Bỏ qua nội dung

Ba Luon O Sau

Chương 43: Buổi Họp Phụ Huynh

Chương 43: Buổi Họp Phụ Huynh

Minh ký tên vào cuối biên bản bằng nét chữ chậm hơn thường ngày. Không phải vì anh do dự, mà vì từng chữ trên tờ giấy ấy đều kéo theo một trách nhiệm: lá đơn năm ngoái, tập hồ sơ có dấu dán đè, lời kể của người mẹ đã phải đưa con rời trường, và cả tờ đơn chuyển trường đang nằm trên đùi Nhiên ngoài xe. Khi anh đặt bút xuống, thầy hiệu phó nói sẽ báo ban giám hiệu tổ chức buổi họp phụ huynh ngay trong chiều, có đại diện lớp, giáo viên chủ nhiệm, văn thư và phụ huynh liên quan. Giọng ông nghe mệt, nhưng lần này không còn cái cách muốn đẩy mọi thứ sang phòng bên cho gọn. Minh gấp một bản sao biên bản bỏ vào túi hồ sơ, nói với mẹ Tuấn và người mẹ cũ rằng anh sẽ quay lại sau khi gặp con. Người phụ nữ ấy nhìn anh, chỉ khẽ gật. Cái gật ấy không phải cảm ơn, giống một lời nhắc: đừng để thêm một đứa trẻ nào phải biến mất khỏi giấy tờ.

Ngoài cổng trường, trời đã xám xuống. Hạnh ngồi ở ghế sau cùng Nhiên, cửa xe hé một khe để không khí lọt vào. Con bé cầm tờ đơn chuyển trường bằng hai tay, mép giấy bị miết đến mềm, đôi mắt nhìn xuống lâu đến mức Minh biết nếu anh hỏi dồn, con sẽ đóng lại ngay. Anh mở cửa, ngồi xuống ghế lái, nhưng không khởi động xe. Một lúc rất lâu, trong xe chỉ có tiếng xe máy ngoài đường và tiếng bảo vệ kéo cổng lạch cạch. Cuối cùng Minh nói: “Ba ký biên bản xong rồi. Ba ra đây nghe con nói.” Nhiên mím môi. “Con chưa muốn nộp đơn nữa.” Câu ấy nhỏ, nhưng không phải câu chắc chắn của một người đã khỏi đau. Nó giống một bàn tay vừa rụt khỏi mép vực, vẫn còn run vì biết phía dưới sâu thế nào.

Minh không quay lại ngay. Anh nhìn qua kính chắn gió, nhìn những học sinh đi thành từng nhóm qua sân. “Ừ,” anh đáp. “Ba nghe rồi.” Nhiên siết tờ giấy. “Nhưng con cũng không biết con có đi học lại được không. Con sợ vào lớp. Con sợ mấy bạn nhìn con như kiểu… như kiểu con là chuyện phiền.” Hạnh đưa tay đặt lên vai con, không xoa vội, chỉ để đó. Minh nuốt xuống cảm giác đau đang trồi lên. Anh đã từng muốn nói con không phải sợ, ba ở đây rồi, nhưng anh hiểu một câu như vậy đôi khi chỉ làm nỗi sợ của con có vẻ vô lý. Anh nói chậm: “Con không cần quyết định hôm nay. Tờ đơn này không mất tác dụng chỉ vì con chưa nộp. Nó là lựa chọn của con, không phải cái dây kéo con đi ngay.”

Nhiên ngẩng lên, mắt đỏ nhưng ráo. “Nếu con không nộp, ba có thất vọng không?” Câu hỏi ấy làm Hạnh quay mặt ra cửa kính. Minh đặt tay lên vô lăng, các khớp ngón tay căng ra rồi thả lỏng. “Ba thất vọng vì ba biết chuyện quá muộn,” anh nói. “Không phải vì con muốn đi hay ở. Con chọn cách nào, ba cũng đứng sau con. Nhưng ba muốn con chọn khi con không bị ai ép phải biến mất.” Nhiên cúi đầu. Một giọt nước mắt rơi xuống đúng đường gấp của lá đơn, loang thành một chấm nhỏ. Con bé không khóc thành tiếng. Nó chỉ nói: “Vậy lát nữa con không vào họp được đâu.” Minh gật. “Không cần. Hôm nay việc của con là ngồi đây với mẹ, uống nước, thở cho đều. Việc của ba là vào đó nói với người lớn.”

Họp phụ huynh được xếp ở phòng đa năng tầng một, nơi bình thường treo bảng thành tích và vài tấm ảnh các lớp đi ngoại khóa. Khi Minh quay lại, trên bàn dài phía trên đã có thầy hiệu phó, cô Linh, văn thư, ban đại diện cha mẹ học sinh và vài phụ huynh được mời gấp. Mẹ Tuấn ngồi sát mép ghế, hai tay đặt trên túi xách như sẵn sàng đứng lên bất cứ lúc nào. Mẹ của học sinh cũ không ngồi giữa phòng; chị chọn chiếc ghế gần cửa, giữ bản gốc trong túi, lặng lẽ như người đã quá quen với việc nếu mình nói to thì sẽ bị bảo là làm lớn. Bà Vân chưa tới, nhưng cái ghế trống dành cho phụ huynh Gia Hân lại khiến căn phòng căng hơn cả khi có người ngồi.

Thầy hiệu phó mở đầu bằng mấy câu quen thuộc về tinh thần phối hợp, bảo vệ học sinh, không quy kết khi chưa có kết luận. Minh để ông nói hết. Anh đã học được rằng có những câu nếu bị cắt giữa chừng sẽ biến thành lý do để họ gọi anh là nóng nảy. Đến lượt phụ huynh phát biểu, một phụ huynh nam trong ban đại diện nhíu mày: “Tôi hiểu nhà anh Minh lo cho con, nhưng họp phụ huynh thế này có làm các cháu thêm áp lực không? Chuyện trẻ con nhiều khi nói qua nói lại, người lớn đẩy lên cao quá lại hỏng.” Vài người gật theo, không hẳn ác ý. Họ sợ lớp bị ảnh hưởng, sợ con mình bị lôi vào, sợ một học kỳ vốn đang yên bỗng có vết đen. Minh nhìn họ, bỗng thấy sự im lặng không phải lúc nào cũng có mặt mũi dữ tợn. Đôi khi nó mặc áo sơ mi sạch sẽ, nói bằng giọng rất hợp lý.

“Vâng,” Minh nói. “Nên hôm nay tôi không xin mọi người tin con tôi bằng cảm tính.” Anh mở túi hồ sơ, đặt lần lượt bản sao biên bản buổi sáng, danh mục hồ sơ bị niêm phong, bản ghi nhận lời trình bày của mẹ học sinh cũ và giấy xác nhận Đỗ Quang đã cung cấp clip gốc dưới sự giám sát của phụ huynh. Anh không đưa điện thoại chiếu clip trước mặt cả phòng, vì Mai Phương đã dặn rất kỹ: chứng cứ liên quan học sinh không biến thành màn trình diễn. “Tôi chỉ xin mọi người đồng ý một việc: từ bây giờ, mọi trao đổi về Nhiên, Gia Hân, Đỗ Quang, Tuấn và vụ năm ngoái phải đi qua biên bản. Không gọi riêng học sinh ra hỏi. Không nhắn vào nhóm phụ huynh để định hướng dư luận. Không yêu cầu con tôi xin lỗi trước khi xem đủ chứng cứ.”

Cô Linh khẽ chỉnh lại tập giấy trước mặt. “Anh Minh, không ai yêu cầu Nhiên xin lỗi nếu chưa xác minh. Nhưng anh cũng nên hiểu giáo viên chủ nhiệm chịu áp lực từ nhiều phía. Có những thông tin lan trong lớp, nhà trường phải xử lý nhanh để ổn định tâm lý học sinh.” Minh quay sang cô. Anh không cao giọng. “Ổn định không thể bằng cách bắt một đứa trẻ chịu tiếng xấu cho nhanh.” Căn phòng im xuống. Mẹ Tuấn lúc ấy nâng tay. “Tôi xin nói một câu. Con tôi không phải đứa dũng cảm. Nó cũng có lỗi vì im. Nhưng nếu hôm qua anh Minh không hỏi đúng cách, nó sẽ im tiếp. Tôi đề nghị nhà trường cho các cháu có kênh nói riêng với người giám sát, không qua cô chủ nhiệm khi cô đang liên quan hồ sơ.” Câu nói ấy làm cô Linh tái mặt, còn vài phụ huynh bắt đầu nhìn nhau.

Một phụ huynh nữ ngập ngừng: “Nhưng nếu mở lại chuyện năm ngoái, lớp mình có bị ảnh hưởng thi đua không?” Mẹ học sinh cũ lần đầu ngẩng lên. Chị không trách, chỉ hỏi rất nhẹ: “Con tôi năm ngoái chuyển trường, lớp có bị ảnh hưởng thi đua không?” Không ai đáp. Chị tiếp: “Nếu không, thì xin đừng lấy thi đua làm lý do để một đứa khác phải rời đi.” Câu ấy không sắc như dao, nhưng khiến nhiều ánh mắt cụp xuống. Minh thấy trong khoảnh khắc đó, lá đơn không dấu không còn là chuyện của một gia đình xa lạ. Nó đứng ngay giữa phòng, trắng đến nhức mắt, buộc người lớn phải chọn xem mình nhìn thấy hay tiếp tục giả vờ không thấy.

Cao trào nhỏ xảy ra khi cửa phòng mở. Bà Vân bước vào cùng Gia Hân, phía sau là một người đàn ông mặc áo sơ mi xám tự giới thiệu là trợ lý pháp lý của gia đình. Bà Vân không xin lỗi vì đến muộn. Bà kéo ghế ngồi xuống, đặt túi xách lên bàn như đặt một dấu chấm mạnh. “Tôi vừa được báo là có người đang biến cuộc họp phụ huynh thành nơi bêu tên con gái tôi,” bà nói, mắt nhìn thẳng Minh. “Nếu ai tiếp tục phát tán thông tin chưa kiểm chứng, tôi sẽ làm việc với luật sư.” Gia Hân đứng sau mẹ, mặt trắng nhưng cằm vẫn nâng cao. Minh nhìn cô bé chỉ một giây rồi dời mắt. Anh không muốn biến một đứa trẻ thành đối thủ để người lớn trong phòng dễ quên ai mới là người phải chịu trách nhiệm.

Thầy hiệu phó vội nói buổi họp không nhằm bêu tên ai. Bà Vân cười nhạt: “Vậy tôi đề nghị thu hết bản sao tài liệu trên bàn. Những thứ không có kết luận chính thức không được chuyền tay.” Người trợ lý pháp lý mở cặp, lấy ra một tập giấy. “Gia đình chúng tôi cũng có văn bản yêu cầu nhà trường bảo vệ danh dự học sinh Nguyễn Gia Hân trước các cáo buộc thiếu căn cứ.” Một vài phụ huynh lập tức lùi tay khỏi xấp biên bản. Không khí lại nghiêng về phía cũ: sợ rắc rối, sợ giấy tờ, sợ người biết dùng những từ lớn. Minh nghe tim mình đập rất rõ, nhưng lần này anh không để cơn giận bước ra trước.

Anh lấy điện thoại, mở tin nhắn Mai Phương đã gửi sẵn, rồi nói: “Tôi đồng ý không chuyền tay tài liệu cá nhân của học sinh. Tôi cũng đồng ý bảo vệ danh dự Gia Hân nếu cháu bị vu cáo. Vì vậy, tôi đề nghị nhà trường lập ngay danh sách chứng cứ đang có, niêm phong bản sao, ghi rõ ai được xem, xem trong phạm vi nào. Gia đình nào phản đối thì ghi phản đối vào biên bản, ký tên.” Anh nhìn bà Vân. “Còn nếu chị muốn thu hết tài liệu để không ai được ghi nhận chúng từng tồn tại, tôi không đồng ý.” Bà Vân hơi nheo mắt. Trong giây lát, vẻ tự tin của bà không mất đi, nhưng nó khựng lại, như một bàn tay quen đẩy cửa bỗng gặp then cài.

Ngay lúc ấy, điện thoại của thầy hiệu phó rung. Ông nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi rất nhanh. Ông đứng dậy ra góc phòng nghe máy, chỉ nói vài câu “vâng, tôi hiểu” rồi quay lại. Giọng ông khàn hơn: “Phòng giáo dục yêu cầu nhà trường gửi báo cáo sơ bộ trước mười bảy giờ ba mươi, kèm danh sách tài liệu đã niêm phong và kế hoạch làm việc với phụ huynh.” Không ai hỏi ai đã báo lên. Minh không nói gì. Anh chỉ nhìn thấy bà Vân lần đầu đặt cả hai tay lên mặt bàn, các ngón tay đan vào nhau rất chặt.

Buổi họp kết thúc không bằng một lời xin lỗi, cũng không bằng sự thật được mở toang. Nó kết thúc bằng một biên bản dài hơn dự tính, trong đó có ba việc được ghi rõ: tạm dừng mọi yêu cầu hòa giải công khai giữa học sinh; lập tổ xác minh có đại diện ban giám hiệu, phụ huynh và bộ phận pháp chế; không làm việc riêng với học sinh liên quan nếu không có phụ huynh hoặc người giám sát độc lập. Minh ký tên lần thứ hai trong ngày. Khi bước ra hành lang, anh thấy Hạnh đứng ở cuối dãy, còn Nhiên vẫn ở trong xe, nhìn qua cửa kính về phía phòng đa năng. Con bé không cười. Nhưng khi Minh giơ bàn tay lên ra hiệu mọi chuyện tạm ổn, Nhiên cũng chậm chạp giơ tay đáp lại, tờ đơn chuyển trường vẫn nằm trên đùi, chưa bị xé, cũng chưa được nộp.

Minh vừa định đi xuống thì mẹ Tuấn chạy theo, mặt tái đi. Chị chìa điện thoại cho anh xem. Trong nhóm phụ huynh vừa xuất hiện một tin nhắn từ số lạ, kèm ảnh chụp nửa trang biên bản bị cắt mất phần đầu: “Gia đình một học sinh đang cấu kết kéo chuyện cũ vào để ép trường xử oan bạn khác. Tối nay mọi người nên đến cổng trường yêu cầu đối thoại công khai.” Minh nhìn dòng chữ ấy, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Bà Vân chưa xin lỗi, Gia Hân chưa nói thật, và ai đó trong số những người vừa ngồi trong phòng đã chụp tài liệu trước khi nó được niêm phong. Anh ngẩng lên nhìn về phía cổng trường đang dần đông phụ huynh đến đón con. Buổi họp vừa kết thúc, nhưng một trận khác đã bắt đầu ngoài cổng.