Chương 45: Trước Cổng Trường
Chương 45: Trước Cổng Trường
Minh chạy tới sân đúng lúc Nhiên lùi nửa bước vào cạnh cửa xe. Con bé vẫn mặc áo khoác đồng phục, tay phải bám vào mép cửa, tay trái siết quai cặp đến trắng cả khớp. Từ ngoài cổng, những màn hình điện thoại chồng lên nhau thành một dải sáng lạnh. Có người không nhìn rõ mặt Nhiên nhưng vẫn gọi tên con, như chỉ cần gọi đủ lớn thì một đứa trẻ mười sáu tuổi sẽ phải bước ra giải thích cho mọi nỗi sợ của người lớn.
“Nhiên.” Minh gọi rất khẽ, cố để giọng mình không gấp. Con bé quay lại. Ánh mắt nó không hoảng hốt như anh tưởng, mà trống rỗng đến đau lòng, kiểu trống rỗng của người đã quen nghĩ nếu mình đứng im thì mọi chuyện có lẽ sẽ qua. Minh đi nhanh đến, không kéo tay con ngay. Anh chỉ đứng chếch trước mặt Nhiên, dùng thân mình chắn hướng cổng. “Con vào xe với mẹ. Chuyện ngoài kia là của người lớn.”
Nhiên nhìn qua vai anh. Một phụ huynh bên ngoài cổng nói vọng vào: “Có phải em đó không? Cho em ấy nói một câu đi, tụi tôi chỉ muốn biết sự thật.” Chữ “chỉ” rơi xuống rất nhẹ, nhưng với Minh nó nặng như một cái nhãn dán lên trán con gái mình. Hạnh chạy tới sau anh, mắt đỏ nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Cô mở cửa sau xe, nhỏ giọng: “Nhiên, vào với mẹ. Đừng nhìn điện thoại của họ.”
“Con không làm loạn lớp,” Nhiên nói. Câu ấy gần như không có âm lượng. Minh nghe được vì anh đứng sát con, và vì suốt nhiều tháng qua anh đã học cách nghe cả những câu con không dám nói thành lời. Anh quay đầu, nhìn Nhiên. “Ba biết.” Chỉ hai chữ thôi. Nhiên chớp mắt, vẻ cứng đờ trên mặt nứt ra một đường rất mỏng, nhưng con vẫn chưa vào xe. Có lẽ sau quá nhiều lần bị buộc giải thích, chính sự im lặng an toàn cũng trở thành điều khó tin.
Bảo vệ trường cố khép cổng phụ lại nhưng đám đông không chịu lùi. Một người đàn ông giơ điện thoại lên cao: “Trường phải nói rõ chứ! Con chúng tôi học ở đây, chẳng lẽ không có quyền biết ai làm gì?” Một giọng nữ khác nối vào: “Nếu không có gì sai thì sao phải trốn?” Minh thấy vài học sinh ở hành lang tầng một cũng dừng lại nhìn. Tiếng xì xào, tiếng dép kéo trên nền, tiếng thông báo điện thoại của ai đó vang lên lách tách, tất cả đổ về phía Nhiên như nước bẩn tìm khe hở.
Minh lấy điện thoại ra, bấm ghi âm rồi giơ lên ngang ngực, không chĩa vào mặt ai. Anh nói đủ lớn để bảo vệ, phụ huynh và thầy hiệu phó vừa chạy xuống đều nghe thấy: “Tôi là Trần Minh, phụ huynh của Trần An Nhiên. Tôi yêu cầu mọi người không gọi tên học sinh, không quay cận mặt học sinh và không phát tán hình ảnh trẻ vị thành niên khi chưa có sự đồng ý. Ai cần phản ánh, mời vào kênh chính thức của nhà trường. Tôi sẽ làm việc bằng biên bản, không đối thoại bằng livestream trước cổng.”
Một vài điện thoại hạ xuống, nhưng không phải tất cả. Có người cười khẩy: “Anh ghi âm chúng tôi để dọa à?” Minh đáp: “Tôi ghi nhận tình trạng phụ huynh tập trung, có quay phim và gọi tên học sinh. Việc này vừa được nhà trường lập biên bản bổ sung ở trên phòng họp. Nếu anh chị có ý kiến, xin nói rõ họ tên để ghi cùng.” Câu đó làm đám đông khựng lại. Không ai muốn mình là người lớn đầu tiên ký tên vào một chuyện có thể bị xem là gây áp lực với học sinh, nhất là khi điện thoại của chính họ vẫn đang bật.
Bà Vân đi xuống sau thầy hiệu phó. Bà vẫn giữ dáng vẻ ngay ngắn, như thể sân trường ồn ào này chỉ là một cuộc họp phụ huynh hơi thiếu ghế. Gia Hân đi phía sau, sắc mặt càng trắng hơn khi nhìn thấy Nhiên. Ánh mắt hai cô bé chạm nhau trong một khoảnh khắc. Nhiên lập tức cúi xuống, còn Gia Hân siết điện thoại, ngón tay cái run nhẹ trên cạnh máy. Minh không bỏ qua chi tiết đó, nhưng anh chưa có quyền biến sự run rẩy của một đứa trẻ thành chứng cứ.
“Anh Minh,” bà Vân lên tiếng, vừa đủ vang. “Anh cứ nói quy trình, nhưng phụ huynh đứng ngoài kia vì họ mất niềm tin. Một buổi trao đổi công khai, có nhà trường chứng kiến, sẽ tốt hơn việc anh liên tục né tránh.” Minh nhìn bà. “Công khai với người lớn, được. Công khai tên và mặt trẻ con trước cổng trường, không.” Bà Vân mỉm cười rất nhạt. “Anh đang sợ điều gì?” “Tôi sợ người lớn dùng chữ sự thật để ép một đứa trẻ tự bịt miệng mình lần nữa.”
Thầy hiệu phó lau mồ hôi ở thái dương. Ông nói với bảo vệ mở lối cho học sinh còn lại ra cổng sau, rồi quay sang Minh: “Anh Minh, hay trước mắt mời cháu lên phòng y tế…” “Không,” Minh cắt lời, nhưng giọng vẫn thấp. “Con tôi về với mẹ. Nếu nhà trường cần làm việc, tôi ở lại.” Hạnh lúc này đã nắm được tay Nhiên. Con bé để mẹ kéo vào xe, nhưng trước khi cửa đóng, nó nhìn Minh. Anh hiểu ánh mắt ấy: vừa sợ ba ở lại một mình, vừa sợ nếu ba không ở lại thì mọi thứ sẽ lại bị viết theo cách khác. Minh gật đầu với con, rất khẽ. “Ba ở đây. Con không phải nghe nữa.”
Cửa xe khép lại. Hạnh kéo rèm che nắng xuống, ngồi sát Nhiên. Minh nghe tiếng con hít vào, một tiếng rất mỏng, như người vừa thoát khỏi mặt nước nhưng vẫn chưa tin mình được thở. Anh quay lại cổng. Đám đông đã bớt ồn một chút, nhưng sự bớt ồn ấy không phải yên ổn; nó giống khoảng lặng trước khi người ta chọn câu nào sắc hơn để ném tiếp.
Ngay lúc đó, một phụ nữ đứng ngoài mép đám đông bước lên. Chị mặc áo khoác xám, khẩu trang kéo xuống cằm, trên tay là một túi hồ sơ nhựa đã cũ. Chị không giống người vừa bị nhóm chat kích động kéo tới; vẻ mặt chị căng nhưng tỉnh. “Tôi không phải phụ huynh lớp này,” chị nói với bảo vệ, rồi nhìn thẳng về phía thầy hiệu phó. “Con tôi từng học ở đây hai năm trước. Tôi đã hẹn gặp anh Minh, nhưng không ngờ hôm nay lại đông thế này. Nếu trường vẫn định nói mọi chuyện chỉ là hiểu lầm giữa học sinh, tôi muốn hỏi: vậy hồ sơ của con tôi hồi đó cũng là hiểu lầm sao?”
Sân trường lặng đi trong một nhịp. Minh nhận ra chị ngay sau câu cuối. Đó là người phụ huynh cũ mà Mai Phương từng nhắc, người đã nhiều lần do dự vì sợ con bị lôi lại vào chuyện cũ. Anh không biết điều gì khiến chị quyết định xuất hiện hôm nay, nhưng anh biết đây không phải may mắn từ trên trời rơi xuống. Chị đã được hẹn, đã cầm hồ sơ, đã đứng ngoài cổng đủ lâu để nghe người ta gọi tên một đứa trẻ khác.
Bà Vân hơi nheo mắt. Thầy hiệu phó thì tái mặt nhanh đến mức không kịp che. “Chị… chúng ta có thể vào trong trao đổi,” ông nói. Người phụ nữ áo xám cười buồn. “Hai năm trước tôi cũng vào trong. Tôi ký vào biên bản rằng con tôi hiểu lầm bạn, rồi con tôi nghỉ học ba tháng. Hôm nay tôi chỉ muốn biết trường còn định để một đứa trẻ khác ký vào thứ tương tự không.” Chị giơ túi hồ sơ lên, không mở ra trước đám đông. “Tôi không livestream. Tôi cũng không gọi tên cháu nào. Tôi chỉ yêu cầu trường lập buổi làm việc chính thức, có biên bản, có người chứng kiến và có hồ sơ cũ của con tôi được ghi nhận.”
Mai Phương gọi đúng lúc đó. Minh bắt máy, bật loa vừa đủ cho thầy hiệu phó nghe. Giọng cô bình tĩnh: “Anh Minh, em đang ở gần cổng. Nếu phụ huynh cũ đã tới, đề nghị trường mời người đó vào phòng làm việc riêng, ghi nhận danh tính và niêm phong bản sao hồ sơ. Không trao đổi nội dung trẻ vị thành niên trước đám đông. Em sẽ lập danh mục chứng cứ và gửi văn bản đề nghị buổi làm việc chính thức trong hôm nay.” Minh đáp: “Anh nghe rồi.” Anh nhìn thầy hiệu phó. “Thầy cũng nghe rồi.”
Không khí đổi hướng rất rõ. Ban nãy đám đông đòi một đứa trẻ giải thích. Bây giờ câu hỏi không còn nằm trên vai Nhiên nữa, mà nằm trên bàn của nhà trường: tại sao một phụ huynh cũ mang hồ sơ đến đúng lúc một học sinh khác bị ép thành tâm điểm? Một vài người ngoài cổng bắt đầu quay sang hỏi nhau chuyện hai năm trước là gì. Mẹ Tuấn từ phía hành lang chạy xuống, giọng vẫn run nhưng cứng hơn: “Thầy, em đề nghị ghi nhận luôn việc phụ huynh cũ có mặt và đề nghị làm việc chính thức. Tin nhắn nhóm lớp em đã xuất đầy đủ rồi.”
Bà Vân lập tức nói: “Không thể vì một câu chuyện cũ không liên quan mà kéo con gái tôi vào.” Minh quay sang bà. “Vậy càng cần làm việc trong phòng, bằng hồ sơ và biên bản. Không phải bằng đám đông.” Gia Hân đứng sau mẹ bỗng ngẩng lên. Cô bé nhìn túi hồ sơ trong tay người phụ nữ áo xám, rồi nhìn điện thoại của mình. Môi cô bé mấp máy, nhưng bà Vân đã đưa tay chặn trước người con, như một cánh cửa đóng sập.
Thầy hiệu phó không còn đường lùi đẹp. Ông gọi văn thư và bảo vệ, yêu cầu mời người phụ nữ áo xám, mẹ Tuấn, Minh và đại diện nhà trường vào phòng làm việc; đồng thời thông báo ngoài cổng rằng trường sẽ phát văn bản chính thức, phụ huynh không tập trung quay phim hoặc gọi tên học sinh. Lời thông báo ấy chưa đủ làm đám đông tin, nhưng đủ khiến họ không thể tiếp tục giả vờ đây chỉ là một cuộc hỏi han vô hại.
Minh quay lại nhìn chiếc xe. Sau lớp kính mờ, anh thấy bóng Hạnh ôm vai Nhiên. Con gái anh không nhìn ra ngoài nữa. Lần đầu tiên trong buổi chiều hỗn loạn này, Minh thấy mình đứng đúng vị trí: không phải trước đám đông để thắng họ, mà ở giữa đám đông và con mình, để mọi câu hỏi phải đi vòng qua anh trước khi chạm tới con.
Anh vừa bước theo thầy hiệu phó thì điện thoại rung. Một tin nhắn mới từ Đỗ Quang hiện lên, chỉ có một dòng: “Chú Minh, cháu không chắc cháu còn im được nữa. Clip gốc… không giống thứ mọi người đang nói.” Minh dừng lại giữa sân. Phía trước là phòng làm việc sắp mở, phía sau là cổng trường còn đầy tiếng người, còn trong tay anh, sự thật vừa gõ cửa bằng một câu chưa nói hết.
