Chương 33 - Chương 33: Người Cũ Của Hạ Lan Uyển
Dòng nguồn Archive_HLW_Assistant_MH nằm trên màn hình máy tính bảng như một vết xước rất nhỏ trên mặt kính. Nó không đủ lớn để trở thành bằng chứng kết tội bất kỳ ai, nhưng đủ sắc để cắt rách lớp vải mà Tạ gia vừa dùng che bàn tay mình. Tôi nhìn ba chữ cái cuối cùng rất lâu. Mạnh Hân. Cái tên ấy từng lướt qua trong hồ sơ bị đánh tráo như một dòng chú thích vô nghĩa, giờ lại chui ra khỏi metadata của phương án khóa quyền biểu quyết. Một người đã rời khỏi Tạ gia nhiều năm, một thư mục cũ của mẹ tôi, một trang di chúc bị xóa. Trên đời này không có nhiều sự trùng hợp sạch sẽ như vậy.
Lâm Tĩnh bảo kỹ thuật viên lập tức sao lưu toàn bộ metadata, tạo mã băm và niêm phong bản trích xuất. Tần Dự đứng cạnh cửa xe, sắc mặt vốn đã xám lại càng khó coi hơn khi nghe đến tên Mạnh Hân. Tôi quay sang ông. ‘Chú biết cô ấy.’ Đó không phải câu hỏi. Tần Dự im lặng vài giây rồi gật đầu rất nhẹ. ‘Cô ấy là trợ lý riêng cuối cùng của phu nhân Hạ. Phần lớn lịch làm việc, hồ sơ chuyển phát và giấy tờ đối ngoại của bà ấy đều qua tay cô ấy.’ Tôi hỏi: ‘Vậy vì sao trong hồ sơ chính của mẹ tôi, tên cô ấy gần như biến mất?’ Ông siết chiếc cặp trong tay. ‘Vì sau khi phu nhân qua đời, Mạnh Hân bị đổ lỗi làm thất lạc con dấu phụ. Cô ấy bị buộc nghỉ việc. Không ai trong Tạ gia được phép nhắc lại.’
Bị buộc nghỉ việc. Bị đổ lỗi. Không được phép nhắc lại. Những cụm từ ấy quen thuộc đến mức tôi gần như có thể nghe thấy giọng Tạ lão phu nhân vang lên sau lưng: vì đại cục, vì danh dự, vì gia phong. Tạ gia luôn có một cách rất gọn để xử lý người không còn hữu dụng. Họ không cần giết một người ngay lập tức. Họ chỉ cần xóa tên người đó khỏi nơi đáng ra phải ghi lại sự tồn tại của họ, rồi để thời gian làm nốt phần còn lại.
Cố Trầm Chu đứng bên kia xe, không chen vào cuộc hỏi đáp. Chỉ khi Lâm Tĩnh hỏi có nên dùng kênh của Cố Tín truy tìm nơi ở hiện tại của Mạnh Hân không, anh mới nhìn tôi. ‘Tôi có thể cho người xác minh địa chỉ. Hỏi hay không, hỏi như thế nào, do cô quyết.’ Tôi nhìn màn hình máy tính bảng. Nếu đi theo kênh Tạ gia, Tạ Kính Hòa sẽ biết trước. Nếu dùng người của Cố Trầm Chu quá nhiều, lời khai của Mạnh Hân sau này rất dễ bị bẻ thành bị Cố gia dẫn dắt. Tôi nói: ‘Dùng dữ liệu công khai trước. Hồ sơ lao động cũ, giấy tờ chuyển phát, thông tin đăng ký kinh doanh. Không gọi điện cho cô ấy. Không để Tạ gia biết chúng ta đã nhìn thấy dòng này.’
Lâm Tĩnh gật đầu. Tần Dự sau một lúc lục trong cặp đã tìm được một bản sao cũ của phiếu giao nhận hồ sơ năm đó. Góc giấy đã ố vàng, chữ ký người nhận chỉ còn một nửa, nhưng phần liên hệ khẩn cấp vẫn còn rõ một địa chỉ ở khu Lăng Tây. Mạnh Hân không đứng tên nhà. Người đứng tên là em trai cô ấy, chủ một tiệm văn ấn nhỏ chuyên đóng bìa, phục chế giấy tờ cũ và in bản vẽ. Cố Tín đối chiếu thông tin đăng ký kinh doanh trong mười phút, xác nhận tiệm vẫn hoạt động. Tôi không thấy nhẹ nhõm. Một người biết quá nhiều mà vẫn sống yên ổn nhiều năm thường chỉ có hai khả năng: hoặc cô ta không còn giữ gì, hoặc thứ cô ta giữ đủ khiến người khác chưa dám ra tay.
Chúng tôi không về khách sạn Cố Tín. Xe đổi tuyến hai lần trước khi vào khu Lăng Tây. Đó là một khu phố cũ, mặt đường hẹp, biển hiệu bạc màu, dây điện chằng chịt trên đầu như những đường gân nổi của một thành phố không bao giờ thật sự ngủ. Tiệm văn ấn của Mạnh Hân nằm giữa một cửa hàng sửa khóa và một quầy thuốc bắc. Trên tấm biển nhựa đã phai, chữ ‘Mạnh Ký Văn Ấn’ bị nắng làm nứt một góc. Tôi nhìn tấm biển ấy, bỗng nhớ đời trước, sau khi tôi bị đuổi khỏi Tạ gia không lâu, từng có một phong bì không ghi người gửi được nhét dưới cửa căn hộ thuê. Trong đó chỉ có một mảnh giấy bị ẩm: đừng ký giấy từ bỏ. Khi đó tôi tưởng là trò trêu đùa của phóng viên. Tôi đã ném nó đi. Đời trước, có lẽ không phải mọi bàn tay đưa về phía tôi đều là dao. Chỉ là tôi đã đau đến mức không còn phân biệt được nữa.
Chuông cửa kêu rất khẽ khi tôi bước vào. Người phụ nữ sau quầy đang cúi đầu ép một tập giấy cũ dưới máy cán nhiệt. Tóc cô ấy đã điểm bạc sớm, khuôn mặt gầy, sống lưng thẳng đến mức hơi cứng. Cô ấy ngẩng lên, ánh mắt lướt qua Lâm Tĩnh, Tần Dự, rồi dừng trên mặt tôi. Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn, sắc mặt cô ấy trắng bệch. ‘Tôi không nhận sửa hồ sơ gia tộc,’ cô ấy nói trước khi chúng tôi mở miệng. Tôi đặt danh thiếp của Lâm Tĩnh xuống quầy, không tiến thêm. ‘Tôi không đến để sửa hồ sơ. Tôi đến để hỏi một thư mục tên Archive_HLW_Assistant_MH.’
Tiếng máy cán nhiệt vẫn chạy, nhưng bàn tay Mạnh Hân đã rời khỏi nút điều khiển. Cô ấy nhìn tôi như nhìn một người đáng lẽ không nên lớn lên. Một lát sau, cô ấy tắt máy. Không gian trong tiệm lập tức im đến mức tiếng xe ngoài phố cũng trở nên xa lạ. ‘Cô Tạ,’ cô ấy nói, giọng khàn đi, ‘cô không nên tìm đến tôi.’ Tôi đáp: ‘Mẹ tôi cũng không nên bị xóa khỏi chính hồ sơ của bà ấy.’ Hai chữ mẹ tôi khiến mí mắt Mạnh Hân run lên. Cô ấy nhìn về phía Tần Dự, trong mắt không phải oán hận, mà là một sự mệt mỏi đã bị ép giữ quá lâu. ‘Luật sư Tần, năm đó ông nói chỉ cần tôi rời đi, mọi chuyện sẽ kết thúc.’ Tần Dự cúi đầu. ‘Tôi đã sai.’
Một lời xin lỗi muộn mười mấy năm không cứu được ai, nhưng đôi khi nó đủ để một cánh cửa khép hờ không đóng sập lại. Mạnh Hân kéo rèm cửa kính xuống, treo bảng tạm nghỉ, rồi đưa chúng tôi vào căn phòng nhỏ phía sau. Trên tường treo vài khung giấy chứng nhận sửa chữa tài liệu, bên cạnh là một bức ảnh đã cũ: Hạ Lan Uyển đứng dưới hiên một khu nghỉ dưỡng, áo khoác màu nhạt, mắt nhìn vào ống kính rất bình tĩnh. Đó là mẹ tôi ở độ tuổi tôi chỉ có thể chạm đến qua ký ức vụn. Tôi nhìn bức ảnh ấy, cổ họng bỗng khô lại. Hóa ra từng có người ngoài Tạ gia giữ lại dáng vẻ của bà sạch hơn chính người tự xưng là gia đình bà.
Mạnh Hân không hỏi tôi muốn nghe đến đâu. Cô ấy lấy từ ngăn kéo một quyển sổ giao nhận bọc nilon, mép giấy được dán chống ẩm rất cẩn thận. ‘Phu nhân Hạ không gọi LYW-I-03 là trang ba. Bà ấy gọi nó là trang khóa.’ Tôi ngẩng lên. Cô ấy lật đến một trang có ngày tháng trước tai nạn của mẹ tôi hai tuần. Bên cạnh mã hồ sơ LYW-I-03 có dòng ghi chú: scan hai bản, một bản niêm phong cùng 17B, một bản chuyển mã dự phòng. Người nhận nội bộ không viết tên đầy đủ, chỉ có ký hiệu KH. Mạnh Hân nói tiếp: ‘Tôi không biết KH là ai lúc đầu. Tôi chỉ biết sau đó bác cả Tạ đến tìm phu nhân. Ông ta nói rất nhẹ nhàng, nói trong nhà có hiểu lầm, nói những trang hồ sơ ấy nếu đi sai đường sẽ làm tổn thương cô.’
Làm tổn thương tôi. Người Tạ gia rất thích dùng tôi làm lý do để tước vũ khí khỏi tay mẹ tôi. Tôi nhìn dòng chữ KH trên sổ, nét bút của Mạnh Hân ngay ngắn đến lạnh người. ‘Sau đó thì sao?’ Mạnh Hân khép mắt trong một giây. ‘Sau đó phu nhân yêu cầu tôi sao lưu lại bảng kê, không sao lưu nội dung. Bà ấy nói nếu có ngày cô tìm đến, chỉ cần chứng minh trang đó từng tồn tại và từng bị chuyển đi là đủ để cô không bị họ ép ký giấy từ bỏ.’ Cô ấy dừng lại, giọng thấp xuống. ‘Nhưng phu nhân mất quá nhanh. Tôi chưa kịp giao gì cả. Người của Tạ gia tới trước.’
Lâm Tĩnh hỏi rất nhẹ: ‘Người nào của Tạ gia?’ Mạnh Hân nhìn xuống tay mình. ‘Một người phụ nữ thay mặt lão phu nhân, đi cùng thư ký của Tạ Kính Hòa. Họ không lấy được bản gốc từ tôi, vì tôi không giữ bản gốc. Nhưng họ lấy máy tính làm việc, sổ liên lạc và toàn bộ hộp chuyển phát. Tôi bị buộc ký xác nhận thất lạc con dấu phụ. Mẹ tôi lúc đó đang nằm ở bệnh viện tư của Tạ gia. Tôi không có lựa chọn.’ Không có lựa chọn. Bốn chữ ấy không rửa sạch sự im lặng của cô ấy, nhưng tôi không đến đây để bắt một người từng bị ép vào góc phải thay Tạ gia chịu tội thêm lần nữa. Tôi hỏi: ‘Bây giờ cô còn giữ được gì?’
Mạnh Hân nhìn tôi rất lâu. Có lẽ cô ấy muốn tìm trong mắt tôi bóng dáng một đứa trẻ năm xưa, hoặc muốn chắc rằng tôi không phải một cái bẫy khác của Tạ gia. Cuối cùng, cô ấy lấy chìa khóa mở chiếc tủ sắt dưới bàn. Bên trong không có bản di chúc hoàn chỉnh, cũng không có thứ kỳ tích nào khiến mọi chuyện lập tức kết thúc. Chỉ có một phong bì giấy dầu, một thẻ nhớ cũ và ba bản photo mờ của phiếu chuyển phát. ‘Tôi không biết thẻ còn đọc được không. Nó chỉ chứa bảng kê, ảnh thu nhỏ và nhật ký thiết bị. Nội dung trang khóa đã bị mã hóa. Nhưng trên phiếu chuyển phát có thời gian, có mã người nhận và có số hộp. Nếu số hộp ấy xuất hiện trong kho chứng cứ của Tạ thị, cô sẽ chứng minh được họ từng giấu trang LYW-I-03.’
Tôi không chạm ngay vào phong bì. Tôi để Lâm Tĩnh quay video quá trình bàn giao, để kỹ thuật viên Cố Tín đặt túi chứng cứ và mã niêm phong lên bàn. Mạnh Hân ký vào biên bản với bàn tay hơi run. Khi nét bút cuối cùng hạ xuống, tôi mới nói: ‘Tôi sẽ không hứa cô sẽ an toàn chỉ bằng một câu nói. Nhưng từ hôm nay, cô không còn phải giữ thứ này một mình.’ Cô ấy cười rất nhạt, như thể không tin trên đời còn có câu nào không mang điều kiện. ‘Cô giống phu nhân hơn tôi tưởng. Bà ấy cũng từng nói, sự thật không cứu người ngay lập tức, nhưng nó khiến kẻ muốn chôn người phải tốn thêm một cái hố.’
Câu ấy đâm thẳng vào nơi mềm nhất trong tôi. Tôi từng nghĩ mẹ để lại cổ phần vì muốn bảo vệ tài sản cho tôi. Bây giờ tôi mới hiểu, bà để lại từng trang giấy, từng mã niêm phong, từng bảng kê khô khan không chỉ để tôi thắng kiện. Bà muốn tôi có thứ để đứng thẳng khi cả Tạ gia nói tôi không có tư cách tồn tại dưới tên mình. Tôi cầm túi chứng cứ lên. Nó rất nhẹ, nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy như mình vừa nhận lại một mảnh giọng nói của mẹ.
Chúng tôi vừa ra khỏi căn phòng nhỏ thì chuông điện thoại của Mạnh Hân reo. Màn hình hiện số lạ. Cô ấy nhìn tôi, rồi bật loa theo hiệu lệnh của Lâm Tĩnh. Đầu dây bên kia là giọng một cô gái mềm mại đến quen thuộc, mềm đến mức gần như có thể làm người ta quên mình đang bị đe dọa. ‘Cô Mạnh, chị gái tôi vừa đến chỗ cô phải không? Cô ấy gần đây chịu nhiều áp lực, dễ hiểu lầm ý tốt của người khác. Những tài liệu cũ đó, cô đưa cho chị ấy chỉ làm chị ấy càng đi sai đường thôi.’ Tôi nhìn màn hình điện thoại. Tạ Minh Châu không gọi tên tôi, nhưng từng chữ đều đặt sẵn một cái bẫy: chị gái chịu áp lực, hiểu lầm, đi sai đường. Nếu đoạn ghi âm này bị cắt ghép, tôi sẽ lại thành người ép nhân chứng cũ dựng chuyện chống lại Tạ gia.
Mạnh Hân tắt máy. Cửa tiệm bên ngoài bỗng có tiếng người đẩy mạnh. Một nhân viên trẻ tái mặt chạy vào, đưa cho Lâm Tĩnh điện thoại của mình. Trên nhóm tin nội bộ của vài phóng viên tài chính đã xuất hiện một tiêu đề chưa đăng: Tạ Vãn Ninh bí mật gặp trợ lý cũ của mẹ, nghi ép cung để tranh cổ phần. Ảnh chụp từ bên kia đường rất rõ, vừa đủ thấy tôi bước vào Mạnh Ký Văn Ấn, vừa đủ không thấy túi chứng cứ được niêm phong hợp pháp. Dưới bài nháp, người gửi chỉ ký hai chữ cái: MC. Tôi nhìn hai chữ ấy, rồi nhìn phong bì giấy dầu trong tay Lâm Tĩnh. Tạ Minh Châu đã ra tay trước. Nhưng lần này, cô ta không biết thứ chúng tôi mang ra khỏi tiệm không phải lời kể của một nhân chứng yếu đuối. Nó là dấu vết đầu tiên chứng minh Tạ gia từng chạm vào trang khóa của mẹ tôi.
