Chương 40: Người Đàn Ông Đứng Ngoài Mưa
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 7: Biến Số Ngoài Kế Hoạch
“Bút đó, cô không cần cầm.”
Giọng Tạ Hoài Châu không cao, nhưng đủ khiến đầu bút trong tay trưởng phòng Du khựng lại giữa không trung. Tôi ngẩng lên nhìn anh đứng ở ngưỡng cửa phòng họp nhân sự tầng 18, phía sau là trợ lý pháp vụ của văn phòng CEO. Trưởng phòng Du đứng dậy, nụ cười ôn hòa mỏng hơn vừa nãy. “Tạ tổng, đây là buổi làm việc theo yêu cầu của Ủy ban xử lý khủng hoảng tạm thời. Chúng tôi đang tiến hành thủ tục nhân sự cần thiết.”
Hoài Châu bước vào, đặt một tập hồ sơ mới lên bàn. Ánh mắt anh lướt qua tôi rất nhanh rồi dừng ở tiêu đề biên bản: Biên bản xác nhận hành vi truy cập trái phép và lệnh đình chỉ công tác tạm thời. Chuyên viên pháp chế nội bộ khẽ giật mí mắt. Một câu kết luận viết quá sớm đôi khi không chỉ ép người khác nhận lỗi, mà còn để lộ người viết đã kết luận trước khi điều tra.
“Tôi hỏi một lần.” Hoài Châu ngồi xuống, giọng phẳng đến mức không có chỗ cho ai chen vào. “Ai phê duyệt việc dùng chữ ‘xác nhận hành vi’ khi bản ghi phiên gốc chưa được niêm phong, thiết bị thao tác chưa đối chiếu, token xác thực chưa kiểm tra và người bị cáo buộc chưa có ý kiến phản hồi?”
Chuyên viên pháp chế đẩy kính. “Đây là mẫu dùng cho trường hợp khẩn cấp. Dựa trên bản trích xuất log mà phòng nhân sự nhận được, tài khoản của cô Lâm có liên quan trực tiếp đến truy vấn vùng hạn chế của Thiên Bình.”
“Tôi không hỏi mẫu.” Hoài Châu nói. “Tôi hỏi người phê duyệt.”
Không khí trong phòng lạnh hơn. Trưởng phòng Du thu nụ cười lại. “Ủy ban có quyền yêu cầu đình chỉ tạm thời để kiểm soát rủi ro. Tình hình hiện tại của tập đoàn rất nhạy cảm. Nếu để một nhân viên bị nghi ngờ tiếp tục tiếp xúc hệ thống…”
“Đình chỉ quyền truy cập là biện pháp kiểm soát rủi ro. Ép ký nhận hành vi là kết luận kỷ luật.” Hoài Châu ngắt lời. “Hai việc này không cùng một tầng quy trình.”
Tôi ngồi yên, đầu ngón tay siết vào lòng bàn tay. Anh không nói tôi vô tội, cũng không bênh tôi bằng một câu cảm tính dễ nghe. Anh chỉ kéo từng khớp của cái bẫy ra trước ánh sáng, bắt mọi người nhìn thấy nó được lắp bằng những chữ nào. Chính sự lạnh lùng ấy khiến cổ họng tôi bớt nghẹn hơn. Tôi cần một căn phòng mà chữ ký của tôi không bị dùng để thay thế sự thật.
Hoài Châu quay sang Lưu Bân. “Anh thuộc an ninh dữ liệu. Bản log này xuất từ hệ thống ghi phiên gốc hay từ gói trích xuất trung gian?”
Lưu Bân nhìn trưởng phòng Du, rồi nhìn tập giấy trước mặt tôi. Lần này, ánh mắt ngăn cản của trưởng phòng Du đến chậm hơn một nhịp. “Bản nhân sự đang dùng là gói export từ kênh điều phối khẩn cấp, không phải bản ghi phiên gốc. Hệ thống gốc cần quyền xác nhận cấp giám đốc an ninh dữ liệu mới mở được toàn bộ trường.”
“Có chữ ký điện tử của giám đốc an ninh dữ liệu không?”
“Chưa thấy trong hồ sơ tôi nhận.”
“Có mã niêm phong thiết bị thao tác, đối chiếu xác thực hai lớp và trạng thái tài khoản lúc 6 giờ 58 phút không?”
Lưu Bân im lâu hơn. “Chưa hoàn tất.”
Ba chữ ấy khiến căn phòng thay đổi. Tập biên bản trước mặt tôi vẫn nằm đó, song nó không còn là tờ giấy có thể ép tôi cúi đầu nữa. Nó trở thành vật chứng về sự vội vàng.
Trưởng phòng Du đặt hai tay lên mép bàn. “Tạ tổng, tôi hiểu yêu cầu về quy trình, nhưng cô Lâm có quan hệ đặc biệt với Lâm Thừa Viễn. Bản thân điều đó đã là rủi ro.”
Tên cha tôi bị ném ra giữa phòng họp, không to nhưng nặng. Tám năm rồi, họ vẫn có thể dùng tên ông như một dấu đỏ đóng lên trán tôi. Không cần chứng cứ mới, chỉ cần nhắc đến Lâm Thừa Viễn, mọi nghi ngờ lập tức có vẻ hợp lý hơn.
Hoài Châu cuối cùng mới nhìn tôi. Ánh mắt anh dừng trên mặt tôi chưa đến hai giây, rồi quay lại với trưởng phòng Du. “Quan hệ huyết thống không phải chứng cứ. Nếu Kính Vân định viết nguyên tắc mới rằng con của người từng bị nghi ngờ mặc nhiên có tội, tôi sẽ yêu cầu phòng pháp chế đưa điều đó vào quy chế lao động và trình hội đồng ký tên công khai.”
Trưởng phòng Du im lặng. Tôi biết câu nói ấy là một cú khóa miệng về mặt quy trình, không phải lời bênh vực dành riêng cho cha tôi. Nhưng vào giây phút đó, tôi vẫn nghe rõ tiếng máu trong tai mình chậm lại. Cha tôi từng bị một hệ thống im lặng đè xuống. Hôm nay, ít nhất có một câu “không phải chứng cứ” được nói ra trước mặt những người muốn dùng tên ông để ép tôi ký.
Hoài Châu đẩy tập biên bản về phía trợ lý pháp vụ. “Sửa lại. Tên văn bản: Biên bản làm việc về việc tạm đình chỉ quyền truy cập hệ thống để phục vụ xác minh. Bổ sung ý kiến của Lâm Tri Ý: không thừa nhận hành vi truy cập trái phép, yêu cầu niêm phong bản ghi phiên gốc, thiết bị thao tác, token phiên, IP nội bộ, xác thực hai lớp và bản ghi khóa tài khoản. Người tham dự ký xác nhận nội dung buổi làm việc, không ký nhận lỗi.”
Tiếng gõ bàn phím vang lên khô gọn. Tôi nhìn thấy dòng “tài khoản bị khóa lúc 6:58, trước tin nhắn triệu tập lúc 7:12” được ghi vào phụ lục. Mười bốn phút ấy cuối cùng không còn chỉ nằm trong sổ tay của tôi nữa.
“Vậy lệnh đình chỉ?” trưởng phòng Du hỏi.
“Giữ.” Hoài Châu đáp ngay.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh. Hóa ra không có phép màu nào cả. Cánh cửa cũ không đóng, nhưng một cánh cửa khác vẫn hạ xuống. Hoài Châu nhìn thẳng vào tôi, không tránh né. “Quyền truy cập của cô bị tạm khóa cho đến khi có kết quả xác minh bản ghi gốc. Máy trạm của cô sẽ được niêm phong tại chỗ, không giao cho phòng nhân sự. Điện thoại cá nhân và thiết bị cá nhân không thuộc phạm vi thu hồi nếu không có quyết định pháp lý rõ ràng. Cô có quyền mời luật sư hoặc người đại diện tham dự các buổi làm việc tiếp theo.”
Tôi hiểu rồi. Anh không kéo tôi ra khỏi cuộc điều tra. Anh chỉ đổi cách cuộc điều tra được đặt lên bàn. Đó không phải sự dịu dàng, càng không phải tin tưởng. Đó là một người quen kiểm soát cục diện đang buộc ván cờ trở lại đúng luật.
Tôi cầm cây bút của mình, không dùng cây bút có logo Kính Vân. Ở phần ý kiến nhân viên, tôi viết từng chữ thật chậm: Tôi tham dự buổi làm việc này, nhưng không thừa nhận hành vi truy cập trái phép. Tôi yêu cầu bảo toàn bản ghi gốc và toàn bộ chuỗi chứng cứ. Khi ký tên bên dưới phần xác nhận tham dự, tôi không thấy nhẹ nhõm. Tôi chỉ thấy mình vẫn còn đứng được.
Buổi họp kết thúc sau đó mười phút. Lưu Bân tránh ánh mắt tôi, nhưng trước khi rời phòng, anh ta rất khẽ nói: “Tôi sẽ gửi yêu cầu niêm phong lên hệ thống.” Tôi không đáp, chỉ gật nhẹ. Một người chỉ nói thật một nửa chưa thể trở thành đồng minh. Nhưng một nửa sự thật đôi khi là vết nứt đầu tiên trên bức tường rất dày.
Ra khỏi phòng họp, hành lang tầng 18 sáng trắng và yên tĩnh đến giả tạo. Tôi gửi cho Hứa Nghiên một tin nhắn ngắn: Tôi bị đình chỉ quyền truy cập, chưa ký nhận lỗi. Cần checklist niêm phong chứng cứ điện tử cá nhân. Đừng gọi, nhắn lại khi tiện. Gửi xong, tôi mới nhận ra lòng bàn tay mình đã ướt.
“Tôi cần nói chuyện với cô.” Hoài Châu đứng cách tôi vài bước, giọng vẫn bình tĩnh như trong phòng họp.
Tôi cất điện thoại vào túi. “Nếu là về biên bản vừa rồi, tôi cảm ơn anh đã giữ đúng quy trình.”
“Không phải.” Anh nhìn tôi. “Là về thứ cô đang cầm.”
Tim tôi khẽ nảy một nhịp. Tôi không hỏi “thứ gì”, vì hỏi như vậy quá giống một người đang che giấu. Tôi chỉ nhìn lại anh. “Tôi đang bị đình chỉ. Theo logic của Kính Vân, hiện tại tôi không nên tiếp xúc bất kỳ dữ liệu nào liên quan đến Thiên Bình.”
“Cô không chỉ có dữ liệu của Thiên Bình.” Hoài Châu nói. “Từ lúc tên Lâm Thừa Viễn xuất hiện trong báo cáo, cô đã không còn là một nhân viên bình thường trong mắt những người dựng ván cờ này. Họ muốn cô ký nhận lỗi để biến mọi thứ cô nói sau này thành lời ngụy biện của một người đã có vết đen.”
Anh mở cửa một phòng họp nhỏ cuối hành lang. Tôi không bước vào ngay. Anh quay lại, dường như hiểu sự đề phòng ấy, nên để cửa mở, không ngồi chắn lối ra.
“Tôi không yêu cầu cô giao thiết bị.” Anh nói. “Tôi yêu cầu cô nói rõ, tối qua cô phát hiện được gì liên quan đến cha cô.”
Tôi bật cười rất khẽ, không có chút vui vẻ nào. “Anh hỏi thẳng như vậy là vì tin tôi sẽ trả lời?”
“Không.” Anh đáp. “Vì nếu tôi vòng vo, cô càng không trả lời.”
Tạ Hoài Châu không giống những người trong phòng nhân sự. Anh không giả vờ mềm, không giả vờ đứng về phía tôi. Chính sự không giả vờ ấy lại khiến anh khó đối phó hơn. Tôi dựa tay lên lưng ghế, không ngồi xuống. “Tôi chỉ có vài ảnh chụp thông tin từ một thiết bị cá nhân của cha tôi. Không sao chép dữ liệu, không mở khóa quyền đọc, không kết nối mạng. Về mặt pháp lý và quy trình, nó không thuộc phạm vi Kính Vân có quyền thu hồi.”
Ánh mắt Hoài Châu sâu xuống. “Có ký hiệu HL?”
Lần này, tôi không giấu được hoàn toàn. Dù chỉ là một khoảng im lặng ngắn, nó vẫn đủ để câu trả lời rơi vào giữa hai chúng tôi. Anh nhìn tôi, vẻ mặt không đổi, nhưng tôi cảm giác trong đầu anh đã có thêm một mảnh ghép được đặt vào đúng vị trí.
“Vậy tôi đoán không sai.” Anh nói. “Cô là biến số ngoài kế hoạch của họ.”
Tôi nhìn anh. “Còn với anh?”
Không khí trong phòng nhỏ lạnh đi một tầng. Hoài Châu im vài giây rồi nói: “Với tôi, cô là người duy nhất hiện tại có thể đọc được phần dữ liệu mà người khác cố tình làm câm.”
Một câu trả lời rất đẹp. Đẹp đến mức tôi không dám tin. Người ta có thể dùng sự thật để cứu người, cũng có thể dùng sự thật để mua quyền kiểm soát người khác.
“Tôi có thể bảo vệ chuỗi chứng cứ tốt hơn cô.” Hoài Châu nói tiếp. “Tôi có quyền yêu cầu niêm phong hệ thống gốc, có người trong an ninh dữ liệu, có quyền kéo hồ sơ cũ ra khỏi tầng lưu trữ mà cô không thể chạm tới. Nhưng tôi cần biết cô đang giữ gì.”
“Anh muốn tôi giao ảnh chụp cho anh.”
“Tôi muốn cô không giữ nó một mình.”
Điện thoại trong túi tôi rung nhẹ. Hứa Nghiên nhắn lại: Không gửi ảnh qua mạng. Không giao bản gốc. Ghi thời gian, người chứng kiến, nơi lưu giữ. Ai yêu cầu xem phải có văn bản. Tôi đọc xong, trong lòng có một sợi dây căng lên đúng vị trí.
Tôi ngẩng đầu nhìn Tạ Hoài Châu. “Hôm nay anh đã giúp tôi giữ một quy trình sạch. Việc đó tôi ghi nhận.”
“Nhưng?”
“Nhưng sạch một lần không có nghĩa là tôi phải giao thứ duy nhất cha tôi để lại cho người nhà họ Tạ.”
Ánh mắt anh tối lại rất nhẹ. “Lâm Tri Ý, cô biết mình đang đứng ở đâu không?”
“Tôi biết.” Tôi đáp. “Đứng giữa một tập đoàn từng khiến cha tôi mang tiếng phản bội, trước mặt người thừa kế của tập đoàn đó, với vài mảnh dữ liệu có thể khiến rất nhiều người mất ngủ.”
Anh nhìn tôi. Tôi cũng nhìn lại anh. Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu vì sao anh nói tôi là biến số. Không phải vì tôi mạnh hơn bàn cờ này. Mà vì tôi không chịu đi theo những đường người khác đã vẽ sẵn, kể cả khi đường đó được gọi là bảo vệ.
Tôi đặt tay lên tay nắm cửa đang mở, giọng rất thấp nhưng rõ từng chữ: “Dữ liệu đó, tôi không giao cho anh.”
Hoài Châu hỏi: “Vì sao?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. “Vì anh họ Tạ.”
