Chương 47: Bằng Chứng Không Thể Xóa
Chương 47: Bằng Chứng Không Thể Xóa
Ly nước ấm đặt trên bệ cửa sổ qua một đêm đã nguội hẳn. Thành định đi đổ, rồi khựng lại vì bàn tay nhỏ của Bảo An vẫn níu hai ngón tay anh dưới mép chăn. Con ngủ sau mũi thuốc cuối cùng, hơi thở đã đều hơn, nhưng lông mày vẫn thỉnh thoảng nhíu lại như trong mơ cũng có người hỏi điểm số. Một đêm không ngủ làm mắt anh rát, nhưng đầu óc tỉnh đến lạ. Đêm qua anh đã hứa sẽ đưa con về nhà bằng con đường đúng luật. Sáng nay, con đường ấy bắt đầu bằng những tờ giấy lạnh lùng hơn mọi lời thương.
An Nhiên đến bệnh viện lúc hành lang vừa đông lên, tay cầm túi giấy có laptop. Trần Duy đi sau cô với hộp cháo trắng mua ở ngoài cổng. An Nhiên nhìn qua ô kính cửa phòng, thấy Bảo An chưa tỉnh, liền hạ giọng: “Tôi đã gửi công văn yêu cầu trường bảo toàn dữ liệu từ email văn phòng. Không nhắn riêng, không gọi miệng. Mọi phản hồi từ giờ phải để lại dấu.”
Thành nhận tập giấy cô đưa. Trang đầu là bản ghi nhận của bác sĩ trực đêm. Trang thứ hai là giấy hẹn đánh giá tâm lý trẻ em. Trang thứ ba là bảng tóm tắt sự kiện, mỗi dòng có thời gian, nguồn và cách lưu giữ. Thành nhìn những ô chữ ngay ngắn ấy, cổ họng nghẹn lại. Trong đó có việc con đau bụng khi nghe đến trường, có cái ghế trống trong lớp, có đêm bệnh viện và có câu “con có được sai không”. Nếu không đưa nó vào hồ sơ, sẽ có người tiếp tục gọi nỗi sợ của con là yếu đuối.
“Tôi cần anh kiểm tra lại những mốc liên quan đến anh,” An Nhiên nói. “Giờ anh đón con, giờ trường gọi, giờ bài viết lan trong nhóm phụ huynh, giờ Bảo An ngất. Cái nào anh nhớ chắc thì ghi, cái nào không chắc thì để trống, tuyệt đối không đoán.” Thành cầm bút ngồi xuống chiếc ghế nhựa ngoài hành lang. Anh nhớ mùi mưa ở cổng trường, ánh mắt phụ huynh né đi, bàn tay con lạnh toát khi hỏi ba có đòi tiền không. Nhưng trên giấy, anh chỉ ghi giờ, địa điểm, người chứng kiến.
Tô Uyển bước ra từ phòng bệnh khi y tá vào thay bình truyền. Điện thoại cô đầy cuộc gọi nhỡ nhưng vẫn đặt úp trong lòng bàn tay. Thấy bảng thời gian trước mặt Thành, cô nói rất khẽ: “Ba tôi sẽ nói bệnh viện là do Thành chăm con không cẩn thận.” Câu đó vừa ra khỏi miệng, cô tự nghe thấy sự vô lý của nó nên im bặt. Thành không nhìn cô lâu. Anh chỉ nói: “Vậy cứ để bác sĩ ghi tình trạng của con trước khi đưa đến đây. Tôi không cần cãi bằng miệng.”
An Nhiên mở laptop. “Phía trường đã trả lời.” Email ngắn, lịch sự đến mức lạnh: nhà trường sẽ rà soát theo quy trình; ghi chú của giáo viên là tài liệu làm việc cá nhân, chưa được xác nhận là hồ sơ chính thức; các bên nên tránh ảnh hưởng đến uy tín trường và tâm lý học sinh. Thành đọc đến chữ “uy tín” thì ngón tay siết cây bút đến mức nhựa kêu khẽ một tiếng.
“Đừng vội phản hồi,” An Nhiên nói. “Họ đang cố đẩy hồ sơ của cô Mai thành ghi chú riêng. May là cô ấy đã gửi bản sao trước khi bị khóa quyền.” Điện thoại đặt cạnh laptop rung lên. Người gọi là Phạm Mai. An Nhiên bật loa ngoài sau khi Thành gật đầu. Giọng cô giáo khàn và thấp: “Tôi đã gửi email theo mẫu chị hướng dẫn. Có bản PDF từ ghi chú cũ, ảnh chụp thời gian tạo file, bản sao tin nhắn nhóm lớp và danh sách học sinh chuyển chỗ. Tài khoản trường của tôi lại bị đổi mật khẩu. Phòng nhân sự gọi bảo tôi lên giải trình.”
“Cô không lên một mình,” An Nhiên đáp ngay. “Nếu họ yêu cầu làm việc, đề nghị họ gửi lịch bằng văn bản và nêu rõ nội dung. Cô không ký bản tường trình mới nếu nội dung không đúng với bản cô đã gửi.” Phạm Mai im lặng vài giây rồi nói nhỏ hơn: “Hôm qua hiệu phó đưa tôi một mẫu khác. Trong đó bỏ hết cụm ‘bị cô lập’, ‘lo âu khi nhắc đến lớp’ và ‘đau bụng trước giờ thuyết trình’. Họ bảo viết vậy sẽ đỡ làm phụ huynh hoang mang. Tôi đã không ký.” Thành cúi đầu. Một chữ ký không đặt xuống đúng lúc, hóa ra cũng có thể giữ lại chút đường sống cho sự thật.
Trần Duy đặt chiếc USB nhỏ lên bàn nhựa. “Camera gara hôm bữa, đoạn xe bên Tô gia theo sau ông Thành, với đoạn cổng trường hôm phụ huynh bu lại. Bản gốc vẫn nguyên trong ổ cứng.” An Nhiên cầm USB. “Tôi chỉ nhận bản sao. Bản gốc anh giữ nguyên, ghi lại ai trích xuất và trích lúc nào.” Trần Duy giơ hai tay. “Biết rồi. Chứng cứ thì không dám cà khịa.”
Mười phút sau, Lâm Kỳ gửi cho An Nhiên một thư mục nén và một dòng ngắn: “Nguồn nói ảnh do phụ huynh cung cấp, nhưng số trung gian trùng với người từng liên hệ tôi về bài viết trước. Tôi chưa đăng gì. Khi chị cho phép, tôi sẽ đính chính bằng dữ liệu.” An Nhiên thêm một dòng vào bảng thời gian. Clip cổng trường cho thấy ai có mặt. Tin nhắn nhóm cho thấy lời đồn từ đâu. Ghi chú của Phạm Mai cho thấy Bảo An không phải đột nhiên yếu đi. Hồ sơ bệnh viện cho thấy cơ thể con đã không chịu nổi. Không có mảnh nào đủ lớn để một mình thắng cả cuộc chiến, nhưng khi chúng nằm cạnh nhau, người ta sẽ khó nói đó chỉ là hiểu lầm.
Cửa thang máy ở cuối hành lang mở ra. Tô Minh Hạo đi tới cùng một người đàn ông mặc áo sơ mi đắt tiền, vẻ mặt vừa đủ lo lắng để người ngoài không thể gọi là vô tình. Anh ta nhìn Tô Uyển trước, rồi nhìn Thành. “Bảo An thế nào rồi? Tôi nghe nói Thành đưa cháu vào viện trong tình trạng không ổn. Chuyện của trẻ con, tôi nghĩ không nên để luật sư và truyền thông chen vào quá sâu.” Giọng anh ta mềm, nhưng chữ nào cũng đẩy Thành vào vai kẻ gây chuyện.
“Con đang ngủ,” Thành nói. “Anh muốn thăm thì đợi bác sĩ cho phép. Anh muốn nói chuyện hồ sơ thì gửi văn bản cho luật sư.” Minh Hạo cười nhạt. “Từ bao giờ anh nói chuyện với nhà họ Tô bằng văn bản?” “Từ khi lời nói của các anh làm con tôi phải nằm viện.” Hành lang lặng đi trong một giây. Minh Hạo liếc qua laptop: “Tài liệu nội bộ của trường nếu bị lấy ra trái phép, người chịu trách nhiệm đầu tiên là giáo viên. Anh đừng vì muốn thắng mà kéo cô giáo của con anh xuống nước.”
An Nhiên đóng laptop lại. “Vì vậy chúng tôi yêu cầu mọi tài liệu được gửi bằng email, có xác nhận nguồn, có thời gian, không nhận bản bị chỉnh sửa và không công bố ngoài quy trình pháp lý. Nếu anh cho rằng có vi phạm, mời gửi khiếu nại chính thức.” Đúng lúc đó, điện thoại cô báo có email mới từ văn phòng Đỗ Quang Huy. Vị luật sư đối phương ghi nhận thông tin về sức khỏe của trẻ và yêu cầu bảo toàn hồ sơ học đường; trong thời gian chờ xác minh, ông đề nghị các bên không tiếp xúc riêng với giáo viên, không can thiệp vào dữ liệu liên quan đến trẻ vị thành niên và không dùng tình trạng bệnh viện của Bảo An để phát ngôn bất lợi. Câu cuối khiến Minh Hạo đổi sắc mặt rất nhanh: “Bất kỳ thay đổi nào đối với hồ sơ sau thời điểm có yêu cầu bảo toàn đều có thể gây bất lợi cho thân chủ.”
Minh Hạo nhìn Tô Uyển. “Em định đứng nhìn người ngoài lôi chuyện nhà mình ra à?” Lần này Tô Uyển không cúi đầu ngay. Cô nhìn qua lớp kính cửa phòng bệnh, thấy Bảo An đang ngủ. Mất rất lâu cô mới nói được: “Chuyện con nằm viện không còn là chuyện giữ thể diện nhà mình nữa.” Giọng cô run, nhưng câu ấy vẫn đứng được đến cuối. Minh Hạo cười lạnh. “Em nói vậy với ba chưa?” Mặt Tô Uyển trắng đi, nhưng cô chỉ siết điện thoại trong tay: “Em sẽ nói bằng giấy khám của con, không bằng lời của anh.”
Bảo An tỉnh khi ngoài hành lang vẫn còn căng như dây kéo. Con gọi nhỏ: “Ba.” Thành lập tức quay vào. Bảo An nhìn chiếc cặp dưới ghế, ánh mắt vẫn còn sợ. “Hôm nay con có phải làm bài bù không?” Thành kéo rèm cho nắng bớt chói, rồi lắc đầu. “Hôm nay con chỉ cần ăn cháo, ngủ thêm và gặp bác sĩ. Con không phải làm bài để chứng minh mình khỏe.” Bảo An chớp mắt. “Vậy con ngủ tiếp được không?” “Được.” Thành sửa lại góc chăn. “Ngủ cũng là việc hôm nay của con.”
Khi anh trở ra, Minh Hạo đã rời đi. An Nhiên đang sắp xếp tài liệu vào túi giấy. Cô nói với Thành: “Một file có thể bị xóa. Một tài khoản có thể bị khóa. Nhưng một chuỗi thời gian có bệnh viện, email, camera, tin nhắn nhóm, nguồn bài viết và nhân chứng độc lập thì không dễ xóa nữa.” Thành nhìn bảng thời gian đã đầy hơn lúc sáng. Lần đầu tiên, anh hiểu “bằng chứng” không phải là một thứ sáng loáng xuất hiện đúng lúc như trong phim. Nó là những mảnh vụn người bình thường cố nhặt lại trước khi người có quyền giẫm nát.
Điện thoại của An Nhiên rung thêm lần nữa. Tin nhắn mới vẫn từ Phạm Mai, kèm một ảnh chụp hơi mờ của cuốn sổ giao nhận cũ trong văn phòng giáo vụ. Cô viết: “Tôi tìm thấy khi kiểm tra lại tủ hồ sơ lớp cũ. Không chắc có liên quan không, nhưng tên phụ huynh gửi là Lục Thành.” An Nhiên mở ảnh. Trên trang giấy ố vàng, vài dòng chữ hiện ra dưới cột “đồ/thư gửi học sinh”: bốn phong thư, một gói bánh nhỏ, người gửi Lục Thành, học sinh Lục Bảo An. Ở cột người nhận hộ, cùng một nét ký tắt lặp lại nhiều lần: T.U. Dòng ghi chú cuối cùng như một vết xước cũ bị kéo bật lên khỏi mặt giấy: “Phụ huynh dặn không chuyển trực tiếp cho học sinh.”
Thành đứng im. Anh nhớ rõ những lá thư đó: một lá viết sau sinh nhật sáu tuổi của Bảo An, một lá kẹp hình con thuyền gấp bằng giấy, một lá chỉ có mấy dòng vì anh viết lúc nửa đêm sau ca bếp. Anh từng tưởng con không trả lời vì chữ của một người cha nghèo không còn chen được vào lịch học kín mít. Bây giờ, những lá thư chưa từng đến tay con nằm trên màn hình điện thoại của An Nhiên. Tô Uyển nhìn thấy dòng ký tắt ấy, mặt cô cắt không còn giọt máu. Thành quay sang cô, giọng khàn đi sau một đêm thức trắng và nhiều năm tự trách sai chỗ. “Những lá thư đó,” anh hỏi rất chậm, “ở đâu, Tô Uyển?”
