Chương 41: Hồ Sơ Em Gái
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 41: Hồ Sơ Em Gái
“Em gái anh?” Tôi hỏi rất khẽ.
Mưa vẫn rơi sau lưng Hạ Trầm Chu, mỏng và lạnh, kéo một lớp sáng nhòe lên mặt kính dưới sảnh. Anh đứng cách tôi một khoảng vừa đủ để không khiến tôi phải lùi lại. Chiếc ô trong tay anh nghiêng về phía tôi nhiều hơn về phía anh, nhưng anh không bước tới, cũng không dùng sự im lặng ấy ép tôi nhận lấy bất cứ điều gì. Sau lần phát hiện anh âm thầm điều tra tôi, tôi đã học được cách sợ những bàn tay đưa ra quá đúng lúc. Sau đêm mưa này, tôi lại phải thừa nhận rằng có những người đứng ngoài mưa không phải để diễn một cảnh đau khổ cho người khác xem.
Ánh mắt anh rơi xuống vết sẹo cũ trên mu bàn tay, rồi rời đi rất nhanh. “Nó tên Hạ Vãn.”
Cái tên ấy nhẹ đến mức gần như bị tiếng mưa nuốt mất. Tôi không biết nên đáp gì. Một phần trong tôi muốn quay đầu bỏ đi, vì tôi vẫn nhớ cảm giác bị anh điều tra, bị một người có quá nhiều quyền lực nhìn xuyên qua những khoảng tối mà tôi không cho phép ai chạm vào. Nhưng một phần khác lại bị giữ lại bởi cách anh nói hai chữ “em gái” ấy, không giống lời giải thích, càng không giống một tấm lá chắn.
Hạ Trầm Chu không nhìn tôi lâu. “Tôi không nói chuyện này để xin cô tha thứ.”
“Tôi cũng không muốn dùng nỗi đau của người khác để giảm nhẹ lỗi của anh.” Tôi nói.
Anh gật đầu, bình tĩnh đến mức gần như tàn nhẫn với chính mình. “Tôi biết.”
Giữa chúng tôi lại có một đoạn im lặng. Đời trước, tôi từng ghét nhất kiểu im lặng này. Im lặng sau khi người ta biết tôi bị oan. Im lặng sau khi bài thanh minh bị công ty giữ lại. Im lặng sau khi Kỷ Tu Dương đăng bốn chữ “chỉ là đồng nghiệp”. Im lặng sau khi cả thế giới quyết định rằng một cô gái bị kết án bởi vài đoạn video cắt ghép thì không còn tư cách đau nữa.
Hạ Trầm Chu lấy từ túi áo khoác ra một tấm thẻ nhớ nhỏ đặt trong phong bì niêm phong, nhưng anh không đưa thẳng cho tôi. Anh đặt nó lên mép bàn đá cạnh cửa xoay, nơi tôi có thể lấy hoặc bỏ mặc. “Tô Mạn đã xem phạm vi pháp lý. Trong đó không có nhật ký riêng tư, không có bệnh án chi tiết, chỉ có hồ sơ truyền thông, mốc thời gian công khai, thư ủy quyền cũ của gia đình tôi và phần đối chiếu nguồn tin. Tôi vốn định giao cho cô sau khi tuyến Hắc Kính rõ hơn, nhưng hôm nay… có lẽ cô nên biết vì sao tôi ghét chữ ‘đợi thêm’ đến vậy.”
Tôi nhìn phong bì trắng. Trên mặt dán một nhãn nhỏ: Hạ Vãn – Hồ sơ nguồn tin năm cũ. Góc phải có dòng ghi chú của Tô Mạn: Đã loại bỏ thông tin y tế nhạy cảm. Chỉ dùng cho đối chiếu tuyến truyền thông.
“Vì sao lại là tôi?” Tôi hỏi.
“Vì cô đang bị cùng một cơ chế nhắm vào.” Anh đáp. “Và vì trong hồ sơ đó có một cái tên cô đã từng gặp.”
Ngón tay tôi hơi co lại. Tôi không hỏi là ai. Trong ngành này, có vài cái tên giống vết bẩn trên gương. Chỉ cần lau một góc, chúng sẽ lộ ra ở chỗ khác. Hắc Kính Giải Trí là một trong số đó.
Tôi cầm phong bì lên, nhưng không mở ngay trước mặt anh. “Tôi nhận hồ sơ không có nghĩa là tôi tin anh.”
“Tôi không yêu cầu cô tin.”
“Cũng không có nghĩa là tôi thương hại anh.”
Lần này, ánh mắt Hạ Trầm Chu mới thật sự dừng trên mặt tôi. Trong khoảnh khắc rất ngắn, tôi thấy một thứ giống mệt mỏi lướt qua đáy mắt anh. Không phải kiểu mệt của người thua một ván cờ, mà là kiểu mệt của người đã giữ một cánh cửa quá lâu sau khi người phía sau cánh cửa ấy không còn cần được cứu nữa.
“Nếu có thể,” anh nói, “đừng thương hại nó.”
Tôi không đáp. Vì câu đó khiến cổ họng tôi đau hơn mọi lời xin lỗi.
Tôi mang phong bì về căn hộ của mình lúc gần mười một giờ đêm. Thành phố Minh Hải sau mưa sáng lạnh, đèn đường kéo thành những vệt dài trên cửa kính taxi. Điện thoại của tôi có ba cuộc gọi nhỡ từ Nhan Sơ, hai tin nhắn từ đoàn phim, một thông báo lịch thử trang phục bị đổi giờ. Cuộc sống không vì một hồ sơ cũ mà dừng lại. Showbiz càng không. Một người từng bị nghiền nát hôm qua, hôm nay vẫn có thể trở thành đề tài phụ trong bài tổng hợp cuối ngày, bị kẹp giữa tin quảng cáo son môi và ảnh hậu trường của một bộ phim mới.
Tôi khóa cửa, bật đèn bàn, nhắn cho Tô Mạn trước khi mở phong bì: Tôi đã nhận hồ sơ. Xác nhận giúp tôi phạm vi có thể đọc.
Câu trả lời đến sau chưa đầy một phút: Được đọc. Không được phát tán. Không trích dẫn bệnh án. Chỉ ghi nhận mốc thời gian và nguồn phát tán. Nếu cần dùng làm bằng chứng, phải qua đồng ý bằng văn bản của Hạ Trầm Chu hoặc người đại diện gia đình.
Tôi nhìn dòng chữ ấy, bỗng bật cười rất nhẹ. Tô Mạn luôn biết cách biến đau khổ thành mục lục, biến bi kịch thành điều khoản sử dụng. Trước kia tôi nghĩ sự lạnh lùng đó đáng sợ. Bây giờ tôi hiểu, đôi khi đó là cách duy nhất để nỗi đau không bị người khác đem ra tiêu thụ thêm lần nữa.
Tệp đầu tiên trong thẻ nhớ là bảng mốc thời gian. Hạ Vãn, hai mươi tuổi, sinh viên năm hai khoa đạo diễn của Học viện Điện ảnh Minh Hải, từng làm trợ lý kịch bản cho một đoàn phim nhỏ trong kỳ nghỉ. Một bức ảnh cô bước ra khỏi phòng làm việc của nhà sản xuất bị cắt mất khung giờ, bị viết thành “thiên kim nhà giàu dùng quan hệ đổi suất thực tập”. Ba tài khoản nhỏ đăng đầu tiên. Sáu blogger giải trí dẫn lại. Hai hot search bị đẩy lên trong vòng bốn tiếng. Trường học yêu cầu cô tạm nghỉ để “tránh ảnh hưởng dư luận”. Đoàn phim xóa tên cô khỏi danh sách nhân sự. Không có một câu kết luận chính thức nào, nhưng từng cánh cửa đều đóng lại rất nhanh, như thể họ chỉ cần một lý do đủ sạch để không phải bảo vệ cô.
Tôi kéo xuống chậm hơn. Những câu chữ trong ảnh chụp màn hình giống tiếng đá va vào xương. “Con nhà giàu diễn vai nạn nhân.” “Không ai vô tội khi bước vào phòng đàn ông lúc nửa đêm.” “Đừng để cô ta làm phim về phụ nữ, cô ta không xứng.” Tôi đã từng thấy những câu giống hệt như thế dưới tên mình. Chỉ thay một cái tên, thay một bối cảnh, thay một đoạn video, phần còn lại của bạo lực mạng luôn có cùng một khuôn mặt.
Ở trang thứ ba, tôi nhìn thấy tên Bệnh viện Tư An.
Dòng ghi chú rất ngắn: Ngày thứ tư sau khi hot search bùng nổ, Hạ Vãn được đưa vào Bệnh viện Tư An trong tình trạng hoảng loạn nặng, mất ngủ kéo dài, phản ứng sợ hãi với âm thanh shutter và tiếng thông báo điện thoại. Hồ sơ chi tiết đã được ẩn. Chỉ còn lại xác nhận thời điểm nhập viện và danh sách người ký bảo lãnh.
Người ký bảo lãnh là Hạ Trầm Chu.
Tôi nhìn cái tên ấy rất lâu. Khi đó anh bao nhiêu tuổi? Hai mươi mấy, vẫn chưa phải người sáng lập Kính Hải đứng trước các cổ đông như bây giờ, vẫn chưa có vẻ bình tĩnh đến mức khó gần như bây giờ. Nhưng trong ảnh chụp hành lang bệnh viện, anh đã đứng giữa đám phóng viên và cửa kính, một tay chắn máy quay, một tay kéo rèm che lại. Ảnh rất mờ, có lẽ được cắt từ video cũ. Trên mu bàn tay anh có một vệt máu mảnh. Vị trí đó trùng với vết sẹo tôi thấy dưới mưa.
Tôi không muốn mềm lòng. Tôi thật sự không muốn. Thương hại người khác là một việc nguy hiểm, vì nó dễ khiến ta quên mất họ cũng có thể làm tổn thương mình. Hạ Trầm Chu từng điều tra tôi mà không nói. Anh từng dùng cách của anh để bước vào vùng cấm của tôi, rồi cho rằng đó là bảo vệ. Nỗi đau của anh không xóa được cảm giác bị xâm phạm của tôi. Một cô gái tên Hạ Vãn từng bị bạo lực mạng cũng không khiến việc anh nghi ngờ bí mật của tôi trở nên đúng đắn.
Nhưng tôi không thể giả vờ mình không hiểu thêm gì cả.
Ở đời trước, tôi từng nghĩ Hạ Trầm Chu là người đứng ngoài tất cả. Anh có quyền lực, có tiền, có luật sư, có đội ngũ quan hệ công chúng, nhưng anh không xuất hiện khi tôi bị kết án. Tôi từng dùng sự vắng mặt của anh để đóng đinh anh vào hàng ngũ những người bỏ mặc tôi. Nhưng hồ sơ này nói với tôi rằng trước khi đứng ngoài câu chuyện của tôi, anh đã từng đứng bên trong một câu chuyện khác, đã từng chạy theo bằng chứng, từng tin rằng chỉ cần tìm ra sự thật đầy đủ thì mọi thứ vẫn có thể cứu vãn.
Có lẽ chính vì vậy, anh mới đáng trách hơn. Một người từng biết sự thật đến muộn đau đến mức nào, lẽ ra càng không được phép chậm trễ.
Tôi mở tệp đối chiếu nguồn tin cuối cùng. Tô Mạn đã đánh dấu bằng màu vàng nhiều dòng trùng với mô thức Hắc Kính: tài khoản nhỏ dẫn chuyện, blogger lớn “phân tích”, cụm từ kích động đạo đức giống nhau, nhãn hàng hoặc đơn vị liên quan vội vã cắt bỏ người bị tố để tự bảo vệ. Ở cột ghi chú, có một câu khiến ngón tay tôi dừng lại: Mô thức năm Hạ Vãn là phiên bản sớm của đường dây truyền thông bẩn hiện tại.
Tôi kéo xuống thêm.
Một bảng thanh toán cũ hiện ra, ảnh chụp không rõ lắm nhưng đủ đọc. Dòng người nhận đã bị che một phần theo yêu cầu pháp lý. Dòng đơn vị trung gian ghi: tài khoản nội dung “Kính Đen”. Dòng phụ trách liên hệ bên ngoài chỉ có hai chữ viết tắt: L.H.
Tôi mở tiếp trang scan cuối cùng. Lần này, không còn viết tắt nữa. Đó là bản ghi khai báo nguồn tin trong một vụ kiện dân sự nhỏ đã bị hòa giải kín, ở ô “người cung cấp nội dung và điều phối blogger”, cái tên được gõ bằng phông chữ cũ, lạnh lùng và rõ ràng như một vết dao trên giấy.
Lương Hách.
Tiếng thông báo điện thoại vang lên đúng lúc ấy. Tôi giật mình, màn hình sáng lên trong căn phòng yên tĩnh. Tô Mạn nhắn: Đọc đến trang cuối rồi thì gọi cho tôi. Đừng gọi Hạ Trầm Chu trước.
Tôi nhìn cái tên Lương Hách trên hồ sơ em gái anh, rồi nhìn phản chiếu nhợt nhạt của mình trên màn hình laptop. Hóa ra có những ánh đèn đã tắt từ rất lâu, nhưng bóng tối của chúng vẫn đang rơi xuống hiện tại.
Và lần này, người đứng sau bóng tối ấy không còn là một cái tên xa lạ.
