt, dải dấu hằn sẽ bị lấy, còn những cung nhân đứng gần đó cũng chịu tra hỏi. Nàng ép bàn chân sát nền, không cho mình làm điều dễ nhất.

Đoàn người chuyển động. Khi Giang Nhược đi ngang giá tre, một thái giám chợt nhìn về phía A Tịch. Hắn bước lệch khỏi hàng, bàn tay đã đặt lên chuôi côn. Giang Nhược đúng lúc dừng lại, ho khan rồi quay sang nữ quan áo tím. “Hương trên người vị công công ấy có xạ và tô hợp. Đêm nay tôi phải kiểm rượu thuốc dùng cho cung yến. Nếu mùi bám vào tay áo, lúc mở bình sẽ lẫn hương, không ai phân được thuốc có bị đổi hay không.”

Nữ quan áo tím lập tức ra lệnh khám túi hương của cả bốn thái giám. Người vừa nhìn A Tịch bị giữ giữa sân, phải tháo thắt lưng và lật tay áo. Khi mọi ánh mắt dồn về phía hắn, Giang Nhược không nhìn nàng, chỉ chậm rãi siết các ngón tay dưới tay áo như nhắc: đừng bước ra.

A Tịch lùi sau bức tường. Giang Nhược vẫn biết nàng sẽ tới và âm thầm chừa cho nàng một lối sống như những lần ở kho thuốc. Ý nghĩ ấy khiến nàng tỉnh hơn. A Tịch vòng tới cổng kiểm thứ hai, đổi giỏ hoàng kỳ lấy khay giấy niêm từ Ty Dược. Người gác chỉ nhìn dấu kho trên thẻ gỗ.

Tại bàn kiểm, nữ quan áo tím yêu cầu mở từng bản ghi sẽ mang sang cung Quý phi. A Tịch đi sát mép bàn, cố ý để đáy khay vướng vào chân ghế. Một xấp giấy trượt xuống. Nàng quỳ ngay, miệng xin tội, hai tay thu nhặt từng tờ. Mảnh lụa có dấu phượng được kẹp vào giữa bản giao nhận của Phượng Nghi điện và danh sách người kiểm dược cung yến. Động tác chỉ mất một hơi thở.

Nữ quan áo tím giật xấp giấy khỏi tay nàng. Bà ta lật được hai tờ thì nhìn thấy góc lụa vàng. Vết khuyết ở dấu phượng hiện rõ dưới nắng nhạt. Sắc mặt bà ta không đổi nhiều, nhưng bàn tay dừng lại. Bà liếc về phía nữ quan Phượng Nghi điện, rồi nhìn Giang Nhược lâu hơn trước.

“Người này không đưa vào nội thất.” Bà ta nói. “Tạm giữ ở tây noãn các, mọi câu hỏi phải có người ghi chép. Sổ kiểm dược cũng để nàng tự đọc từng dòng rồi mới ký.”

Một thái giám định hỏi, bà ta cắt ngang: “Chuyện của chủ tử, đừng tự cho mình thông minh.”

A Tịch cúi sát trán xuống đất. Mảnh dấu phượng không cứu được Giang Nhược, nhưng khiến người của Quý phi tin Trung cung đang để mắt. Trong vài canh giờ, họ sẽ không dám tra hỏi kín. Đổi lại, cả hai phe sẽ biết có kẻ vừa dùng dấu Hoàng hậu để chặn tay Quý phi.

Đoàn áp giải đổi hướng, đi về phía dãy noãn các ngoài cung Quý phi. A Tịch không theo sát nữa. Nàng rẽ qua hành lang chở than, định tìm một điểm nhìn xuống sân tây thì nghe tiếng gõ nhẹ vào cột gỗ phía sau. Ba nhịp, ngừng, rồi hai nhịp. Nhịp gọi từng được thái giám quản sự dùng khi đổi người ở cửa lãnh cung.

Thường công công đứng trong bóng mái, áo xám sạch không một hạt tro. Hắn không nhìn thẳng nàng, chỉ dùng đầu ngón tay phủi một mẩu lá khỏi tay áo. “Một người đã chết mà đi qua Phượng Nghi điện, Tàng Chỉ phòng rồi kho thuốc trong cùng một buổi, quả thật khó hơn người sống.”

A Tịch không chạy. Lối trước có hai thái giám chở than, lối sau là sân trống. Hắn cũng không gọi người bắt. Điều ấy còn đáng sợ hơn.

“Giang nữ y tối nay phải ký vào sổ kiểm dược.” Thường công công nói. “Ngày mai là cung yến. Một nét bút đặt đúng chỗ có thể cứu nàng ta, cũng có thể chôn nàng ta. Quý phi nương nương chỉ muốn vật ngươi lấy ở Tàng Chỉ phòng. Canh một, đặt nó trong hòm gỗ dưới xe dược liệu ở cửa tây. Không cần lộ mặt.”

A Tịch hỏi: “Nếu tôi không đưa?”

Hắn mỉm cười rất mỏng. “Ngươi từng thấy một đơn thuốc bị tráo rồi. Sổ kiểm dược cũng chỉ là giấy.”

Thường công công rời đi mà không ngoái lại. Hắn biết nàng có vật chứng nhưng chưa biết chỗ giấu; bắt lúc này chỉ được một cung nữ bị thương, thả đi mới kéo được chứng cứ và đồng minh ra khỏi bóng tối. Tần Quý phi không chỉ giành Giang Nhược khỏi Phượng Nghi điện. Nàng ta còn đặt nữ thái y vào vị trí có thể gánh tội cho cung yến ngày mai, rồi dùng mạng nàng đổi lấy dấu vết lệnh cũ.

A Tịch tựa lưng vào bức tường lạnh, mở một góc băng quấn. Dải bìa in dấu phượng đã thấm máu ở mép nhưng những nét khuyết vẫn còn. Đây là vật duy nhất nàng mang ra được từ Tàng Chỉ phòng, là đường nối giữa đêm Tạ Uyển Nghi sinh và khẩu dụ Trung cung ba ngày sau đó. Mất nó, lời của Đỗ nữ sử có thể bị xóa cùng những tờ lệnh trước giờ Ngọ. Giữ nó, Giang Nhược sẽ phải đặt tên mình vào cuốn sổ mà Thường công công đã nói có thể bị tráo như một đơn thuốc.

Tiếng chuông báo giờ Ngọ vọng qua những mái điện, từng tiếng chậm và nặng. Từ tây noãn các, một cánh cửa vừa khép lại sau lưng Giang Nhược. A Tịch siết lại lớp băng, một tay giữ dấu phượng sát vết thương, tay kia giữ mẩu giấy ghi nơi trao đổi mà Thường công công vừa nhét dưới cột. Nàng đã từng nghĩ chứng cứ là thứ dùng để cứu người. Bây giờ họ đặt chứng cứ và người nàng muốn cứu ở hai phía, bắt nàng tự tay chọn bên nào phải mất trước canh một.