Bỏ qua nội dung

Ba Muoi Ngay Khong Tieu Tien

Chương 25 - Chương 25: Chiếc Áo Được Sửa Lại

Chương 25: Chiếc Áo Được Sửa Lại

Chiều chưa kịp xuống hẳn, Vy đã đứng ở cầu thang khu trọ với một túi rau dập trong tay trái, điện thoại còn 9% pin trong tay phải và cảm giác mình đang làm một việc rất dễ bị hiểu nhầm. Tờ rơi VayVui dán ngay cạnh bảng nội quy phòng cháy, nền vàng chói đến mức muốn giả vờ không thấy cũng khó. Dòng chữ ‘Giải ngân nhanh cho người thuê phòng’ nằm dưới một mã QR, cạnh đó có một hàng ký tự nhỏ: CT-NHA-TRO-07. Vy nhìn quanh. Hành lang vắng, chỉ có tiếng tivi nhà ai đang phát chương trình nấu ăn và mùi nước xả vải từ phòng cuối dãy. Cô không bóc tờ rơi. Bà Sáu dặn đem qua quán, nhưng sau một buổi học mặc cả bằng giá trị thật, Vy đã hiểu thêm một bài: bằng chứng không phải thứ muốn giật là giật. Cô chụp ba tấm, một tấm toàn cảnh cầu thang, một tấm cận mã QR, một tấm có cả bảng nội quy để chứng minh vị trí, rồi cúi xuống nhặt mẩu giấy rơi dưới chân tường. Mẩu giấy đó là phần góc của một tờ rơi cũ, còn dính nửa dòng số điện thoại và đúng hàng ký tự CT-NHA-TRO-07.

Điện thoại rung đúng lúc cô nhét mẩu giấy vào túi zip đựng dây thun bà Sáu cho. Duy nhắn: ‘Cậu đừng đụng vào mấy chuyện app với chủ nhà nữa. Cậu không có sức đâu.’ Vy đứng im vài giây. Tin nhắn không nhắc tờ rơi, nhưng đến quá đúng lúc nên nó làm gáy cô lạnh đi theo cách rất lịch sự. Trước kia, cô sẽ trả lời ngay: ‘Tớ chỉ muốn sống yên thôi mà.’ Bây giờ cô chỉ chụp màn hình, lưu vào thư mục mới tên là ‘chua_ket_luan’, rồi tắt máy để giữ pin. Một thư mục không làm cô bớt sợ, nhưng ít nhất nó không van xin ai tin mình.

Bà Sáu nhận mẩu giấy ở quán cơm bằng hai ngón tay như nhận một con cá còn sống. Bà soi dưới bóng đèn, lẩm bẩm: ‘Có mã giới thiệu là có người nhận tiền. Nhưng chừng này chưa đủ đâu con. Đừng đem lên mạng vội, kẻo người ta nói con bịa để trốn tiền nhà.’ Vy gật đầu. Cái bụng cô kêu một tiếng rất phản chủ. Bà Sáu liếc xuống túi rau, nhếch miệng: ‘Ăn khoai luộc đi rồi qua tiệm thằng An. Nó đang cần người phụ sửa đồ cũ cho phiên chợ cuối tuần. Muốn kiếm tiền trước chín giờ thì đi bằng tay, không đi bằng nước mắt.’ Vy hỏi nhỏ: ‘Bà gọi trước cho anh ấy rồi hả?’ Bà Sáu cười khì. ‘Không. Bà chỉ nói có một đứa từng sống bằng filter, nay muốn học cầm kim. Nó bảo nếu đâm thủng tay thì tự chịu.’

Tiệm Lục An nằm cuối con đường có hai hàng cây già và một biển hiệu gỗ đã bạc màu: Sửa Đồ Cũ – Đổi Đồ – Tái Dùng. Khi Vy tới, An đang ngồi sau quầy, trước mặt là một đống áo sơ mi, quần jean và túi vải cần sửa. Anh ngẩng lên nhìn túi rau của cô, rồi nhìn gương mặt đã mất cả ngày để học bớt sĩ diện. ‘Bà Sáu nói cô muốn kiếm tiền thật.’ Vy đặt túi zip lên bàn, bên cạnh là mẩu tờ rơi được kẹp phẳng. ‘Muốn kiếm tiền thật, và muốn hỏi anh xem cái này có nên giữ thế nào cho đúng.’ An không cầm ngay. Anh kéo một chiếc ghế ra. ‘Ngồi đi. Tờ rơi để đó, đừng scan mã QR bằng máy của cô. Muốn kiểm tra thì dùng máy sạch, ghi lại thời gian, vị trí, ảnh gốc. Nhưng trước khi làm thám tử, cô có bốn cái nút áo, hai đường sườn rách và một cái cổ tay áo bung chỉ. Tiền công tính theo món. Làm hỏng thì không tính.’

Vy nhìn đống đồ, trong lòng có một câu rất muốn bật ra: ‘Anh không thể nói nhẹ nhàng hơn à?’ Nhưng cô nuốt xuống. Hôm nay, cô đã dùng hết quota được thương cảm ở sạp rau rồi. An đưa cho cô một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, vải cotton đã mềm vì giặt nhiều lần, cổ tay bên phải bung một đoạn chỉ dài bằng ngón tay út. ‘Áo này khách cần lấy lúc sáu giờ. Khâu lược trước, đừng kéo căng. Vải cũ không chịu nổi kiểu nóng ruột.’ Vy cầm kim, xỏ chỉ lần đầu trượt, lần hai trượt, lần ba chỉ chẻ đôi như cố tình phản đối nhân sinh của cô. An không cười. Anh chỉ đẩy hộp sáp nến nhỏ tới. ‘Miết đầu chỉ qua đây.’

Đường kim đầu tiên của Vy xiên như biểu đồ thu nhập freelancer tháng trước. Đường thứ hai khá hơn một chút, nhưng khi cô kéo chỉ, phần vải nhăn lại thành một nụ cười méo mó. An đặt tay lên mép bàn, giọng bình tĩnh: ‘Tháo ra.’ Vy đỏ mặt. ‘Em… à, tôi làm lại được.’ Cô tự sửa cách xưng hô trong một nửa hơi thở, thấy mình buồn cười đến mức muốn chui vào cuộn chỉ. An nghe thấy nhưng không bắt bẻ. Anh chỉ đưa cây tháo chỉ. ‘Sửa đồ cũ không phải che vết rách cho nhanh. Là xem chỗ nào còn chịu lực, chỗ nào phải nương tay. Cô kéo mạnh quá thì nó rách thêm.’

Câu đó rơi xuống giữa tiệm, nhẹ hơn lời mắng nhưng nặng hơn một bài giảng. Vy cúi đầu tháo từng mũi chỉ sai. Móng tay cô còn vệt đất từ chợ, đầu ngón trỏ bị kim đâm một chấm đỏ. Cô nhớ chiếc váy từng đổi lấy bữa cơm đầu tiên, nhớ video xin lỗi bị người ta cắt thành meme, nhớ bảng nợ mà cô vừa công khai một phần. Hóa ra có những thứ hỏng không thể dán một caption đẹp lên là xong. Phải tháo chỗ sai ra, chấp nhận mất thời gian, rồi khâu lại bằng mũi nhỏ hơn. Cô làm lại. Lần này, đường chỉ nằm sát mép gập, không đẹp như máy may, nhưng chắc và phẳng. An cầm áo lên soi dưới đèn, dùng ngón cái vuốt qua cổ tay áo. ‘Được. Không xuất sắc. Nhưng mặc ra đường không ai nghĩ nó vừa sống sót qua tay một blogger.’ Vy thở phào. ‘Cảm ơn anh đã khen theo phong cách làm người ta muốn tự kiểm điểm.’

Đến năm giờ bốn mươi, Vy sửa xong thêm hai chiếc áo mất nút và một túi vải rách quai. An tính tiền công trên giấy: ba mươi nghìn cho cổ tay áo, hai mươi nghìn cho hai nút áo, ba mươi nghìn cho quai túi. Tổng tám mươi nghìn. Anh đặt tiền trước mặt cô, không thêm một đồng, cũng không bớt một câu khó nghe: ‘Tiền công. Không phải giúp.’ Vy nhìn tờ giấy tính tiền rồi nhìn xấp tiền lẻ. Cả ngày hôm nay, lần đầu tiên có một khoản tiền đến từ việc cô làm được thật chứ không phải từ người khác tội nghiệp, càng không phải từ một hợp đồng có logo tài chính lấp ló trong góc. Cô chuyển ngay cho cô Tâm một trăm nghìn, kèm tin nhắn: ‘Con đã kiếm được tiền công sửa đồ, hôm nay chuyển thêm cô 100.000. Trước 21h con gửi cập nhật bảng.’ Ví điện tử báo thành công. Trong túi cô còn bốn mươi lăm nghìn và vài củ khoai. Không giàu. Nhưng cửa phòng tối nay có vẻ xa ổ khóa hơn một chút.

Khách đến lấy áo lúc sáu giờ mười. Đó là một cô nhân viên văn phòng tầm ba mươi, tóc buộc thấp, mắt nhìn chiếc áo xanh nhạt như nhìn một người quen lâu ngày. Cô thử kéo nhẹ cổ tay áo, gật đầu. ‘Đẹp rồi. Cái này của ba chị, chị sửa để mặc đi phỏng vấn. Mua áo mới thì dễ, nhưng mặc cái này thấy đỡ run hơn.’ Vy đứng sau quầy, tự nhiên không biết đặt tay ở đâu. Một chiếc áo cũ, nếu được sửa đúng chỗ, có thể đi cùng người ta vào một cuộc đời mới mà không cần giả làm đồ mới. Cô nghĩ đến mình và thấy cổ họng hơi nghẹn. An nhận tiền của khách, đưa hóa đơn, rồi quay sang Vy. ‘Thấy chưa. Đồ cũ không có nghĩa là hết giá trị. Nhưng cũng không ai trả tiền cho một vết rách được gọi bằng cái tên mỹ miều.’

Vy mở điện thoại, pin 4%, định chụp một góc bàn kim chỉ để đăng cập nhật ngắn. Cô dừng lại trước khi bấm máy. Trong khung hình có lộ tờ rơi VayVui và góc hóa đơn của khách. Nếu là cô của vài tháng trước, cô sẽ mất ba phút chỉnh ánh sáng và nghĩ caption kiểu ‘thành phố dạy tôi chữa lành bằng từng mũi kim’. Cô của hiện tại chỉ kéo tờ rơi ra khỏi khung hình, che hóa đơn, chụp riêng đôi tay mình đang cuộn chỉ, rồi viết: ‘Hôm nay kiếm 80.000 đồng bằng sửa đồ cũ. Không quay mặt khách, không lộ thông tin. Bài học: sửa sai không giống trang trí vết rách.’ Đăng xong, cô tắt bình luận trong mười phút để khỏi tự biến mình thành máy đo nhịp tim của cư dân mạng.

An đứng cạnh kệ áo, nhìn dòng caption một lúc. ‘Cô học nhanh hơn tôi tưởng.’ Vy cười mệt. ‘Vì đời thu học phí cao quá, không học thì phá sản.’ Anh không đáp ngay. Ánh nắng cuối ngày lọt qua cửa kính, rơi lên chiếc áo xanh vừa được khách gấp cẩn thận trong túi giấy. An lấy từ ngăn kéo ra một chiếc áo khoác denim nhỏ, màu đã bạc, cổ tay bên trái được vá bằng một miếng vải hoa rất vụng. Anh đặt nó lên bàn giữa hai người, bàn tay giữ ở mép áo lâu hơn cần thiết. ‘Có người từng nói với tôi rằng áo rách thì chỉ cần mua áo mới. Sau này tôi mới biết, không phải ai cũng còn kịp sửa.’ Vy ngẩng lên. Trong giọng anh không còn vẻ châm chọc thường ngày, chỉ còn một khoảng lặng rất cũ. An nhìn chiếc áo, rồi nhìn tờ rơi VayVui nằm dưới kẹp giấy. ‘Cái áo này là của em gái tôi.’