Bỏ qua nội dung

Ba Muoi Ngay Khong Tieu Tien

Chương 26 - Chương 26: Em Gái Của Lục An

Chương 26: Em Gái Của Lục An

“Cái áo này là của em gái tôi.”

Câu nói ấy làm tiếng xe ngoài đường như bị kéo lùi ra xa. Vy đứng sau quầy, tay còn chạm vào cuộn chỉ xanh nhạt, bỗng thấy mọi câu đùa trong cổ họng đều mất đường ra. Chiếc áo khoác denim nhỏ nằm giữa bàn, cổ tay bên trái được vá bằng một miếng vải hoa lệch tông đến mức nhìn là biết người vá khi ấy còn vụng. Nhưng đường chỉ trên đó không cẩu thả. Nó run, xiên, có chỗ thừa chỉ, mà vẫn cố giữ mép vải không bung thêm. Lục An nhìn chiếc áo lâu hơn nhìn cô.

Vy khẽ hỏi: “Em gái anh cũng từng sửa đồ ở đây à?” Cô chọn một câu bình thường, vì những câu lớn hơn như “đã xảy ra chuyện gì” nghe quá tham lam. An miết qua miếng vải hoa. “Nó ghét sửa đồ. Nó bảo đồ rách thì mua cái mới, người ta sống có một lần, tội gì cứ mặc đồ cũ.” Anh cười rất nhạt. “Nghe quen không?” Vy cúi mắt. Câu ấy không chỉ quen, mà còn giống họ hàng gần của hàng chục caption cô từng viết: tự thưởng cho mình, yêu bản thân bằng một món quà xứng đáng, hôm nay mệt rồi thì đừng tiếc một niềm vui nhỏ. Bây giờ, đặt cạnh tờ rơi VayVui và chiếc áo denim bạc màu, chúng có cạnh sắc hơn cô tưởng.

An kéo ghế ngồi xuống, như thể chỉ cần đứng thêm một chút thì câu chuyện sẽ nặng quá. “Nó nhỏ hơn tôi sáu tuổi. Lên đại học năm nhất thì bắt đầu theo mấy kênh sống đẹp. Không phải kiểu xấu. Nó học trang điểm, phối đồ, đi làm thêm, muốn trông đàng hoàng để không ai biết nhà mình từng phải vá cả quai cặp đi học.” Anh nhìn ra cửa kính. “Tôi lúc đó bận mở tiệm. Nó xin tiền mua laptop, tôi góp được một phần. Nó bảo phần còn lại tự xoay, tôi tưởng là đi làm thêm.”

Vy nghe đến chữ “tự xoay” thì đầu ngón tay lạnh đi. “Là app vay?” cô hỏi. An gật đầu. “Ban đầu hai triệu. Phí không nhiều, theo lời quảng cáo. Nó mua một cái áo khoác để đi phỏng vấn câu lạc bộ, mua thêm đôi giày. Không phải xa xỉ đến mức người ta dễ mắng. Chỉ là những thứ đủ nhỏ để mình tự bảo: lần này thôi.”

Vy nuốt khan. Cô từng sống bằng đúng cái câu “lần này thôi”. Lần này mua váy vì cần bộ ảnh. Lần này đặt brunch vì đã có lịch gặp nhãn hàng. Lần này quẹt thẻ vì tháng sau chắc chắn có job. An nói tiếp, giọng đều hơn, có lẽ vì nếu để nó vỡ ra anh sẽ không nói được nữa. “Trễ một kỳ. Nó vay app khác để trả. Rồi phí phạt, rồi cuộc gọi. Người ta không cần đập cửa. Họ chỉ cần gọi cho bạn cùng lớp, gửi tin nhắn cho trưởng nhóm làm thêm, nói bóng nói gió đủ để nó không dám mở điện thoại.”

Trong tiệm, chiếc đồng hồ treo tường chạy một tiếng tách rất nhỏ. Vy từng nghĩ nợ đáng sợ nhất là con số. Nhưng hóa ra có loại nợ đáng sợ vì nó biết đường đi vào danh bạ, vào mặt mũi, vào nỗi sợ bị nhìn thấy của một người. “Gia đình anh biết lúc nào?” cô hỏi. “Muộn.” An đáp. “Một hôm tôi nhận được cuộc gọi từ số lạ, người ta bảo tôi là anh trai thì nên dạy lại em gái, đừng để nó ăn mặc tử tế rồi quỵt tiền. Lúc đó tôi mới tìm nó. Phòng trọ trống. Bạn cùng phòng nói nó đã chuyển đi ba ngày trước.”

Vy không kịp giữ vẻ mặt. An nhìn thấy, nhưng lần này anh không dùng câu lạnh nào để đẩy cô ra. Anh chỉ đặt chiếc áo khoác lại ngay ngắn. “Tôi tìm được nó sau gần hai tháng, ở một cửa hàng tiện lợi ngoài rìa thành phố. Gầy đi, tóc cắt ngắn, cái áo này rách ở tay vì mắc vào kệ hàng. Nó không muốn về. Nó bảo nhìn tôi là thấy mình ngu.” Anh thở ra. “Tôi đã nói rất nhiều câu đúng. Ngu thì phải chịu, vay thì phải trả, ai bảo tin quảng cáo. Câu nào cũng đúng. Và câu nào cũng làm nó im hơn.”

Vy thấy sống mũi cay. Những câu đúng đôi khi sắc như kim tháo chỉ. Có thể gỡ được lỗi, cũng có thể làm rách thêm nếu người cầm đang nóng tay. Cô nhớ An từng nổi giận khi clip quảng cáo cũ bị đào lên, nhớ ánh mắt anh lúc nói cô đã tiếp tay cho thứ làm hại người khác. Khi ấy cô chỉ thấy mình bị kết án. Bây giờ, cô bắt đầu thấy phía sau bản án đó là một người tự kết án mình mỗi ngày. “Sau đó em anh thế nào?” cô hỏi rất khẽ. An nhìn chiếc áo. “Còn sống. Đi làm, trả dần. Nhưng nó không quay về học nữa. Thỉnh thoảng nhắn cho tôi một câu, chủ yếu để báo chưa chết. Có những thứ sửa được. Có những thứ chỉ vá lại để khỏi rách thêm.”

Câu cuối rơi xuống bàn, nằm cạnh cây kim, mẩu tờ rơi và chiếc điện thoại chỉ còn 3% pin của Vy. Cô muốn nói xin lỗi, nhưng lại sợ lời xin lỗi của mình chen vào một câu chuyện không thuộc về cô. Cô càng không muốn biến em gái An thành chất liệu cho một bài đăng buổi tối, dù trong đầu người làm nội dung của cô đã tự động nhìn thấy cấu trúc: một câu chuyện thật, một nỗi đau, một bài học. Vy ghét phản xạ ấy đến mức tự thấy buồn nôn. Cô úp điện thoại xuống. “Tôi sẽ không đăng chuyện này. Kể cả giấu tên.” An ngẩng lên. “Tôi biết cô cần nội dung để giữ cộng đồng nhìn vào mình.” “Cần,” Vy đáp thật. “Nhưng không phải cái gì đau cũng được quyền biến thành nội dung.”

An không nói cảm ơn. Anh chỉ kéo ổ cắm từ dưới quầy ra, đặt sợi dây sạc lên bàn. “Sạc đi. Đừng để điện thoại chết đúng lúc chủ nhà nhắn.” Vy nhìn sợi dây, rồi nhìn anh. “Tính phí điện không?” “Nếu cô muốn, tôi ghi vào bảng nợ tinh thần.” “Bảng đó chắc tôi phá sản trước bảng nợ tiền.” Vy cắm sạc. Màn hình sáng lên yếu ớt, hiện vài bình luận mới: có người khen cô chăm chỉ, có người bảo đang diễn vai nghèo, có người hỏi sao không nhận quảng cáo trả nợ cho nhanh.

An mở ngăn kéo khác, lấy ra một túi zip cũ. Bên trong có vài tờ giấy in đã nhòe mực và một ảnh chụp màn hình. “Nó từng đưa tôi cái này sau khi tôi tìm được nó. Bảo nếu có ngày tôi gặp người làm quảng cáo, thì hỏi họ một câu: lúc viết những dòng này, họ có nghĩ người đọc thật sự là ai không.” Anh đẩy tờ giấy sang. Vy nhìn xuống. Trên đó là một mẫu quảng cáo app vay tiêu dùng, nền hồng nhạt, chữ trắng: ‘Tự thưởng cho mình một phiên bản tốt hơn. Không cần chờ lương, chỉ cần chờ bạn dám yêu bản thân.’ Bên dưới có danh sách caption gợi ý cho KOL nhỏ. Một câu được gạch chân bằng bút bi: ‘Phụ nữ trẻ phải biết đầu tư cho hình ảnh, vì cơ hội không chờ người xuề xòa.’

Máu trong người Vy như bị ai vặn nhỏ. Cô biết câu đó. Cô nhớ buổi tối mình ngồi trong quán cà phê có ổ cắm miễn phí, gõ mười biến thể caption cho một chiến dịch tài chính mà brief ghi rất sạch sẽ: hỗ trợ chi tiêu linh hoạt cho người trẻ thành thị. Cô khi ấy không thấy người đọc. Cô chỉ thấy deadline, tiền nhuận bút và một câu chữ nghe đủ sang để không giống vay nợ. “Câu này…” Vy nói, giọng khàn đi. An nhìn cô, im lặng chờ. Cô ép mình nói hết. “Tôi từng viết một câu rất giống. Có thể chính là nó, hoặc một bản được sửa từ nó. Nhưng giọng này là giọng của tôi.”

Không khí vừa dịu xuống lập tức căng lại. An không nổi giận. Chính điều đó còn khó chịu hơn. Vy muốn tự bào chữa rằng cô không biết em gái anh, không biết chiến dịch đi đến đâu, không biết người ta sẽ dùng nó để đẩy ai vay. Nhưng từng chữ vừa nổi lên đã tự chìm xuống. Không biết không làm cho câu chữ sạch. Nó chỉ chứng minh cô đã nhận tiền để không cần biết. “Tôi xin lỗi,” cô nói. Lần này cô không nói để được tha. “Tôi không biết phải sửa phần này thế nào. Nhưng tôi sẽ không giả vờ là mình chỉ là nạn nhân.”

An gập tờ giấy lại. “Tôi không cần cô khóc hộ em tôi.” “Tôi biết.” “Cũng không cần cô dùng nó để chứng minh cô đã thay đổi.” “Tôi biết.” Vy hít một hơi, cảm giác ngực mình như có một đường chỉ bị kéo ngược. “Nhưng nếu sau này tôi nói về VayVui, tôi sẽ nói cả phần tôi từng làm cho họ. Không kể chuyện em anh. Chỉ kể phần chữ của tôi đã từng đứng ở phía nào.” An nhìn cô lâu hơn bình thường. “Nói thì dễ.” Vy gật đầu. “Ừ. Nên tôi sẽ bắt đầu bằng việc lưu cái này vào thư mục chứng cứ, và chưa đăng gì khi chưa hỏi cách che thông tin.”

Cô cầm điện thoại lên, chụp tờ giấy ở góc chỉ có câu quảng cáo, không lấy mép áo denim, không lấy tay An, không lấy bất kỳ chi tiết nào có thể kéo em gái anh ra ánh sáng. Lần này, khung hình trống hơn, xấu hơn, ít khả năng viral hơn. Nhưng nó không ăn cắp nỗi đau của người khác để trang trí cho sự tỉnh ngộ của cô. Khi bấm lưu, Vy đặt tên ảnh: ‘ads_tu_thuong_can_kiem_chung’. Một cái tên khô khốc, không có chút thơ nào. Lạ là cô thấy mình thở được.

Điện thoại vừa lên 5% thì rung. Vy tưởng là cô Tâm, tim lập tức nhảy lên như mắc nợ cũng có phản xạ cơ bắp. Nhưng màn hình hiện tên mẹ. Tin nhắn chỉ có một dòng: ‘Mẹ đang ở bến xe. Gửi địa chỉ phòng cho mẹ, mẹ lên ngay.’ Vy nhìn dòng chữ ấy, đầu óc trống đi trong nửa giây. Sau chiếc áo denim, sau câu caption cũ, sau lời hứa không chạy khỏi phần sai của mình, một cánh cửa khác trong đời cô vừa bị gõ từ phía bên ngoài. Lục An nhìn sắc mặt cô đổi, hỏi: “Chủ nhà?” Vy lắc đầu, môi khô lại. “Không. Mẹ tôi.” Ngoài phố, trời tối hẳn. Trong màn hình điện thoại, ba chữ ‘mẹ lên ngay’ sáng rõ như một hóa đơn không thể ẩn dưới gối.