Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 97: Lễ Công Chiếu

Chương 97: Lễ Công Chiếu

Điện thoại trong túi áo tôi rung đến lần thứ hai, cuối cùng vẫn kéo tôi khỏi nụ hôn bên bờ sông Minh Hải. Tôi cúi đầu nhìn màn hình. Là tin nhắn của Cố Nghiên: Sáng mai chín giờ đọc kịch bản lần đầu, đừng đến muộn. Tôi nhìn hàng chữ ấy rất lâu, rồi không nhịn được bật cười. Hạ Trầm Chu đứng bên cạnh, khi nhìn thấy tôi cười, anh chỉ hỏi rất khẽ: “Lịch quay?” Tôi gật đầu. “Ừ. Ngày mai bắt đầu.” Anh không nói thêm lời chúc mừng. Anh chỉ nắm tay tôi lâu hơn một chút, như thể đang nhắc tôi rằng từ ngày mai, tôi không chỉ bước về phía anh, mà còn bước về phía chính mình.

Sau này tôi mới biết, một nụ hôn không thể khiến đời sống bỗng biến thành phim tình cảm. Ngày hôm sau tôi vẫn phải dậy sớm, đọc kịch bản, đối diện những ánh mắt tò mò và những bài viết chưa thật sự dịu dàng. Có người vui vì tôi trở lại. Có người giữ khoảng cách, sợ bị kéo vào dư âm vụ án Vân Đỉnh. Một số blogger nói “Không Tắt” đang tận dụng sự kiện pháp lý để tạo nhiệt. Có lời xin lỗi lẫn hoài nghi. Tôi đọc được những câu đó trong lúc hóa trang, lòng không còn lạnh buốt như trước, nhưng cũng không hoàn toàn bình thản. Chỉ là lần này, tôi không cần tắt điện thoại vì sợ bị kéo về đêm mưa cũ.

Quá trình quay “Không Tắt” không đi qua như một đoạn nhạc nền êm ái. Có những đêm tôi quay xong cảnh đứng dưới hàng chục ống kính giả lập, về đến nhà vẫn phải ngồi trong bóng tối để phân biệt đâu là ánh đèn phim trường, đâu là ánh sáng của màn hình đời trước. Cố Nghiên chưa từng thương hại tôi trước mặt người khác, vì ông hiểu tôi không cần được đối xử như một vết nứt dễ vỡ. Hạ Trầm Chu cũng giữ lời. Anh không biến phim trường thành nơi mình xuất hiện mỗi ngày để chứng minh điều gì; anh chỉ hỏi tôi vào buổi tối: hôm nay có cảnh nào khiến em khó chịu không. Tôi bắt đầu quen với việc trả lời anh bằng sự thật: hơi khó chịu, nhưng em vẫn quay được.

Khi bộ phim đóng máy, tôi không khóc. Khi trailer đầu tiên lên sóng, tôi cũng không khóc. Chỉ đến tối lễ công chiếu, lúc xe dừng trước rạp chiếu lớn nhất Minh Hải, khi cửa kính hạ xuống và ánh flash tràn vào như một trận tuyết trắng, cổ họng tôi mới nghẹn lại. Tấm thảm đỏ trải dài trước cửa rạp. Phía trên là poster của “Không Tắt”: Tống Tri Vi đứng giữa một căn phòng tối, tay cầm chiếc đèn pin nhỏ chiếu vào bức tường đầy những dòng chữ bị gạch xóa. Tên tôi nằm ở hàng diễn viên chính, không bị thay bằng tên ai khác, không bị dùng như một vết nhơ để đoàn phim né tránh. Tôi nhìn ba chữ Lạc Tinh Miên in dưới ánh đèn, bỗng nhớ đến đời trước, khi tên tôi cũng từng xuất hiện khắp nơi, nhưng luôn đi cùng những từ bẩn nhất mà người ta có thể nghĩ ra.

Cửa xe được mở từ bên ngoài. Cố Nghiên đứng cách đó không xa, mặc một bộ vest đen cũ kỹ đến mức trông giống như ông vừa lấy từ tủ đạo cụ ra. Ông nhìn tôi, gật đầu một cái. “Đi thôi. Hôm nay cô không đến để xin ai cho phép quay lại.” Tôi bước xuống xe. Tiếng gọi tên vang lên từ hai bên thảm đỏ, có người gọi “Tinh Miên”, có người gọi “Tống Tri Vi”, cũng có người cố tình hỏi thật lớn rằng tôi nghĩ gì về những khán giả từng tẩy chay mình. Tôi không né ống kính. Tôi cũng không cười quá lâu. Mỗi bước đi đều giống như giẫm qua một lớp tro cũ, nóng âm ỉ, nhưng không còn đủ sức đốt cháy tôi.

Ở cuối hàng rào bảo vệ, có một cô gái trẻ cầm tấm bảng: Xin lỗi vì năm đó đã tin lời họ. Khi tôi đi ngang qua, cô ấy bỗng bật khóc. “Em từng mắng chị. Em xin lỗi.” Xung quanh lập tức có tiếng shutter dồn dập hơn, như thể tất cả đều chờ tôi cho họ một khoảnh khắc tha thứ đẹp đẽ để ngày mai viết thành tiêu đề. Tôi rút một tờ khăn giấy đưa qua. “Đừng khóc vì muốn tôi thấy. Lần sau, trước khi tin một lời kết án trên mạng, hãy chậm lại một chút.” Tôi không nói không sao. Cũng không nói tôi tha thứ. Có những tổn thương không thể biến mất chỉ vì một người khóc dưới ánh đèn, nhưng nếu một giọt nước mắt hôm nay có thể ngăn một bàn tay ngày mai gõ ra lời nguyền rủa với người khác, vậy nó vẫn có ý nghĩa.

Buổi giao lưu trước khi chiếu phim được tổ chức trong khán phòng lớn. Tôi ngồi giữa Cố Nghiên và nam diễn viên đóng cùng, Hạ Trầm Chu ngồi ở hàng ghế khách mời phía dưới, không ở vị trí trung tâm. Anh mặc vest tối màu, không nhận phỏng vấn riêng, cũng không để bất kỳ ai dùng sự có mặt của anh để biến đêm nay thành câu chuyện tình yêu của tôi. Thỉnh thoảng ánh mắt chúng tôi chạm nhau qua vài hàng ghế. Anh chỉ hơi cong khóe môi, nhưng tôi đã hiểu đó là cách anh nói: em đang làm rất tốt. Người dẫn chương trình hỏi về vai Tống Tri Vi, cảnh quay khó nhất và việc trở lại màn ảnh sau biến động. Tôi trả lời vừa đủ, không kể khổ, không biến vết thương thành lời quảng bá. Cho đến khi một phóng viên đứng lên hỏi: “Sau tất cả, cô có xem lễ công chiếu hôm nay là thời điểm công chúng trả lại công bằng cho mình không?”

Cả khán phòng yên đi một nhịp. Tôi nhìn máy quay đang bật đèn đỏ ở cuối lối đi, rồi nhìn poster “Không Tắt” trên màn hình lớn sau lưng. Trước đây, tôi từng nghĩ công bằng là một khoảnh khắc rất lớn: tất cả những người từng kết án tôi phải cúi đầu, tất cả truyền thông từng viết sai phải xin lỗi. Nhưng sau phiên tòa, sau trị liệu, sau những đêm quay phim đến kiệt sức, tôi mới hiểu công bằng không phải một tràng pháo tay. Nó là quá trình rất dài, có hồ sơ, có lời khai, có những người dám bước ra, có cả những vết sẹo không ai nhìn thấy. Tôi cầm micro, giọng bình tĩnh hơn mình tưởng. “Không ai có thể trả lại cho tôi đúng nguyên vẹn những năm tháng đã mất. Lễ công chiếu hôm nay cũng không phải buổi lễ để tất cả mọi người đồng loạt nói xin lỗi.”

Tôi nghe thấy vài tiếng xì xào rất khẽ. Có người bất ngờ, có người cúi đầu ghi nhanh vào máy tính bảng. Tôi nói tiếp: “Tôi biết có người từng mắng tôi vì bị dẫn dắt. Có người từng im lặng vì sợ liên lụy. Có người đến hôm nay vẫn nghi ngờ mọi thứ chỉ là một chiến dịch hình ảnh khác. Tôi không thể yêu cầu tất cả thay đổi trong một đêm, cũng không muốn dùng sự thật của mình để ép người khác diễn cảnh ăn năn. Tôi chỉ mong lần sau, khi một cái tên bị đẩy lên hot search, khi một đoạn video chưa rõ nguồn xuất hiện, mọi người có thể chậm lại một chút. Đừng vội biến ánh đèn trong tay mình thành lửa.” Tôi dừng lại. “Còn tôi, tôi không quên. Nhưng tôi sẽ sống.”

Không có tiếng vỗ tay bùng nổ ngay lập tức. Khán phòng im lặng vài giây, im đến mức tôi nghe được tiếng máy chiếu phía sau. Rồi Cố Nghiên là người đầu tiên vỗ tay. Sau đó là đoàn phim, rồi đến hàng ghế phía dưới. Tiếng vỗ tay lan ra không đều, có chỗ rụt rè, có chỗ rất mạnh, giống chính thứ dư luận ngoài kia: không hoàn hảo, không thống nhất, nhưng cuối cùng vẫn có một phần ánh sáng được thắp lên đúng chỗ. Tôi nhìn xuống hàng ghế khách mời. Hạ Trầm Chu không vỗ tay quá lớn. Anh chỉ nhìn tôi, đôi mắt sâu và yên, như thể câu “tôi sẽ sống” không phải lời tôi nói với công chúng, mà là lời tôi đã đi rất xa mới có thể nói cho chính mình nghe.

Khi phim bắt đầu chiếu, cả khán phòng chìm vào bóng tối. Tống Tri Vi xuất hiện trên màn ảnh bằng cảnh đứng trước bảng thông báo bị xé nát, lặng lẽ nhặt từng mảnh giấy rơi dưới chân. Tôi nhìn đôi mắt của nhân vật ấy giữ lại đau đớn nhưng không chịu biến thành một người chỉ biết cầu xin. Ký ức đời trước lướt qua rất gần: căn phòng trọ lạnh, màn hình điện thoại sáng đến chói mắt, những bình luận nối nhau như bầy kiến đen. Nhưng lần này, một bàn tay chạm rất nhẹ vào mu bàn tay tôi. Hạ Trầm Chu không biết từ khi nào đã đứng ở lối đi bên cạnh hàng ghế đoàn phim. Anh không nắm chặt, chỉ đặt tay ở đó. Tôi xem Tống Tri Vi ngẩng đầu trước ống kính và nói câu thoại từng luyện đến khàn giọng: “Tôi không cần các người thương hại. Tôi cần các người nhìn cho rõ.” Đến lúc đó, tôi mới chậm rãi đặt tay mình lên tay anh. Trong bóng tối, Hạ Trầm Chu khẽ siết lại. Không ai chụp được khoảnh khắc ấy.

Bộ phim kết thúc bằng cảnh Tống Tri Vi bước ra khỏi căn phòng tối, chiếc đèn pin trong tay không còn là nguồn sáng duy nhất, vì ngoài cửa đã có bình minh. Khi dòng credit đầu tiên chạy lên, khán phòng im lặng rất lâu rồi mới vang lên tiếng vỗ tay. Ánh đèn trần bật sáng trở lại. Nó vẫn chói, vẫn khiến mắt tôi hơi đau, nhưng không còn giống nơi hành hình. Sau phần chụp ảnh cuối cùng, tôi rời sân khấu bằng lối bên hông. Hạ Trầm Chu đứng đợi ở cuối hành lang, trên tay cầm áo khoác của tôi. Anh chỉ khoác áo lên vai tôi, giọng thấp như thường ngày: “Đi được chưa?” Tôi nhìn lại khán phòng phía sau, nơi tên tôi vẫn sáng trên màn hình. Rồi tôi gật đầu. “Đi được rồi.”

Chúng tôi đi qua hành lang dành cho nhân viên, tránh khỏi thảm đỏ và đám đông còn chưa tan hết. Khi đến cửa sau của rạp, gió đêm Minh Hải thổi vào mang theo mùi mưa rất nhạt. Hạ Trầm Chu bỗng dừng lại. Tôi quay đầu nhìn anh, tưởng anh muốn nói về bài phát biểu vừa rồi, hoặc về phản ứng truyền thông ngày mai. Nhưng anh chỉ lấy từ túi áo trong ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu đen, đặt vào lòng bàn tay mình, không mở ra ngay. Dưới ánh đèn hành lang dịu hơn rất nhiều so với sân khấu, giọng anh khẽ đến mức gần như hòa vào tiếng mưa ngoài cửa. “Không phải để công khai. Cũng không phải để giữ em lại.” Anh nhìn tôi, vẫn là ánh mắt luôn để lại đường lui cho tôi. “Chỉ là nếu một ngày em muốn chọn lần nữa, tôi muốn mình có mặt đúng lúc.”