Chương 49 - Chương 49: Hợp Đồng Hết Hạn
Chương 49: Hợp Đồng Hết Hạn
Tôi đặt đầu ngón tay lên mép phong bì, rất lâu không mở. Trên lớp giấy trắng mỏng ấy chỉ có bốn chữ Điều khoản kết thúc, nhưng tôi lại nghe như cả một năm qua khép lại bằng tiếng khóa rất nhẹ. Ngày chúng tôi ký hợp đồng, tôi ngồi đối diện Hoài Châu với tất cả sự đề phòng của một người đã học cách không tin nhà họ Tạ. Tôi hỏi anh đang mua tôi hay bảo vệ tôi. Khi ấy, câu trả lời nào cũng không đủ khiến tôi yên tâm. Vậy mà hôm nay, sau khi tên cha tôi được trả lại, thứ anh đặt trước mặt tôi không phải một lời giữ lại. Nó là lối ra.
Hoài Châu không giục. Anh đứng bên kia chiếc bàn dài, hai tay buông xuống rất bình tĩnh, nhưng tôi vẫn nhìn thấy vệt mỏi trong mắt anh sau một ngày phải dùng từng chữ để mổ mở quá khứ của Kính Vân. Tôi bóc phong bì. Bên trong là bản thông báo chấm dứt hôn nhân hợp đồng theo điều khoản thứ mười ba, kèm phụ lục xác nhận mọi quyền lợi nghề nghiệp, quyền truy cập chứng cứ, quyền tham gia trung tâm đạo đức dữ liệu và quyền phát biểu công khai của tôi không phụ thuộc vào quan hệ hôn nhân với anh. Không có khoản bồi thường im lặng. Không có điều khoản bảo mật buộc tôi khóa miệng. Không có dòng chữ nào biến sự rời đi của tôi thành vi phạm.
“Anh đã nhờ bộ phận pháp chế soạn bản tối giản nhất,” anh nói. “Nhưng em không cần ký bây giờ. Hứa Nghiên có thể đọc lại từng dòng. Nếu em muốn sửa, anh sẽ ký bản em chọn.”
Tôi ngẩng lên nhìn anh. “Anh không sợ em ký xong sẽ đi luôn sao?”
Hoài Châu im một nhịp. Câu trả lời của anh không đến nhanh như những lần anh tính phương án trong phòng họp. “Có,” anh nói. “Nhưng nếu một hợp đồng hết hạn mà anh vẫn dùng nỗi sợ của mình để kéo em lại, thì mọi điều anh học được từ em đều là giả.”
Hứa Nghiên đến mười phút sau, trên tay còn cầm chiếc máy tính bảng đầy ghi chú của buổi công bố. Cô ấy đọc bản chấm dứt bằng vẻ mặt của một luật sư từng nghi ngờ Hoài Châu đến tận xương. “Tôi muốn thêm một câu,” cô nói. “Quan hệ cá nhân sau thời điểm chấm dứt không được dùng làm căn cứ điều chuyển, miễn nhiệm, hạn chế phát ngôn hoặc đánh giá hiệu suất của Tri Ý tại Kính Vân.”
Hoài Châu đáp ngay: “Thêm đi.”
Nếu là trước đây, tôi có thể đã bật cười vì sự khô khan của anh. Hôm nay, khóe môi tôi chỉ hơi cong lên. Tôi cầm bút, ký tên mình vào dòng cuối. Lâm Tri Ý. Ba chữ ấy không còn nằm dưới danh phận do hợp đồng dựng lên, cũng không còn phải mượn họ của ai để được bước vào phòng họp. Hoài Châu ký sau tôi. Khi nét bút của anh dừng lại, Hứa Nghiên đóng nắp bút, giọng thấp xuống: “Từ giờ, nếu cậu ở lại, đó là lựa chọn của cậu. Không phải nghĩa vụ, không phải chiến lược, cũng không phải vì nợ anh ta điều gì.”
Tôi gật đầu. “Mình biết.”
Sau khi Hứa Nghiên ra ngoài nhận cuộc gọi từ Quân Hòa, Hoài Châu mở tập tài liệu còn lại. Lần này không phải hồ sơ Kính Vân. Trên trang đầu chỉ có tiêu đề: Cam kết cá nhân của Tạ Hoài Châu. Tôi nhìn anh bằng ánh mắt rất khó giấu vẻ bất lực. “Anh định tỏ tình bằng phụ lục à?”
Tai anh hơi đỏ, nhưng giọng vẫn giữ được bình tĩnh đáng nể. “Anh không chắc mình biết tỏ tình theo cách khiến em thấy an toàn. Nên anh viết trước những điều anh sẽ không làm.”
Trang giấy rất ngắn. Anh cam kết không dùng hôn nhân, chức vụ, cổ phần, truyền thông hay quyền kiểm soát Kính Vân để ràng buộc lựa chọn tình cảm của tôi. Anh cam kết nếu tôi nhận vị trí ở trung tâm đạo đức dữ liệu, mọi xung đột giữa quan hệ cá nhân và công việc sẽ được đưa cho ủy ban đặc biệt xử lý, không do CEO quyết định. Anh cam kết tôi có quyền dừng lại bất cứ lúc nào mà không phải giải thích bằng một lý do đủ đẹp cho anh hay cho truyền thông. Ở cuối trang không có chỗ để tôi ký. Chỉ có chữ ký của anh.
“Em không cần ký,” Hoài Châu nói. “Đây không phải hợp đồng. Là lời nhắc cho anh.”
“Tri Ý,” anh gọi tên tôi, lần này không còn kèm chức danh hay vai diễn nào. “Anh thích em. Không phải vì em đã giúp anh thắng đại hội, không phải vì em là con gái Lâm Thừa Viễn, càng không phải vì em có thể trở thành người giữ thanh danh mới cho Kính Vân. Anh thích em từ rất nhiều khoảnh khắc nhỏ mà lúc đó anh chưa đủ can đảm gọi tên. Từ lúc em hỏi anh tin dữ liệu hay tin em. Từ lúc em tháo nhẫn và anh hiểu mất quyền kiểm soát không đau bằng mất niềm tin của em. Từ lúc em đứng trước cổ đông và nói em không đứng sau anh.”
Anh dừng lại, như thể từng chữ sau đó đều cần được đặt xuống cẩn thận hơn mọi nghị quyết. “Anh từng giấu em điều em có quyền được biết. Anh từng nhầm bảo vệ với kiểm soát. Anh không xin em dùng tình yêu để tha thứ cho những điều đó. Anh chỉ xin một cơ hội bắt đầu lại sau khi hợp đồng không còn. Nếu em không muốn, anh sẽ không hỏi lần thứ hai trong hôm nay.”
Tôi nghe tim mình đập rất rõ. Không phải kiểu đau thắt khi dữ liệu cuối cùng mở ra tên cha, cũng không phải kiểu căng cứng khi đứng trước hàng trăm cổ đông. Nó giống tiếng mưa rơi sau một mùa khô rất dài, chậm rãi, thật đến mức khiến người ta không biết nên đưa tay hứng hay chỉ đứng yên để nghe. Tôi đã từng sợ mình mềm lòng chỉ vì anh đứng về phía tôi đúng lúc. Từng sợ sự chăm sóc của anh là một cách khác để khiến tôi không thể rời đi. Nhưng bản chấm dứt hợp đồng đang nằm ngay trên bàn. Lối ra đã mở. Chính vì vậy, lựa chọn ở lại mới không còn là cái bẫy.
Tôi chưa trả lời ngay. Thay vào đó, tôi kéo lại đề án Trung tâm Đạo đức Dữ liệu và Truy vết Nguồn gốc. “Nếu em nhận vị trí này, em muốn sửa điều lệ. Trung tâm phải có ngân sách độc lập được ủy ban đặc biệt phê duyệt, đường dây bảo vệ người cảnh báo không đi qua văn phòng CEO, báo cáo quý công khai cho cổ đông và một ghế cố vấn pháp lý bên ngoài. Em muốn Hứa Nghiên đứng ở ghế đó. Còn Tần Mặc có thể phụ trách kỹ thuật truy vết, nhưng mọi hệ thống anh ấy quản lý phải chịu kiểm toán chéo.”
Hoài Châu nghe từng điều, không cắt ngang. “Được.”
“Anh chưa xem chi phí.”
“Chi phí của một hệ thống biết nghe cảnh báo luôn thấp hơn chi phí chôn một sự thật tám năm.”
Lần này tôi thật sự bật cười. Một nụ cười rất nhẹ, nhưng đủ khiến những sợi dây căng trong lồng ngực tôi buông xuống. Ngoài cửa kính, Thượng Hải đã lên đèn. Những ô sáng nối nhau trên mặt sông giống các điểm dữ liệu được trả về đúng vị trí. Điện thoại của tôi rung lên. Là tin nhắn của mẹ: Mẹ đã xem thông cáo. Tối nay, con về nhà ăn cơm nhé. Mẹ muốn đặt thêm một đôi bát cho cha con. Tôi nhìn dòng chữ ấy đến khi mắt nóng lên. Không ai có thể quay ngược thời gian. Nhưng có những bữa cơm muộn tám năm vẫn có thể đặt thêm một đôi bát, không phải để chờ người trở về, mà để thừa nhận họ chưa từng bị xóa khỏi gia đình.
Tôi gõ lại: Con sẽ về. Rồi tôi ngẩng lên nhìn Hoài Châu. “Tối nay em phải về ăn cơm với mẹ.”
“Anh đưa em về.”
“Không phải với tư cách chồng hợp đồng nữa.”
Anh nhìn tôi, trong mắt có một chút đau, nhưng nhiều hơn là dịu lại. “Vậy với tư cách gì?”
Tôi đứng dậy, cầm bản cam kết cá nhân của anh đặt lại vào tay anh. “Với tư cách người đang theo đuổi em, nhưng chưa được mẹ em thông qua.”
Hoài Châu sững ra một giây. Đó có lẽ là lần đầu tiên tôi thấy Tạ Hoài Châu, người có thể đối đáp trước cổ đông bằng những con số lạnh lùng, không tìm được câu trả lời ngay. Rồi anh cười. Nụ cười rất ngắn, rất nhạt, nhưng làm cả khuôn mặt vốn luôn căng như mặt kính của anh mềm xuống. “Anh có cần chuẩn bị tài liệu thẩm định không?”
“Không,” tôi nói. “Mẹ em không xét duyệt bằng PowerPoint.”
Chúng tôi rời phòng họp khi hành lang trung tâm hội nghị đã gần trống. Ở cuối hành lang, Hứa Nghiên đang đứng chờ, thấy chúng tôi đi cạnh nhau thì khoanh tay nhìn tôi như một người đã chuẩn bị sẵn mười câu cảnh cáo. Nhưng khi nhìn bản chấm dứt hợp đồng trên tay tôi, cô ấy chỉ thở ra. “Ký rồi?”
“Ký rồi.”
“Vậy bước tiếp theo là cậu tự chịu trách nhiệm với trái tim mình.”
“Tớ biết.”
Cô ấy liếc Hoài Châu. “Còn anh, nếu lần này làm cô ấy khóc vì lý do ngu ngốc, tôi không cần cổ phần biểu quyết cũng có thể khiến anh mất ngủ.”
Hoài Châu nghiêm túc đáp: “Tôi sẽ nhớ.”
Khi cửa thang máy mở ra tầng sảnh, Hoài Châu không nắm tay tôi ngay. Anh chỉ đưa tay ra, dừng ở khoảng cách đủ để tôi có thể nhìn thấy và từ chối. Tôi nhìn bàn tay ấy, rồi đặt tay mình vào. Không có ống kính nào chờ bên ngoài. Không có cổ đông nào cần được thuyết phục. Không có điều khoản nào yêu cầu chúng tôi diễn tiếp vai vợ chồng. Chỉ có tôi, người đã có thể rời đi, và anh, người cuối cùng học được cách đứng yên chờ lựa chọn của tôi.
“Hoài Châu,” tôi nói khi chúng tôi bước ra ngoài trời đêm, “em sẽ nhận vị trí ở trung tâm.”
“Ừ.”
“Em cũng sẽ ở lại.”
Anh dừng bước. Đèn xe lướt qua đáy mắt anh, rất nhanh rồi tan đi. “Ở lại Kính Vân?”
Tôi siết tay anh. “Cả Kính Vân và bên anh. Nhưng điều thứ hai không vì điều thứ nhất.”
Anh nhìn tôi rất lâu, như thể cần xác nhận rằng lần này không có lỗi hệ thống, không có biến số bị nhập sai, không có điều khoản ẩn nào đang tự động kích hoạt. Rồi anh cúi đầu, giọng thấp đến mức gần như tan vào gió đêm. “Cảm ơn em đã chọn anh khi em không cần phải chọn.”
Hợp đồng hết hạn vào buổi tối hôm ấy. Còn tình yêu của chúng tôi, sau rất nhiều sai số, cuối cùng bắt đầu bằng một lựa chọn không còn cần bất cứ điều khoản nào để chứng minh.
