Chương 93 - Chương 93: Sau Ngày Sự Thật Thắng
Chương 93: Sau Ngày Sự Thật Thắng
Xe rời khỏi tòa án Minh Hải khi tiếng gọi sau lưng vẫn chưa tắt. Qua lớp kính tối màu, tôi thấy những chiếc micro bị bảo vệ chặn lại ở bậc thềm, thấy ánh đèn livestream trắng lóa giữa buổi chiều nhạt, thấy vài phóng viên chạy theo xe như thể chỉ cần đuổi kịp, họ sẽ có quyền hỏi tôi nên khóc thế nào cho đúng sau ngày sự thật thắng. Điện thoại nằm úp trong lòng bàn tay vẫn rung không ngừng. Có thông báo từ luật sư, đoàn phim, nhãn hàng cũ và những số lạ. Mỗi một tiếng rung đều nhắc rằng phiên tòa đã tạm kết thúc, nhưng quyền phán xử của đám đông thì chưa từng biết mệt.
Tô Mạn ngồi ghế trước, giọng vẫn giữ độ tỉnh táo quen thuộc khi nghe trợ lý đọc danh sách cuộc gọi. Đài Minh Hải muốn phỏng vấn độc quyền. Ban tổ chức Kim Tượng muốn mời tôi thu phát biểu bổ sung. Ba nền tảng video ngắn đề nghị ký hợp đồng phát trực tiếp buổi trò chuyện đầu tiên sau khi được minh oan. Một tạp chí điện tử còn gửi trước tiêu đề: “Lạc Tinh Miên: Tôi đã chờ ngày này hai đời.” Tôi nhìn dòng chữ ấy, cổ họng bỗng nghẹn lại. Họ không biết hai đời là sự thật. Họ chỉ nghĩ đó là một câu văn đủ đau, đủ bán được lượt đọc.
“Không nhận,” tôi nói. Tô Mạn quay đầu lại, không ngạc nhiên. “Tất cả?” Tôi gật đầu. Chị im lặng hai giây rồi nói với trợ lý: “Lập văn bản thống nhất. Trong thời gian vụ việc còn điều tra, Lạc Tinh Miên không nhận phỏng vấn riêng, không bình luận ngoài hồ sơ pháp lý, không tham gia chương trình tiêu thụ cảm xúc cá nhân.” Cụm từ cuối khiến tôi muốn cười, nhưng khóe miệng chỉ nhúc nhích rất nhẹ. Có lẽ người hiểu tôi nhất vào khoảnh khắc ấy không phải người nói lời an ủi, mà là người biết dùng một câu lạnh lùng để chặn lại cả thế giới đang đòi tôi mở vết thương cho họ xem.
Hạ Trầm Chu ngồi bên cạnh tôi từ đầu đến cuối không nói gì nhiều. Cổ đông Kính Hải gọi, đối tác gọi, truyền thông kinh tế cũng gọi. Anh chỉ trả lời: “gửi cho pháp vụ”, “đợi văn bản”, “không phỏng đoán”. Khi xe dừng trước căn hộ của tôi, anh tắt điện thoại. Màn hình tối đi trong tay anh, giống một cánh cửa được đóng lại đúng lúc. “Tôi đưa em lên,” anh nói. Không phải câu hỏi, cũng không phải ra lệnh. Tôi không từ chối.
Căn hộ vẫn giữ nguyên dáng vẻ của một nơi đã chờ tôi quá lâu. Trên bàn trà có chiếc cốc tôi chưa kịp rửa từ đêm trước, bên cạnh là kịch bản “Không Tắt” gấp dở. Rèm cửa chưa kéo, ánh chiều xám phủ lên sàn gỗ thành một lớp bụi mỏng. Không có hoa, không có bánh chúc mừng, không có tiếng ai hét lên rằng cuối cùng tôi đã thắng. Chỉ có tiếng máy lọc không khí đều đều. Tôi đứng giữa phòng khách, bỗng không biết nên cởi giày trước hay tắt máy trước. Một việc nhỏ đến buồn cười như thế, mà tôi cũng phải mất vài giây mới làm được.
Hạ Trầm Chu đặt túi tài liệu lên bàn, rồi dừng lại ở khoảng cách không khiến căn phòng của tôi trở thành lãnh địa của anh. “Tôi gọi người mang đồ ăn lên,” anh nói. Tôi lắc đầu. “Em không đói.” Anh nhìn tôi một lúc. “Vậy nước ấm.” Lần này tôi không từ chối. Anh vào bếp, tiếng nước chảy rất khẽ. Đời trước tôi từng chờ một cuộc gọi nói rằng có người tin tôi. Khi cuộc gọi không bao giờ đến, tôi đã nghĩ im lặng là hình dạng cuối cùng của bị bỏ rơi. Bây giờ có một người ở trong bếp nhà tôi, không hứa hẹn gì, chỉ đun một cốc nước. Tôi lại thấy mắt mình cay vì một chuyện quá bình thường.
Điện thoại sáng lên lần nữa. Lần này là tên Lạc Chấn Nam. Sau phiên tòa, chắc ông đã nhìn thấy khoản tiền cũ của mình nằm trong hồ sơ, nhìn thấy tên mẹ tôi trở lại trước ánh đèn không phải bằng một tấm ảnh tưởng niệm, mà bằng một dòng chứng cứ lạnh lùng. Cuộc gọi tắt, rồi một tin nhắn hiện lên: “Miên Miên, ba muốn nói chuyện về mẹ con.” Tôi đọc hết, không trả lời. Không phải vì tôi đã tha thứ nên có thể bình tĩnh, cũng không phải vì tôi hận đến mức không muốn nghe. Chỉ là trong ngày đầu tiên không còn phải chứng minh mình vô tội, tôi không muốn lập tức bước vào một phiên tòa khác, nơi bị cáo là người thân duy nhất từng còn lại trong danh nghĩa gia đình.
Hạ Trầm Chu mang nước ra, đặt xuống trước mặt tôi. Anh nhìn màn hình điện thoại nhưng không hỏi. Tôi úp máy xuống. “Có phải em rất tàn nhẫn không?” Câu đó vừa ra khỏi miệng, tôi đã thấy nó không giống mình. Tôi từng cứng rắn trước luật sư Vân Đỉnh, từng hỏi Kỷ Tu Dương có từng yêu tôi không bằng giọng bình tĩnh đến lạnh. Nhưng với một tin nhắn của cha, tôi vẫn biến thành đứa trẻ năm nào đứng ngoài phòng bệnh, nghe cha bảo đừng hỏi nhiều vì hỏi cũng không đổi được gì. Hóa ra sự thật thắng không làm người ta lớn lên ngay. Nó chỉ lấy đi cái cớ cuối cùng để mình tiếp tục chạy.
“Không,” Hạ Trầm Chu nói. Anh ngồi xuống ghế đối diện, không dùng hơi ấm để phủ lên mọi vết nứt. “Em có quyền chọn thời điểm nghe.” Tôi cầm cốc nước bằng cả hai tay. “Trước đây em luôn nghĩ chỉ cần có một ngày tất cả bọn họ phải trả giá, em sẽ ngủ được, sẽ mở rèm, sẽ đi qua những người từng chửi em mà không sợ nữa.” Tôi ngẩng lên nhìn căn phòng im lặng. “Nhưng hôm nay em chỉ thấy trống. Giống như em đã đào một đường hầm rất lâu để thoát ra ngoài, đến khi thật sự nhìn thấy ánh sáng, lại không biết nên đi về phía nào.”
Anh không lập tức nói rằng tôi còn có sự nghiệp, còn có tương lai, còn có anh. Nếu anh nói như vậy, có lẽ tôi sẽ lại phải diễn ra vẻ biết ơn. Anh chỉ đặt một tấm danh thiếp lên bàn. “Tô Mạn gửi. Một bác sĩ trị liệu từng làm việc với nạn nhân bạo lực mạng và nghệ sĩ bị khủng hoảng danh tiếng. Chị ấy nói em có thể xem, không cần quyết định ngay.” Tôi nhìn tấm danh thiếp màu trắng, trên đó không có ánh đèn sân khấu, không có logo truyền thông, không có chữ “độc quyền”. Tôi từng nghĩ mình không cần được chữa trị, vì người sai là bọn họ. Nhưng đến giây phút ấy, tôi chợt hiểu: người sai là bọn họ, còn vết thương vẫn nằm trong tôi.
Buổi tối, tôi mở máy tính vì thói quen nhiều hơn vì muốn xem. Tên tôi vẫn treo ở vị trí đầu. Một số người xin lỗi. Một số người nói đã luôn tin tôi, dù tài khoản của họ còn lưu những bài chửi rủa cũ nếu kéo xuống đủ sâu. Sự giận dữ cũng cần sức lực, mà tôi thì mệt đến mức ngay cả việc ghét ai cũng thấy xa xỉ. Rồi một email mới nhảy vào hộp thư công việc, tiêu đề viết hoa toàn bộ: PHỎNG VẤN ĐỘC QUYỀN SAU NGÀY MINH OAN. Họ đề xuất quay tại căn hộ của tôi, ánh sáng tự nhiên, bố cục gần gũi, có thể đặt ảnh mẹ tôi phía sau để tăng chiều sâu cảm xúc. Họ còn gửi trước câu hỏi: “Nếu mẹ cô còn sống, cô muốn nói gì với bà?” Tôi đọc đến đó thì tay run lên. Họ thật sự tin vết thương của tôi là một đạo cụ có thể đặt dưới ánh sáng đẹp.
Tôi đóng laptop mạnh hơn cần thiết. Âm thanh ấy khiến Hạ Trầm Chu quay lại từ ban công. “Tinh Miên?” Tôi thở ra rất chậm, rồi mở máy lần nữa. Không phải để đọc tiếp. Tôi đăng nhập vào tài khoản công việc đã lâu không dùng để tự viết thông báo. Từng chữ hiện ra trên màn hình, gọn và lạnh: “Từ hôm nay, Lạc Tinh Miên tạm thời không nhận bất kỳ cuộc phỏng vấn, ghi hình, livestream hay chương trình trò chuyện nào liên quan đến vụ việc vừa qua. Mọi tiến triển pháp lý sẽ do luật sư Tô Mạn công bố bằng văn bản chính thức. Tôi cảm ơn những người đã chờ sự thật, nhưng tôi sẽ không biến quá trình bị tổn thương thành nội dung giải trí. Tôi cần thời gian học cách sống tiếp.”
Ngón tay tôi đặt trên phím gửi. Một phần trong tôi vẫn nghe thấy giọng của những người từng dạy nghệ sĩ phải biết tận dụng thời điểm, phải xuất hiện khi nhiệt độ còn cao, phải khóc đúng lúc để công chúng thấy mình xứng đáng được thương. Nhưng một phần khác, rất nhỏ thôi, lại nhớ đến mẹ. Nếu hôm nay tôi dùng chính nỗi đau của mẹ để đổi lấy một màn phỏng vấn đẹp, vậy ánh đèn thắng rồi lại thuộc về ai? Tôi nhấn gửi. Thông báo đăng lên chưa đầy mười giây, điện thoại của Tô Mạn đã gọi tới. Chị không mắng tôi tự quyết. Chị chỉ nói: “Viết tốt đấy. Chị sẽ khóa phần bình luận bằng văn bản pháp lý nếu ai cố xuyên tạc.”
Sau khi cuộc gọi kết thúc, căn hộ yên xuống theo một cách khác. Không phải sự yên tĩnh của trốn tránh, mà là khoảng lặng đầu tiên do chính tôi chọn. Hạ Trầm Chu đứng ở cửa ban công, nhìn tôi. “Ngày mai tôi đưa em đi,” anh nói. Tôi biết anh nói đến tấm danh thiếp trên bàn. Tôi cũng biết mình có thể nói không. Chính sự có thể ấy làm câu trả lời trở nên nhẹ hơn. “Anh không cần vào cùng,” tôi nói. “Tôi biết.” Anh đáp rất khẽ. “Tôi chờ ngoài hành lang.” Tôi nhìn anh, bỗng thấy sống tiếp có lẽ không phải một con đường sáng rực mở ra ngay sau phiên tòa. Nó chỉ là một cánh cửa nhỏ, một người không bước vào nếu tôi chưa cho phép, một tấm danh thiếp trắng, một thông báo từ chối biến mình thành sân khấu thêm một lần nữa.
Gần nửa đêm, chuông cửa vang lên. Bảo vệ gọi nội bộ báo có một gói đồ do trợ lý của Bùi An Dã gửi, đã kiểm tra an toàn và để trước cửa. Hạ Trầm Chu mở cửa giúp tôi, nhưng không chạm vào gói đồ. Trên phong bì giấy nâu có nét chữ hơi xiêu: “Cô Lạc, đây là thứ mẹ cô từng nhờ tôi giữ lại nếu có ngày tên bà được đọc đúng.” Tôi đứng bất động rất lâu. Ngoài hành lang, đèn cảm ứng sáng lên rồi dịu xuống. Trong phòng, màn hình điện thoại vẫn hiện thông báo từ chối phỏng vấn vừa đăng. Sau ngày sự thật thắng, tôi tưởng mình chỉ cần nghỉ ngơi. Nhưng hóa ra sự thật là chìa khóa mở ra một căn phòng khác, nơi tôi phải học cách gặp lại mẹ, gặp lại chính mình, và không diễn vai người chiến thắng nữa.
