Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 98: Ánh Đèn Dịu Lại

Chương 98: Ánh Đèn Dịu Lại

Tôi nhìn chiếc hộp nhung nằm trong lòng bàn tay Hạ Trầm Chu rất lâu. Ngoài cửa sau rạp chiếu, mưa chưa rơi hẳn xuống, chỉ có hơi nước lẫn trong gió đêm Minh Hải, mỏng đến mức giống một lớp sương bám trên mi mắt. Phía sau lưng chúng tôi, tiếng người ở khán phòng vẫn chưa tan hết. Tiếng nhân viên thu dây điện, tiếng bánh xe đẩy đạo cụ lăn qua hành lang, tiếng bộ đàm của bảo vệ thỉnh thoảng rè lên một đoạn ngắn. Tất cả đều rất thật, thật đến mức không giống cảnh cuối của một bộ phim. Trong phim, nếu nam chính lấy hộp nhẫn ra sau buổi công chiếu, âm nhạc sẽ dâng lên, ánh sáng sẽ vừa vặn rơi xuống vai nữ chính, và người xem sẽ biết phải vỗ tay vào lúc nào. Nhưng đời tôi không có nhạc nền. Chỉ có Hạ Trầm Chu đứng trước mặt tôi, áo khoác còn vương hơi lạnh, ánh mắt vẫn bình tĩnh như mọi lần, bình tĩnh đến mức tôi biết anh đang căng thẳng.

Tôi hỏi: “Là nhẫn sao?” Anh không né tránh. “Ừ.” Một chữ rất ngắn, giống tất cả những câu trả lời quan trọng nhất anh từng nói với tôi. Hạ Trầm Chu mở hộp ra. Bên trong không phải chiếc nhẫn kim cương lớn đủ để ngày mai các blogger viết mười bài phân tích giá trị, cũng không phải món đồ được chuẩn bị để phô diễn thân phận của anh. Nó là một chiếc nhẫn bạc rất mảnh, mặt trong khắc một đường ánh sáng nhỏ gần như phải nghiêng dưới đèn mới nhìn thấy. Tôi không lập tức đưa tay ra. Trên ngón áp út của tôi từng có một chiếc nhẫn khác, chiếc nhẫn khắc ngày kỷ niệm với Kỷ Tu Dương, chiếc nhẫn đời trước tôi từng nắm chặt đến đau khi đọc bài đăng phủi sạch quan hệ của anh ta. Khi trả nó đi, tôi đã tưởng mình sẽ không bao giờ cho phép bất kỳ vòng tròn nào đặt lại lên tay mình nữa.

Hạ Trầm Chu không thúc giục. Anh chỉ nói: “Không phải cầu hôn hôm nay.” Tôi ngẩng lên nhìn anh. Anh cụp mắt nhìn chiếc hộp trong tay mình, giọng thấp hơn một chút. “Tôi không muốn dùng một buổi công chiếu, một đám đông hay một khoảnh khắc em đang xúc động để đổi lấy câu trả lời. Tôi cũng không muốn nhẫn trở thành bằng chứng cho việc em đã thuộc về ai.” Anh dừng lại, như thể đang cân nhắc từng chữ để không chạm vào vết thương cũ của tôi. “Nó chỉ là một lời hẹn. Khi em muốn, em có thể đeo. Khi em không muốn, cứ để nó trong ngăn kéo. Nếu một ngày em thấy không cần nữa, trả lại cho tôi cũng được.” Tôi bật cười rất khẽ. “Nếu em trả lại thì sao?” Hạ Trầm Chu nhìn tôi. “Thì tôi nhận lại. Sau đó ngày hôm sau vẫn hỏi em ăn sáng chưa.”

Câu trả lời ấy khiến cổ họng tôi nghẹn lại theo một cách rất lạ. Không phải đau, cũng không phải tủi thân. Nó giống cảm giác đứng quá lâu trong một căn phòng tối, cuối cùng phát hiện cánh cửa không bị khóa. Anh không nói sẽ đời đời kiếp kiếp không buông tay. Anh cũng không nói nếu tôi từ chối, anh sẽ tổn thương đến mức thế giới sụp đổ. Anh chỉ đặt quyền lựa chọn trở lại trước mặt tôi, nhẹ nhàng đến mức tôi không cần phải dùng hết sức để phòng vệ. Tôi đưa tay nhận chiếc hộp, nhưng không để anh đeo nhẫn cho mình ngay. “Em muốn tự cầm.” Tôi nói. “Không phải vì em chưa chọn anh. Mà vì lần này, em muốn nhớ rõ rằng lựa chọn này là của em.” Khóe môi Hạ Trầm Chu cong lên rất nhạt. “Được.”

Đúng lúc đó, ở lối cầu thang thoát hiểm vang lên một tiếng tách rất khẽ. Âm thanh ấy nhỏ đến mức gần như bị tiếng mưa ngoài cửa nuốt mất, nhưng với tôi, nó vẫn sắc như một mảnh thủy tinh. Bàn tay tôi nắm chiếc hộp hơi siết lại. Trong một tích tắc, ánh đèn hành lang biến thành ánh flash trắng xóa của thảm đỏ, biến thành màn hình điện thoại đời trước, biến thành hàng nghìn con mắt từng đứng sau lớp kính lạnh lẽo để kết án tôi. Hạ Trầm Chu nghiêng người chắn trước tôi theo bản năng, nhưng anh chỉ dịch nửa bước rồi dừng lại. Vì tôi đã giữ lấy tay áo anh. Tôi không muốn anh lại trở thành người đứng trước ống kính thay tôi. Cũng không muốn chính mình trốn về sau lưng ai nữa.

Người cầm máy ảnh là một cô gái rất trẻ, thẻ thực tập sinh của một trang giải trí vẫn treo trước ngực. Có lẽ cô ấy theo lối nhân viên để tìm ảnh hậu trường, cũng có lẽ chỉ muốn bắt được một khoảnh khắc đủ nóng cho buổi sáng hôm sau. Khi bị phát hiện, mặt cô ấy tái đi. “Em xin lỗi, em chỉ…” Cô ấy nhìn chiếc hộp trong tay tôi, lời nói kẹt lại giữa cổ họng. Nếu là trước đây, tôi sẽ lập tức nghĩ đến tiêu đề: Lạc Tinh Miên được nhà đầu tư cầu hôn sau lễ công chiếu, tình yêu thành công cụ tẩy trắng, phim mới dựa hơi chuyện riêng. Tôi đã sống quá lâu trong thứ phản xạ đó, lâu đến mức ngay cả hạnh phúc cũng phải đo xem có thể bị cắt ghép thành lưỡi dao hay không.

Tôi bước ra khỏi bóng của Hạ Trầm Chu. Bảo vệ ở cuối hành lang nghe tiếng động đã đi tới, nhưng tôi giơ tay ngăn lại trước khi họ kịp hỏi. Tôi nhìn cô gái kia, không cao giọng. “Đêm nay tôi không muốn chuyện riêng của mình lên hot search.” Cô ấy vội cúi đầu. “Em sẽ xóa ngay.” Tôi nói tiếp: “Không phải vì tôi có quyền bắt em xóa. Mà vì em là người cầm máy ảnh, nên em phải biết có những khoảnh khắc không thuộc về công chúng, dù người trong ảnh là nghệ sĩ.” Ngón tay cô ấy run run bấm vào màn hình máy ảnh. Tấm ảnh biến mất trước mắt tôi. Tôi không biết sau này cô ấy có kể câu chuyện này cho ai không, cũng không biết cô ấy có thật sự hiểu không. Nhưng ít nhất trong đêm nay, tôi không cần dùng giận dữ để chứng minh mình không còn sợ hãi.

Khi chúng tôi bước ra ngoài, mưa cuối cùng cũng rơi xuống. Không lớn, chỉ lất phất phủ lên mặt đường một lớp ánh nước. Xe của Hạ Trầm Chu đỗ cách đó không xa, tài xế đã mở sẵn cửa, nhưng tôi không lên ngay. Tôi nhìn con đường phía sau rạp chiếu, nơi không có thảm đỏ, không có phông logo, chỉ có vài thùng rác được xếp sát tường và một tiệm tiện lợi vẫn sáng đèn ở góc phố. Tôi hỏi: “Đi bộ một đoạn được không?” Hạ Trầm Chu cầm ô từ tay tài xế, mở ra. “Được.” Anh luôn trả lời tôi như vậy vào những lúc quan trọng: được. Không phải anh không có ý kiến, mà là anh đã học cách để tôi nói xong mong muốn của mình trước khi đưa ra bàn tay.

Chúng tôi đi dưới một chiếc ô màu đen, xuyên qua con phố nhỏ sau rạp. Ở mặt tiền tòa nhà bên kia, poster khổng lồ của “Không Tắt” vẫn sáng dưới màn mưa. Tống Tri Vi trên poster cầm chiếc đèn pin hướng về phía bức tường tối, còn tôi ở ngoài đời đang cầm một hộp nhẫn nhỏ trong túi áo khoác. Điện thoại trong túi rung liên tục. Tô Mạn nhắn rằng vài bài viết ác ý đã được đội pháp lý ghi nhận, nhưng xu hướng chung tạm ổn; đừng kỳ vọng toàn mạng dịu dàng, cũng đừng đọc bình luận quá khuya. Cố Nghiên gửi một tin nhắn rất ngắn: Diễn tốt. Mai nghỉ. Ngày kia đọc kịch bản mới, đừng tưởng công chiếu xong là hết việc. Tôi bật cười. Rồi một tin nhắn khác hiện lên, đến từ Lạc Chấn Nam: Phim rất hay. Ba đã xem. Sau đó không còn gì nữa. Không xin lỗi, không giải thích, không ép tôi về nhà. Tôi nhìn dòng chữ ấy một lúc, rồi tắt màn hình. Có vài vết thương không cần phải kết thúc bằng cảnh ôm nhau khóc. Có những người trong đời tôi, tôi có thể không còn hận đến mức tự làm đau mình, nhưng cũng chưa cần phải vội vàng tha thứ để biến hồi kết thành hoàn hảo.

Tiệm tiện lợi ở góc phố có bán sữa đậu nành nóng và bánh mì kẹp trứng. Tôi đứng trước quầy thanh toán, chợt nhận ra mình thật sự rất đói. Cả tối nay, tôi đã cười trước máy ảnh, trả lời phỏng vấn, xem bộ phim lấy một phần máu thịt của mình làm chất liệu, rồi nhận một chiếc nhẫn không giống bất kỳ chiếc nhẫn nào trong tưởng tượng. Nhưng đến cuối cùng, cơ thể tôi vẫn nhắc rằng mình là một người sống, cần ăn một thứ gì đó ấm và thật. Hạ Trầm Chu trả tiền, nhưng sau khi nhận túi, anh đưa nó cho tôi trước. “Em chọn chỗ ngồi.” Trong tiệm chỉ có một hàng ghế sát cửa kính. Tôi ngồi xuống, bóc lớp giấy bọc bánh mì, nhìn hơi nóng làm mờ một mảng kính trước mặt. Bên ngoài, ánh đèn đường loang trên mặt nước, dịu hơn ánh flash rất nhiều.

“Kịch bản mới của Cố Nghiên là gì?” Hạ Trầm Chu hỏi. Tôi cắn một miếng bánh mì, nói không rõ lắm: “Một bộ phim đường dài. Nhân vật nữ chính không bị hại, không đứng trước tòa, không cần ai trả lại trong sạch. Cô ấy học lái xe, đi qua rất nhiều thành phố nhỏ, cuối cùng mở một rạp chiếu phim cũ ở ven biển.” Hạ Trầm Chu im lặng nghe tôi kể, mắt anh phản chiếu ánh đèn trắng của tiệm tiện lợi. Một lát sau, anh nói: “Kính Hải không đầu tư bộ đó.” Tôi nhìn anh. Anh bình tĩnh bổ sung: “Nên nếu em nhận, sẽ không ai nói em dựa vào tôi.” Tôi không nhịn được bật cười. “Anh đang tự loại mình khỏi dự án của em sao?” “Không.” Anh nói. “Tôi đang học cách đứng dưới hàng ghế khán giả.”

Tôi đặt hộp nhẫn lên bàn giữa hai ly sữa đậu nành. “Vậy chiếc nhẫn này tính là gì?” Hạ Trầm Chu nhìn nó, rồi nhìn tôi. “Không phải phần thưởng sau khi em thắng.” Anh nói. “Cũng không phải dấu chấm hết cho câu chuyện của em.” Tôi hỏi: “Vậy là gì?” Anh suy nghĩ rất lâu, lâu đến mức tiếng máy lạnh trong tiệm tiện lợi bỗng trở nên rõ ràng. “Là lời mời.” Anh nói. “Mời em tiếp tục sống cuộc đời của em. Nếu trên đường đó có một đoạn em muốn đi cùng tôi, tôi sẽ ở đó.” Tôi cúi đầu mở hộp ra lần nữa. Đường ánh sáng nhỏ khắc bên trong mặt nhẫn lấp lánh rất nhẹ. Tôi không biết một chiếc nhẫn có thể hứa hẹn bao nhiêu điều. Tôi chỉ biết người trước mặt tôi không yêu tôi bằng cách kéo tôi khỏi sân khấu, cũng không yêu tôi bằng cách biến mình thành sân khấu mới của tôi.

Tôi lấy chiếc nhẫn ra. Không có âm nhạc. Không có tiếng vỗ tay. Không có ống kính. Chỉ có tiếng mưa rơi rất nhỏ ngoài cửa kính và tiếng Hạ Trầm Chu ngừng thở trong một khoảnh khắc mà anh tưởng tôi không nhận ra. Tôi tự đeo nhẫn lên tay. Nó vừa vặn đến mức tôi bỗng thấy buồn cười, vì hóa ra vừa vặn không phải cảm giác bị giữ lại, mà là cảm giác không cần phải co mình để chịu đựng. Hạ Trầm Chu nhìn bàn tay tôi rất lâu. Anh không nắm ngay, chỉ hỏi: “Em chắc không?” Tôi giơ tay lên trước ánh đèn. “Không chắc cả đời sẽ không đau nữa.” Tôi nói. “Cũng không chắc ngày mai sẽ không có người tiếp tục nghi ngờ em, nghi ngờ anh, nghi ngờ cả bộ phim này. Nhưng em chắc một điều.” Tôi nhìn anh. “Em không chọn anh vì cần một người cứu mình. Em chọn anh vì khi em đã có thể tự bước ra khỏi bóng tối, anh vẫn đứng ở đó, không tắt đèn, cũng không kéo em đi nhanh hơn.”

Hạ Trầm Chu cuối cùng cũng đưa tay qua bàn. Lần này, tôi là người đặt tay mình vào lòng bàn tay anh. Ngoài kia, mưa rơi xuống Minh Hải như rất nhiều đêm mưa khác, nhưng tôi không còn chỉ nhớ đến căn phòng trọ lạnh và màn hình điện thoại sáng trắng. Tôi nhớ bờ sông nơi tôi từng chủ động hôn anh. Nhớ phòng trị liệu nơi tôi học cách gọi tên nỗi đau. Nhớ sân khấu lễ trao giải, phiên tòa, hành lang khách sạn, phim trường, và cả những ngày mình tưởng thắng rồi vẫn thấy trống rỗng. Hóa ra sống tiếp không phải là xóa một đời đau đớn khỏi ký ức, mà là đi qua nó nhiều lần, cho đến khi cùng một cơn mưa không còn chỉ dẫn đến một kết thúc cũ.

Rạng sáng hôm sau, có một tấm ảnh lưng được đăng lên mạng. Trong ảnh, tôi và Hạ Trầm Chu đi dưới một chiếc ô đen ở con phố sau rạp, không thấy mặt, không thấy nhẫn, chỉ thấy hai bóng người bước cạnh nhau qua vệt đèn đường nhòe mưa. Có người nói đẹp, có người nói lại bắt đầu diễn tình yêu, có người chỉ bình luận rằng bộ phim rất đáng xem. Tôi đọc vài dòng, rồi úp điện thoại xuống bàn. Ngoài ban công, thành phố Minh Hải vừa tỉnh dậy, ánh sáng đầu ngày không rực rỡ như sân khấu, chỉ mỏng và dịu, phủ lên ô cửa sổ căn hộ của tôi một màu vàng rất nhẹ. Tôi thay quần áo, bỏ kịch bản mới vào túi, trước khi ra cửa thì nhìn chiếc nhẫn trên tay mình một lần. Nó không khiến tôi thuộc về ai. Nó chỉ nhắc tôi rằng tôi vẫn có thể chọn. Chọn diễn tiếp, chọn yêu, chọn không tha thứ khi chưa sẵn sàng, chọn bước ra ngoài dù biết ánh đèn chưa bao giờ hoàn toàn hiền lành. Tôi khóa cửa, đi về phía thang máy. Lần này, tôi không sống để chứng minh mình vô tội với cả thế giới nữa. Lần này, tôi sống vì mình.