Bỏ qua nội dung

Biến số ngoài kế hoạch

Chương 16: Đêm Đầu Tiên Trong Nhà Họ Tạ

Chương 16: Đêm Đầu Tiên Trong Nhà Họ Tạ

Sau câu nói của tôi, căn phòng truyền thông cũ im đến mức tiếng quạt làm mát của tủ thiết bị nghe như một nhịp thở bị nén lại. Tôi từng nghĩ mình đã quen với sự im lặng của nhà họ Tạ, kiểu im lặng được mài nhẵn bằng quyền lực và những quy tắc không ai viết ra. Nhưng lần này khác. Sáu chữ “dữ liệu cha tôi để lại” vừa rơi xuống, không khí trong phòng giống như bị kéo căng trên mép dao.

Tạ Hoài Châu không hỏi tiếp ngay. Anh nhìn tôi, ánh mắt rất sâu nhưng không ép. Khoảnh khắc ấy khiến tôi khó chịu hơn một câu truy vấn trực diện. Một người quen kiểm soát như anh lại biết im lặng đúng lúc, mà tôi thì vẫn chưa biết nên gọi đó là tôn trọng hay một cách chờ thời tinh vi hơn.

Tạ Chấn Đông là người phá vỡ khoảng lặng trước. Ông ta chậm rãi chỉnh lại tay áo, giọng vẫn ôn hòa như thể dòng “Khóa Hồi Lan” vừa rồi chỉ là một lỗi hiển thị nhỏ. “Nếu chuyện này liên quan đến Lâm Thừa Viễn, càng nên dừng ở đây. Hồ sơ tám năm trước đã đóng. Lôi tên người đã mất vào bê bối hiện tại không có lợi cho bất kỳ ai.”

Tôi nghe rõ hai chữ “đã mất” trong miệng ông ta. Nó nhẹ đến mức gần như lịch sự, nhưng sau gáy tôi lạnh đi.

“Không có lợi cho ai?” Tôi hỏi. “Cho người chết, hay cho người còn sống?”

Bà Tạ nhíu mày. “Cô Lâm.”

“Bà yên tâm.” Tôi quay sang bà. “Tôi biết mình đang ở nhà họ Tạ, không phải phòng họp của Kính Vân. Nhưng cha tôi chết rồi không có nghĩa là dữ liệu ông để lại cũng phải chết theo.”

Tần Mặc khẽ ho một tiếng, giống như muốn nhắc tôi phòng này vẫn đầy người có quyền biến một câu nói thành một vết nứt khác. Nhưng anh ta không cắt lời. Tạ Kiến Sơn chống gậy, đứng dậy rất chậm. Mỗi động tác của ông cụ đều khiến người khác phải tự động nín thở.

“Toàn bộ bản ghi vừa kiểm tra niêm phong vào chuỗi chứng cứ.” Ông nói. “Không ai trong phòng này được phép tự ý liên hệ truyền thông về Khóa Hồi Lan. Tần Mặc, sáng mai lập báo cáo kỹ thuật rút gọn cho tổ điều tra nội bộ. Hoài Châu, tạm thời giữ quyền truy cập cấp cao của cô Lâm dưới giám sát ba lớp. Chấn Đông, chú giải trình bằng văn bản về token ủy quyền.”

Tạ Chấn Đông mỉm cười rất nhạt. “Ba, con không phản đối quy trình. Chỉ mong quy trình không bị cảm xúc dẫn đi quá xa.”

Tạ Kiến Sơn nhìn ông ta. “Người có token phó chủ tịch xuất hiện trong lệnh bulk_override không nên là người đầu tiên dạy người khác bình tĩnh.”

Một câu ấy không nặng giọng, nhưng đủ khiến căn phòng lạnh thêm. Tạ Chấn Đông cúi đầu nhận lời. Tôi không thấy ông ta tức giận. Điều đó đáng sợ hơn. Người còn tức giận ít nhất vẫn bị cảm xúc kéo lệch. Người bình thản sau khi bị dữ liệu chỉ mặt thường đã chuẩn bị một con đường lui.

Cuộc rà soát tạm thời kết thúc lúc gần mười một giờ đêm. Ngoài cổng nhà cũ, phóng viên vẫn chưa tản hết. Từ cửa sổ hành lang tầng hai nhìn xuống, những ánh đèn máy quay lấp ló sau hàng cây như những con mắt nhỏ không chịu chớp. Trên mạng, ảnh cũ của Thẩm Nguyệt Dao vẫn đứng đầu bảng tìm kiếm. Một nửa đang thương xót “vị hôn thê bị bỏ rơi”, một nửa đang đào tên tôi bằng tốc độ của một hệ thống quét rác độc hại.

Tôi cầm điện thoại, thấy Hứa Nghiên đã gửi bảy tin nhắn. Tin đầu là: Còn sống không? Tin thứ hai: Nếu anh ta bắt cô ngủ cùng phòng thì lập tức gọi tôi. Tin thứ ba: Tôi không đùa.

Tôi vừa định trả lời, Tạ Hoài Châu đã đi đến cuối hành lang. Anh vẫn mặc áo sơ mi lúc họp báo, cổ tay áo xắn lên một nấc, vẻ mỏi mệt bị giấu sau đường nét lạnh nhạt quen thuộc. “Tối nay cô ở lại đây.”

“Tôi không nhớ trong hợp đồng có điều khoản giao tôi cho nhà cũ họ Tạ quản lý qua đêm.”

“Không có.” Anh đáp. “Nên tôi không dùng hợp đồng ép cô. Tôi đang nói lựa chọn thực tế. Cô rời khỏi đây bây giờ, phóng viên sẽ đi theo. Nếu về căn hộ riêng, địa chỉ của cô sẽ bị đào trong vòng một giờ. Nếu về khách sạn, sáng mai câu chuyện sẽ biến thành chúng ta vừa kết hôn đã bất hòa.”

“Vậy tôi ở lại vì truyền thông?”

“Vì an toàn của cô trước, truyền thông đứng thứ hai.” Anh dừng lại. “Và vì có người đã nhìn thấy Khóa Hồi Lan xuất hiện. Từ giây phút đó, cô không còn chỉ là người phát hiện bất thường của Thiên Bình nữa.”

Tôi cười khẽ, không có chút vui vẻ nào. “Anh nói như thể trước đó tôi còn rất an toàn.”

“Trước đó cô là biến số gây khó chịu.” Tạ Hoài Châu nhìn tôi. “Bây giờ cô là mục tiêu.”

Câu nói ấy thẳng đến mức tôi không thể phản bác ngay. Tôi ghét cảm giác bị bảo vệ, nhất là khi người đưa ra bảo vệ mang họ Tạ. Nhưng tôi càng ghét việc giả vờ mình không nhìn thấy nguy hiểm. Cha tôi đã chết sau một vụ tai nạn được người khác kể lại bằng những câu rất hợp lý. Tôi không có tư cách xem thường bất kỳ cảnh báo nào chỉ vì người nói làm tôi không thoải mái.

“Tôi cần điều kiện.” Tôi nói.

“Cô nói.”

“Phòng riêng. Khóa riêng. Không camera trong phòng, không thiết bị nghe lén, không người giúp việc tự ý vào. Mọi tài liệu, thiết bị cá nhân của tôi không ai được chạm. Anh cũng không được vào nếu tôi chưa đồng ý.”

“Đồng ý.”

Anh trả lời quá nhanh, làm tôi hơi khựng lại. Tôi bổ sung: “Nếu có tình huống khẩn cấp, anh gõ cửa trước. Nếu tôi không trả lời, anh gọi Hứa Nghiên làm người chứng kiến qua điện thoại trước khi mở cửa.”

Lần này khóe môi anh động rất nhẹ. “Luật sư Hứa đã kịp viết điều khoản này cho cô?”

“Không. Đây là bản năng sinh tồn của người từng đọc quá nhiều phụ lục hợp đồng.”

“Đồng ý.” Anh nói. “Tôi sẽ gửi xác nhận bằng tin nhắn, có thời gian và địa điểm. Cô lưu lại.”

Tôi nhìn anh. Một phần trong tôi muốn hỏi vì sao anh phối hợp đến vậy. Một phần khác lại tự nhắc mình rằng phối hợp cũng có thể là một chiến thuật. Cuối cùng, tôi chỉ gật đầu.

Phòng được sắp xếp cho tôi nằm ở cánh đông tầng hai, cách phòng của Tạ Hoài Châu một hành lang và một phòng đọc sách nhỏ. Người quản gia đưa chìa khóa thẻ đến, nói camera chỉ đặt ở hai đầu hành lang và cầu thang. Tạ Hoài Châu yêu cầu ông mở sơ đồ an ninh trên máy tính bảng cho tôi xem, rồi để tôi tự đổi mã khóa trong phòng. Anh đứng ngoài cửa suốt quá trình, giữ khoảng cách đúng ba bước, đủ gần để người khác biết anh có mặt, đủ xa để tôi không cảm thấy bị chắn đường.

Căn phòng rất đẹp, đẹp theo kiểu lạnh và đắt. Rèm màu xám nhạt, bàn gỗ tối, bình hoa trắng không có mùi, ga giường phẳng đến mức trông như chưa từng có người nằm. Tôi đặt túi xách lên bàn, bỗng nhớ căn hộ thuê của mình với chiếc ghế xoay kêu cọt kẹt và đống cáp sạc rối như tổ chim. Nơi đó không an toàn bằng, nhưng ít nhất mọi thứ trong đó đều thuộc về tôi.

Tạ Hoài Châu đặt một túi giấy nhỏ lên chiếc tủ ngoài cửa. “Bộ sạc dự phòng, laptop sạch chưa đăng nhập tài khoản nào, và điện thoại nội bộ. Cô có thể không dùng. Tôi để ở đây vì nếu thiết bị cá nhân bị theo dõi, cô cần một kênh sạch để gọi ra ngoài.”

“Tôi không nhận thiết bị không rõ nguồn.”

“Vậy để Tần Mặc kiểm tra trước mặt cô vào sáng mai.”

Tôi nhìn chiếc túi giấy, rồi nhìn anh. “Anh luôn chuẩn bị nhiều lớp như vậy sao?”

“Không. Thường tôi chuẩn bị đủ để không cần giải thích.”

“Vậy tối nay là ngoại lệ?”

Ánh mắt anh dừng trên mặt tôi trong một giây rất ngắn. “Tối nay cô cần quyền được biết.”

Một câu bình thường, nhưng đâm trúng chỗ khó chịu trong lòng tôi. Quyền được biết. Tám năm qua, điều xa xỉ nhất với tôi không phải tiền, không phải vị trí trong Kính Vân, mà là quyền được biết cha mình đã trải qua điều gì trước khi chết. Nhà họ Tạ có quá nhiều cánh cửa đóng kín, còn tôi bị buộc phải đứng ngoài, nghe người khác bảo: chuyện đã qua rồi.

Tôi không đáp. Tạ Hoài Châu cũng không bước vào. Anh chỉ nói: “Nửa tiếng nữa Tần Mặc sẽ gửi bản niêm phong chứng cứ cho cô và Hứa Nghiên. Sáng mai tám giờ có cuộc họp lập tổ điều tra đặc biệt. Tạ Chấn Đông sẽ có mặt.”

“Anh để ông ta ngồi trong tổ điều tra vụ có token của ông ta?”

“Ông ta sẽ muốn ngồi.” Hoài Châu nói. “Người muốn kiểm soát câu chuyện luôn cố đứng trong phòng nơi câu chuyện được viết lại.”

“Vậy anh định để ông ta kiểm soát?”

“Không. Tôi định để ông ta tự để lại dấu tay.”

Tôi bỗng hiểu vì sao Tạ Hoài Châu có thể sống sót trong một gia tộc như thế này. Anh không giống người cầm dao lao ra trước. Anh giống người đặt cả căn phòng thành một cái bẫy rồi chờ người khác tự tin bước vào. Đáng tiếc, người như vậy cũng không dễ tin.

Sau khi anh rời đi, tôi khóa cửa hai lần, kéo ghế chặn dưới tay nắm theo thói quen có phần buồn cười, rồi gọi cho Hứa Nghiên. Vừa nghe tôi kể phòng riêng và điều kiện mở cửa khẩn cấp, cô im lặng ba giây.

“Anh ta đồng ý hết?”

“Ừ.”

“Nguy hiểm.” Hứa Nghiên kết luận. “Đàn ông biết đọc điều khoản thường nguy hiểm hơn đàn ông chỉ biết nói ngọt.”

Tôi bật cười rất nhẹ. Tiếng cười tan nhanh trong căn phòng xa lạ. Hứa Nghiên hạ giọng: “Tri Ý, chuyện Khóa Hồi Lan nghiêm trọng hơn cô nghĩ. Nếu nó thật sự nằm trong dữ liệu chú Lâm để lại, cô đừng mở một mình. Tôi biết cô ghét nhà họ Tạ, nhưng cũng đừng vì ghét mà tự tách mình ra khỏi mọi lớp bảo vệ.”

“Tôi biết.”

“Không, cô không biết. Cô chỉ biết tự chịu đựng.”

Câu ấy khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi nhìn chiếc nhẫn trên tay, ánh kim lạnh dưới đèn ngủ như một nhắc nhở châm biếm. Tôi đã kết hôn, đang ở trong nhà họ Tạ, nhưng người hiểu tôi nhất vẫn là người ở đầu dây bên kia, cách tôi nửa thành phố.

Tôi hứa với Hứa Nghiên sẽ không mở dữ liệu cũ tối nay. Sau khi cúp máy, tôi ngồi rất lâu bên bàn. Bên ngoài hành lang thỉnh thoảng có tiếng bước chân của bảo vệ đổi ca. Nhà cũ họ Tạ không ngủ. Nó chỉ giả vờ yên tĩnh, giống một hệ thống nền đang chạy hàng trăm tiến trình ẩn.

Gần một giờ sáng, điện thoại cá nhân của tôi rung lên. Màn hình hiện số lạ, không có tên, không có ảnh đại diện. Tin nhắn chỉ có một dòng:

Cô tưởng Lâm Thừa Viễn chết vì tai nạn sao?

Tay tôi lạnh đi. Tôi chưa kịp trả lời thì tin nhắn thứ hai nhảy lên.

Ông ấy chết vì tin nhầm nhà họ Tạ.

Tôi đứng bật dậy. Chiếc ghế chặn cửa cọ xuống sàn tạo ra một tiếng chói tai. Gần như cùng lúc, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa rất khẽ, ba tiếng, đều và kiềm chế.

Giọng Tạ Hoài Châu truyền qua cánh cửa.

“Lâm Tri Ý, cô có nhận được tin nhắn không?”

Tôi nhìn màn hình đang sáng trong tay, nhìn dòng chữ như một lưỡi dao vừa chậm rãi rạch vào đêm đầu tiên của tôi trong nhà họ Tạ.

Và lần đầu tiên từ khi ký vào bản hợp đồng này, tôi không biết người đứng ngoài cửa là lớp bảo vệ, hay là phần nguy hiểm mà cha tôi đã không kịp tránh.